Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 46: Nhuộm vải ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:13:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi ươm tơ xong thì đến công đoạn dệt vải. Vương đại tẩu giới thiệu cho nàng một tiểu nương t.ử trong thôn dệt vải khéo, tên là Vãn Nương. Nàng cũng là một góa phụ trẻ, gả về hai năm thì trượng phu qua đời. Không con cái, chỉ nàng và bà chồng chung sống. Bà chồng đó cũng là thấu tình đạt lý, đồng ý để nàng chịu tang xong sẽ cho phép nàng rời .

 

Vãn Nương vốn ít , hằng ngày chỉ lẳng lặng vùi đầu dệt vải, dệt nhanh . Tất cả vải vóc đều do một tay nàng và Vương đại tẩu dệt , Lãnh Ninh cần nhúng tay , bởi nàng còn quá nhiều việc lo liệu.

 

Lứa tổng cộng dệt hơn sáu mươi xấp gấm, sản lượng như là khá cao. Chạm tay mặt vải mịn màng bóng mượt, lòng Lãnh Ninh tràn ngập niềm vui. Tiếp theo chính là nhuộm vải, trong sân quét dọn sạch bóng, dựng sẵn mấy hàng sào tre lớn để nhuộm xong là phơi lên ngay.

 

Tú Nhi và Cửu Nhi cầm mấy bông hoa nhỏ mặt đất ngắm nghía mãi: "Cô nương... cái thực sự thể tạo màu sắc ?"

 

"Ha ha, tất nhiên . Cửu Nhi, tay là hồng hoa, thể nhuộm màu đỏ. Còn màu vàng đang mặc chính là dùng loại hoa vàng nhỏ nhuộm thành đấy." Lãnh Ninh đáp.

 

"Các xem, chẳng hai chiếc nồi lớn ? Chỉ cần cho hoa thêm nước đun sôi, đến lúc đó nước sẽ đổi màu, cho vải dệt xong đun đến một nhiệt độ nhất định là . Hai qua đây nhóm lửa , lát nữa cùng giúp là sẽ hiểu ngay thôi." Lãnh Ninh với hai tiểu cô nương.

 

Mèo Dịch Truyện

Thấy hai nồi nước đều đạt đến nhiệt độ cần thiết, nàng cho một ít thiến thảo và lam thảo, đun trong nửa canh giờ, nước liền chuyển sang màu đỏ và màu xanh lam. Nàng cho thêm một chút giấm và muối để màu sắc tươi sáng và bền màu hơn.

 

Lãnh Ninh lấy hai xấp vải lượt cho hai nồi để ngâm nhuộm, lật trở liên tục cho đến khi đạt màu sắc ưng ý thì bảo Tú Nhi và mấy giúp nàng kéo lên phơi. Lặp lặp vài , chẳng mấy chốc phơi xong một hàng dài.

 

Người trong viện những tấm vải đang bay phới phới, tấm thì đỏ rực, tấm thì xanh biếc, ai nấy đều trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy sự kinh ngạc thể tin nổi. Cửu Nhi chạm tay xấp gấm đỏ: "Màu nhuộm quá, sờ thấy dễ chịu, so với những y phục của các tiểu thư từng thấy còn hơn nhiều."

 

Lãnh Ninh thấy vẻ mặt say mê của nàng, liền : "Đợi khi phơi khô sẽ cho một xấp, tự may lấy một bộ mà mặc, mặc màu đỏ là hợp nhất đấy."

 

"Ta thèm màu đỏ ! Màu đỏ là để tân nương mặc mà, cô nương trêu chọc ." Cửu Nhi xong thì mặt đỏ bừng, còn lén lút liếc Trần Sinh một cái.

 

Thay xong hai nồi nước , Lãnh Ninh nhuộm màu tím và màu huyền hắc. Hai màu khó lên màu chuẩn, nắm vững nhiệt độ, nếu nắm chắc thì màu sắc sẽ hỏng ngay. Lãnh Ninh dám chớp mắt lấy một cái, một lúc nàng khẽ gọi: "Được !" Cửu Nhi vội vàng giúp nàng thu vải đem phơi lên sào.

 

Đến khi tấm vải trải , mắt Tú Nhi liền sáng rực lên: "Cô nương, rõ ràng trong nồi màu mà? Sao lấy biến màu như ?"

 

"Ngốc ạ, màu của nước thể giống hệt màu vải chứ! Thôi nào, nhanh tay lên, xong xuôi đống thể nghỉ ngơi ."

 

Lãnh Ninh tổng cộng nhuộm một nửa vải. Đợi đến khi tất cả phơi phóng xong, nàng mệt đến mức nhấc nổi lưng lên nữa. Thế nhưng những tác phẩm ưng ý , trong lòng cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

 

Ở hiện đại, những kiến thức học đều chỉ dừng sách vở, căn bản từng đem thực tế. Thế nhưng tại nơi , chính tay chúng, trở thành cái gốc để sinh tồn, chừng còn dựa đó mà phát gia trí phú, trong lòng Lãnh Ninh khỏi phấn chấn khôn cùng.

 

Trong sân, những tấm vải ngũ sắc rực rỡ thu hút ít dân làng kéo đến. Mọi đều vô cùng hiếu kỳ, ngờ những thứ do một tay nữ nhân như nàng . Đám tiểu nương t.ử nàng với ánh mắt sùng bái tăng thêm một bậc. Tuy nhiên, đây đều là tơ tằm thượng hạng, giá cả hề rẻ, cũng chỉ ngắm nghía chứ chẳng ai mua nổi.

 

Lãnh Ninh rõ khi nhuộm vải sẽ thu hút , nên sớm chuẩn một ít vải vụn nhuộm xong để tặng cho các bà các chị. Cho bọn họ mặt giày, những món đồ nhỏ như túi tiền. Mọi nhận thì vui mừng khôn xiết.

 

Sau khi dùng bữa xong, cả nhà trong sân hóng mát, Lãnh Ninh cảm thán : "Thời gian qua bận rộn như con , cuối cùng cũng thể nghỉ ngơi một chút ."

 

Lão ngoan đồng An thúc hai mắt sáng lên, híp mắt Lãnh Ninh: "Vậy sắp ăn món gì ngon ? Ta bao nhiêu ngày ăn no bụng ."

 

Lãnh Ninh phì : "An thúc, thúc còn ăn no ? Thúc xem, cằm đôi của thúc lộ kìa!"

 

"Thật ? Ta cằm đôi ?" Lão đưa tay lên sờ, còn định lấy gương đồng soi thử, khiến cả nhà một trận sảng khoái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-46-nhuom-vai.html.]

 

Bên tiếng rộn ràng, nhưng tại kinh thành, Kỳ Mặc khi trở về chân mày từng giãn .

 

Lần Hoàng thượng triệu về để định chuyện hôn sự nhưng từ chối, nay sự sắp xếp của mẫu phi, trao đổi canh với , Hoàng thượng cũng đành bất lực.

 

Đối phương là Ngô Vi Vi, tôn nữ của Ngô Thái úy.

 

Ngô Thái úy vốn là của Tào Thừa tướng, chẳng cần nghĩ cũng Ngô Vi Vi là do Tào Thừa tướng phái tới, dùng mỹ sắc để mê hoặc .

 

Lão Ngô Thái úy cũng thật cam lòng, rõ danh tiếng của mà vẫn dám đưa cháu gái tới, đúng là sợ c.h.ế.t.

 

Đang lúc suy tính, bên ngoài truyền đến tiếng thông báo: "Thế t.ử, Vương phi nương nương lời mời."

 

Ánh mắt Kỳ Mặc lạnh lẽo: "Hừ, tới nữa, mỗi vương phủ đều gọi qua dùng roi quất một trận, đúng là mười năm như một, thật kiên trì."

 

Kỳ Mặc dậy, Mặc Phong lưng lo lắng gọi: "Chủ t.ử..."

 

"Yên tâm, c.h.ế.t nổi ." Kỳ Mặc lạnh lùng mở miệng, tháo xuống mặt nạ mặt.

 

Vương phủ, Thanh Phong Uyển.

 

Trên vị trí chủ tọa là một phụ nữ ung dung hoa quý, chừng bốn mươi tuổi, ánh mắt u uất. Bà mặc một bộ cẩm đoan trường quần màu đỏ sẫm, vạt váy và cổ tay áo viền chỉ bạc, mặt váy thêu những đóa hoa t.ử ương lớn, trông mắt.

 

Kỳ Mặc biểu lộ cảm xúc bước , ánh mắt rủ xuống, nhàn nhạt gọi một tiếng: "Mẫu phi." Giọng bất kỳ cảm xúc nào.

 

Cảnh Vương phi lạnh một tiếng: "Mẫu phi? Ngươi còn nhớ bản Vương phi là mẫu phi của ngươi ? Đã bao lâu ngươi bước chân qua cổng Vương phủ ? Hửm? Ngươi quỳ xuống cho ! Hôm nay bản Vương phi mặt phụ vương ngươi giáo huấn kẻ bất hiếu như ngươi một trận."

 

Kỳ Mặc im lặng quỳ xuống.

 

"Mang gia pháp tới." Cảnh Vương phi mặt mũi vặn vẹo.

 

"Chát, chát, chát..."

 

Tiếng roi từng nhát từng nhát quất lên Kỳ Mặc, n.g.ự.c lưng m.á.u chảy đầm đìa. Kỳ Mặc giống như một khúc gỗ, hề rên rỉ một tiếng. Đám ma ma bên cạnh đều cúi đầu dám .

 

Cảnh Vương phi vẫn liều mạng quất, trong mắt bà lóe lên tia sáng thị huyết, dường như phát điên, dường như chỉ như mới giúp bà giải thoát.

 

Cuối cùng, tay của Cảnh Vương phi còn sức vung roi nữa, bà bệt xuống ghế thở dốc, mắt chằm chằm mặt Kỳ Mặc nhưng tiêu cự. Ma ma bên cạnh mặt cảm xúc nhận lấy cây roi từ tay bà , vuốt n.g.ự.c cho bà hạ hỏa.

 

Sắc mặt Kỳ Mặc trắng bệch, mồ hôi chảy ròng ròng như hạt đậu. Toàn tê dại, đôi chân máy móc dậy, từng bước từng bước khỏi cửa Thanh Phong Uyển.

 

Cả quá trình giống như một vở kịch rối bắt đầu kết thúc, âm thầm lặng lẽ.

 

 

Loading...