Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 49: Tiểu Đào Hồng
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:13:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy con chạch là An thúc dắt Tiểu Bảo cùng đám trẻ bắt suối về. Trong thôn chẳng ai ăn thứ , ngợm nó trơn tuột, bắt mà cũng chẳng dám ăn.
Lãnh Ninh đem chúng rửa sạch bằng nước lã trực tiếp thả nồi nước cho sẵn vài lát gừng. Đám chạch nhỏ nhảy loi choi trong làn nước đang ấm dần. Tú nhi thấy thì rụt rè: “Cô nương... cứ thế mà nấu ? Những con vật nhỏ thật đáng thương!”
“Ha ha ha... Tú nhi, thật quá lương thiện , đây vốn dĩ là đồ ăn mà, nấu sống thì thịt mới tươi ngon.” Lãnh Ninh xong liền lấy một miếng thịt lạp từ thái.
Đợi nước sôi một lúc là thể vớt chạch để riêng. Nàng đốt nóng chảo, cho hoa tiêu, gừng và tỏi phi thơm, đó bỏ thịt lạp xào sơ cho chút mỡ, thêm nước sạch . Đợi nước sôi, nàng trút chỗ chạch luộc qua , hầm bằng lửa lớn chừng một nén nhang. Khi thấy bụng chạch nứt là thể bắc xuống.
Vừa mới nồi, cái mũi thính như mũi ch.ó của An thúc đ.á.n.h thấy mà tới.
“Chà, thơm quá .” Lão định thò đũa gắp.
Lãnh Ninh thẳng tay gạt phắt đôi đũa của An thúc , bưng bồn thức ăn về phía đình nghỉ mát dùng bữa.
Thật là, ăn vụng!
An thúc bày bộ mặt ủy khuất theo tới đình.
Mọi cầm đũa lên chuẩn dùng bữa thì tiếng “cốc cốc cốc” gõ cửa.
“Người đến lấy tiền công tới sớm thế ?” Lãnh Ninh thắc mắc.
Trần Sinh mở cửa , bên ngoài là một vị khách ngờ tới.
“Lãnh chưởng quỹ?” Trần Sinh kinh ngạc reo lên. Lãnh Ninh thấy tiếng Trần Sinh liền vội buông đũa bước .
“Tỷ tỷ? Thực sự là tỷ ? Sao tỷ tìm đến tận đây? Mau nhà .” Lãnh Ninh sải bước tới cửa nắm lấy tay Lãnh chưởng quỹ.
“Muội , tỷ cứ sợ tìm thấy nhà , nào ngờ tới đầu thôn hỏi thăm một tiếng là ngay.” Lãnh chưởng quỹ .
“Tỷ tỷ muộn thế còn đặc biệt tới tìm , chắc hẳn là chuyện gì ?” Lãnh Ninh kéo nàng xuống bên bàn ăn, trực tiếp thẳng vấn đề.
“Tỷ cũng vòng vo nữa, thực sự là chuyện gấp mới đến tìm .” Lãnh chưởng quỹ thu nụ mặt.
“Đầu tháng , tại Đỉnh Thành tổ chức hội Hoa Khôi. Mấy hôm tỷ nhận một đơn hàng của Vạn Hoa Lâu, một bộ vũ y cho tiểu bài của nhà họ là Tiểu Đào Hồng cô nương để tham gia hội Hoa Khôi .”
“ mấy bộ nàng đều ưng ý. Tỷ bảo nàng tiệm khác nhưng nàng chịu, còn dọa nếu tỷ thì sẽ đập nát cửa tiệm của tỷ. Chẳng còn cách nào khác, tỷ mới đến cầu cứu đây.” Lãnh chưởng quỹ chút lo lắng .
Mèo Dịch Truyện
“Muội đến loại vải như thế còn nhuộm , tỷ tin rằng việc cũng khó . Có đúng ?” Lãnh chưởng quỹ nàng với ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Lãnh Ninh tâm niệm khẽ động, quần áo ? Chẳng là nghề cũ của đó ? Vậy thì thể thử một phen. Nàng bèn với Lãnh chưởng quỹ: “Tỷ tỷ đừng vội, sẽ cùng tỷ nghĩ cách. Lát nữa tới lấy tiền công, xử lý xong sẽ cùng tỷ tiệm xem . Giờ thì ăn cơm .”
Lãnh chưởng quỹ thấy nàng đồng ý thì thở phào một cái, : “Đừng nữa, tỷ thực sự thấy đói , kịp ăn tối vội vàng chạy tới đây.”
Sau khi lo xong việc nhà, Lãnh Ninh dặn dò Tú nhi buổi tối trông nom Tiểu Bảo cho , theo Lãnh chưởng quỹ thành.
Tấm biển treo bên ngoài Vạn Hoa Lâu trông bề thế. Đang lúc đêm tối, trong lầu kinh doanh hồng hỏa, ca múa thái bình. Lãnh chưởng quỹ dắt nàng từ cửa . Nha của Tiểu Đào Hồng đợi sẵn ở đó để dẫn họ thẳng tới phòng nàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-49-tieu-dao-hong.html.]
Phòng của Tiểu Đào Hồng ở cuối hành lang, phòng rộng, cửa lùa bằng gỗ. Phía bên đặt một chiếc bàn nhỏ và vài cái đệm dùng để tiếp khách, bên trái che bởi bức rèm châu rủ xuống, thấp thoáng thể thấy giường bên trong. Những vật dụng thấy đều vô cùng tinh xảo, xem địa vị của Tiểu Đào Hồng hề thấp.
Tiểu nha bưng hai chén đặt lên bàn: “Mời hai vị , cô nương nhà chúng sẽ ngay.”
Hai xuống bàn , chợt một trận tiếng chuông thanh thúy, Tiểu Đào Hồng bước những bước nhỏ từ rèm .
Lãnh Ninh đầu , một nữ t.ử mặc hoa y hồng nhạt, bên ngoài khoác một dải lụa mỏng màu đỏ, để lộ bờ vai thon thả cùng xương quai xanh rõ rệt. Mái tóc b.úi thấp cài xiên một chiếc trâm bướm, trông vẻ tùy ý nhưng mất vẻ điển nhã, dung mạo như hoa, đúng là một nữ t.ử thướt tha mềm mại.
“Lãnh chưởng quỹ ngươi thể kiểu dáng y phục mà mong ?” Tiểu Đào Hồng liếc xéo Lãnh Ninh một cái xuống bên cạnh.
Lãnh Ninh cái vẻ ngạo mạn của nàng thì trong lòng vui, tính khí cũng nổi lên.
“Cô nương cứ yên tâm, nhất định sẽ khiến cô nương hài lòng. Sáng mai mời cô nương tới tiệm của Lãnh chưởng quỹ, sẽ lấy đo cho cô.”
“Được, hội Hoa Khôi chỉ còn tám ngày nữa, các nhanh ch.óng lên, nếu lỡ thời gian của , các chịu trách nhiệm.” Tiểu Đào Hồng lạnh lùng hai .
Ra khỏi Vạn Hoa Lâu, Lãnh chưởng quỹ nắm lấy tay Lãnh Ninh: “Thật ngại quá, để kéo chuyện .”
“Tỷ tỷ gì , chỉ là thời gian ngắn ngủi thế , hai chúng sợ là kịp, cần tìm thêm vài tú nương nữa.” Lãnh Ninh . Thực Lãnh Ninh cảm thấy đây cũng là một cơ hội đối với , bất luận Tiểu Đào Hồng đoạt ngôi vị Hoa khôi , chỉ cần bộ y phục phô diễn , nàng tin rằng sẽ chủ động tìm tới cửa.
Vừa nghĩ đến việc nghề cũ, Lãnh Ninh khỏi ngứa nghề, cả khuôn mặt rạng rỡ vẻ thử sức.
Hiệu suất việc của Lãnh chưởng quỹ nhanh, sáng ngày thứ hai tìm tú nương tới. Vị tú nương khi thiết kế y phục là Lãnh Ninh đang ăn mặc kiểu dân quê thì chút kinh ngạc: “Cô nương, ngươi thể y phục cho hội Hoa Khôi ?”
Lãnh Ninh mỉm nhạt, cầm lấy thước đo để lấy đo cho Tiểu Đào Hồng.
Thủ pháp thuần thục như qua ngàn vạn , đo dùng b.út than ghi chép liệu. Lãnh chưởng quỹ ghé sát , là những ký hiệu mà ngay cả nàng cũng hiểu nổi.
Lãnh Ninh chữ Ả Rập, Lãnh chưởng quỹ tự nhiên hiểu . Tiểu Đào Hồng thấy thủ pháp điêu luyện của nàng, lòng cũng yên tâm phần nào, ít nhất trông hạng ngoại đạo.
Vóc dáng Tiểu Đào Hồng cân đối và eo thon, để nổi bật điểm , Lãnh Ninh thiết kế một mẫu váy múa thắt eo, áo là kiểu cổ vuông tay dài lỡ.
Lãnh Ninh thấy Tiểu Đào Hồng dường như thích màu đỏ, hôm qua khoác lụa đỏ, hôm nay cũng mặc váy đỏ, nên cũng chọn màu đỏ cho nàng .
Chiếc áo tay dài màu hồng thắm chất liệu mỏng nhẹ, bên ngoài khoác thêm chiếc áo lỡ cùng màu bằng lụa, n.g.ự.c dùng chỉ đỏ đậm và chỉ trắng bạc thêu hoa sen sáu cánh.
Giữa những đường kim mũi chỉ, một đóa sen nước hiện lên. Đây là do Lãnh Ninh vẽ mẫu giấy , đó mới để tú nương thêu.
Váy là váy dài màu đậm cùng chất liệu, lớp lót trắng dùng chỉ vàng thêu những cánh sen bát giác, mỗi bước thấp thoáng hiện đóa sen vàng, tà váy rộng khiến mặc càng thêm phần hư ảo như trong mộng.
Sau khi Lãnh Ninh vẽ xong hoa văn và giảng giải cho các tú nương, còn ai nghi ngờ năng lực của nàng nữa.
“Cô nương, thấy hoa văn mới lạ vô cùng, giống với những đóa sen chúng thường thêu, cảm thấy kiểu của cô nương còn hơn nhiều!” Một tú nương nâng tà váy thêu xong tay, yêu thích nỡ rời mắt.
“Đâu , , chính nhờ các vị thêu giỏi mới thể hơn .” Lãnh Ninh cảm thấy nhận lời khen chút hổ thẹn.
Ở hiện đại đây là kiểu phục trang múa thường thấy, chỉ là ở thời đại ai nghĩ mà thôi, nàng chẳng qua là chiếm cái lợi của .