Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 50: Vũ điệu曼 diệu
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:13:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vũ y cuối cùng cũng thành đúng hạn, Tiểu Đào Hồng vô cùng hài lòng, đặc biệt mời Lãnh Ninh và Lãnh chưởng quỹ cùng xem.
Cuộc thi Hoa Khôi là do mấy nhà thanh lâu trong thành cùng tổ chức, mỗi năm một . Cái danh hiệu Hoa Khôi nếu rơi lầu nhà thì sẽ thu hút bao nhiêu khách quý! Thế nên cuộc thi hàng năm đều là việc trọng đại nhất của các lầu, ai nấy đều chọn những cô nương xinh , đa tài đa nghệ nhất để tham gia.
Việc ăn của Vạn Hoa Lâu cũng mấy khấm khá, từ khi Tiểu Đào Hồng tới, việc kinh doanh mới lên, nhiều đều vì Tiểu Đào Hồng mà đến.
Tiểu Đào Hồng điệu múa tuyệt luân, ai xem qua cũng đều vỗ tay khen , vũ nghệ của nàng e là hiếm đối thủ, nay cộng thêm bộ vũ y do Lãnh Ninh thiết kế, sợ là gây kinh động cũng khó.
Màn đêm buông xuống, l.ồ.ng đèn cả con phố đều thắp sáng, hai bên đường đầy , oanh oanh yến yến, hỉ hả. Trên khán đài ở giữa treo đầy những bức màn lụa đỏ bay phấp phới trong gió, ánh đèn l.ồ.ng càng thêm phần lãng mạn mỹ lệ.
Khi Tiểu Đào Hồng tung dải lụa, từ trung đáp xuống khán đài, trường im phăng phắc. Nam nhân khán đài ai si mê theo bóng hồng sân, còn nữ nhân đều lóe lên ánh mắt đố kỵ căm hờn.
“Vạn Hoa Lâu, Tiểu Đào Hồng cô nương!” Người dẫn chương trình sực tỉnh hô lên một câu.
Phía tức thì sôi sục, cảnh tượng đó so với buổi biểu diễn của minh tinh thời hiện đại cũng chẳng kém là bao.
Tiểu Đào Hồng mặc bộ vũ y màu đỏ Lãnh Ninh thiết kế cho , giữa những bức màn lụa đỏ, như mộng ảo.
Nàng lưng , hai tay dang ngang để lộ hình thon thả lồi lõm, vòng eo nhỏ khẽ lay động, chuỗi linh đan nơi thắt lưng phát tiếng kêu thanh thúy.
Mái tóc xanh đều b.úi cao, lộ vầng trán đầy đặn của Tiểu Đào Hồng, đôi mày ngài mắt phượng, giữa lông mày dùng phấn son điểm xuyết một đóa sen đỏ rực, cùng hoa văn váy hô ứng lẫn . Bộ trang sức đầu bằng vàng ròng uốn lượn như đuôi phượng, cuối đuôi đính một viên ngọc đỏ màu m.á.u.
Gương mặt Tiểu Đào Hồng mang nụ mê hồn cùng điệu nhảy nhiệt tình. Dưới nhịp điệu hào hùng, một cái nhấc chân, nàng tựa như tiên nữ phi , mũi chân điểm đất, xoay tròn, tà váy tung bay mở rộng, đóa sen vàng thêu váy lượt nở rộ, tựa như hóa thành một đóa sen đang khoe sắc, tả xiết.
Một điệu múa kết thúc, đài im lặng một tiếng động, mỗi đều màn biểu diễn của Tiểu Đào Hồng cho chấn kinh. Tiểu Đào Hồng biểu cảm đài, lộ vẻ mặt kiêu hãnh.
Những màn biểu diễn tiếp theo đều là nhạc khúc tầm thường, Lãnh Ninh còn tâm trí xem nữa, đang định rời từ phía bên cạnh thì bỗng một bàn tay vươn : “Vị cô nương là của lầu nào ? Sao đại gia từng thấy bao giờ?” Giọng điệu khinh bạc, rõ ràng là một kẻ tà dâm.
Lãnh Ninh tiện tay đẩy một cái, tên đó loạng choạng suýt ngã, nhất thời nổi giận: “Dám đẩy đại gia? Xem là hạng liệt nữ ! Đại gia đây thích nhất là chinh phục những con ngựa hoang như ngươi!” Nói xong định xông tới ôm eo Lãnh Ninh.
“Đi c.h.ế.t cái đồ đại gia nhà ngươi”, Lãnh Ninh thầm c.h.ử.i trong lòng, định phản kháng thì cảm thấy mắt bóng loáng qua, đó chỉ thấy một tiếng “rầm”.
Ngước mắt , tên quăng lên tường .
Mèo Dịch Truyện
“Lãnh cô nương, nàng chứ?” Một giọng thanh lãng truyền tới từ đỉnh đầu.
“Ngài là...” Lãnh Ninh nam t.ử áo trắng mặt, dường như gặp ở nhưng nhớ .
“Tại hạ Quý Đồng. Không ngờ gặp nàng ở đây.” Người mặt mang theo nụ nhàn nhạt.
Ồ, chính là cứu nàng núi, nụ mặt , Lãnh Ninh cuối cùng cũng nhớ .
“Đa tạ công t.ử cứu một nữa.” Lãnh Ninh Quý Đồng .
Ngay lúc , tên nam t.ử ngã tùy tùng bên cạnh đỡ dậy, hai đang trò chuyện vui vẻ, tức tối mắng nhiếc: “Thằng nhãi ở tới mà định hùng cứu mỹ nhân? Cũng xem đại gia là ai!”
Nói xong vẫy tay một cái, lập tức bảy tám xông lên, bao vây Lãnh Ninh và Quý Đồng.
Lãnh Ninh thấy phiền muộn vô cùng, gặp chuyện nữa chứ.
Quý Đồng quét mắt đám xung quanh, chắn mặt Lãnh Ninh. Tấm lưng rộng bản của che chắn vững chãi cho Lãnh Ninh phía , dù đây chỉ là một hành động vô tình nhưng khiến lòng Lãnh Ninh nảy sinh một tia rung động lạ kỳ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-50-vu-dieu-dieu.html.]
“Dám coi thường đại gia, chúng mày lên cho tao.” Đám hầm hầm lao tới.
Quý Đồng nghênh chiến, động tác vô cùng dứt khoát nhanh nhẹn, một đối phó bảy tám mà vẫn ung dung, chuyên đ.á.n.h chỗ hiểm của chúng, khiến chúng gục xuống là dậy nổi. Lãnh Ninh mà cũng thấy đau .
Chỉ chốc lát , đất la liệt một đám. Quý Đồng dắt Lãnh Ninh rời khỏi hiện trường mà thèm liếc lấy một cái. Tên dâm tặc trơ mắt bọn họ rời mà dám hé răng nửa lời.
Đi tới chỗ vắng , Lãnh Ninh Quý Đồng : “Chuyện hôm nay đa tạ Quý công t.ử, còn việc, xin đây.” Bộ y phục Tiểu Đào Hồng chắc chắn sẽ hỏi tới, nàng còn qua tiệm của Lãnh chưởng quỹ bàn bạc chuyện ăn tiếp theo.
“Lãnh cô nương cần khách khí, trời cũng muộn, để tại hạ đưa nàng về!” Quý Đồng trời .
“Không cần phiền phức , chỉ tới tiệm phía thôi, lát nữa nhà sẽ tới đón. Ngài cứ lo việc của ngài !” Lãnh Ninh khước từ.
“Lát nữa các định về thôn Thanh Thủy ?” Quý Đồng nàng hỏi.
“ .” Lãnh Ninh lấy lạ sống ở thôn Thanh Thủy.
Quý Đồng : “Tại hạ cũng đang định lên ngọn núi gặp nàng để tìm , thể cùng các .”
“Hóa là !” Người mới cứu mạng , nỡ lòng từ chối chứ. Lãnh Ninh do dự một chút đành đồng ý.
“Vậy phiền Quý công t.ử đợi một lát, còn chút việc, xong mới .” Lãnh Ninh dẫn tới bên xe lừa của Trần Sinh.
Quý Đồng qua là phận phi phàm, Lãnh Ninh thực sự dính dáng tới loại . Quá nguy hiểm.
Lãnh Ninh bàn bạc xong xuôi cùng Trần Sinh , Quý Đồng bên xe lừa đợi họ.
Lên xe, Quý Đồng trong xe mà bên ngoài cùng Trần Sinh. May mà cũng là giữ thể diện cho nàng, nếu trong thôn thấy nàng cùng một nam t.ử lạ mặt bước xuống từ cùng một chiếc xe lừa thì vấn đề lớn .
Bất chợt, Lãnh Ninh nhớ tới Kỳ Mặc, nếu là thì sẽ bên ngoài bên trong.
Phi phi phi, nhớ tới chứ, thật là, Lãnh Ninh vỗ vỗ đầu .
“Lãnh cô nương, dạo gần đây các thấy ai ăn mặc rách rưới lảng vảng gần thôn ? Khoảng chừng năm mươi tuổi.” Quý Đồng ở bên ngoài hỏi vọng .
Chưa đợi Lãnh Ninh trả lời, Trần Sinh : “Có là còn để một chùm râu? Tóc tai bù xù, trông như một lão ngoan đồng ?”
“ đúng, chính xác, gặp ?” Quý Đồng vui mừng Trần Sinh.
Trần Sinh hì hì : “Lão lẽ cũng trùng hợp tên là An thúc chứ?”
“An thúc?” Quý Đồng chau mày, nghĩ ngợi một lát, tên gốc của sư phụ dường như đúng là họ An.
“ . Chính là An thúc.” Quý Đồng khẳng định chắc nịch.
“Ngài là gì của An thúc?” Lãnh Ninh ngạc nhiên hỏi.
“Tại hạ là đồ của lão, nàng cho quả Bồ Đề chính là để cứu lão. Lão khỏe chạy mất tăm, thể còn hồi phục hẳn, lo lắng nên vẫn luôn tìm lão.” Trong lời của Quý Đồng tràn đầy sự lo âu.
“Hai hôm ngóng thấy lão ở quanh đây, nên mới tới xem thử, lão núi hái t.h.u.ố.c .”
Lãnh Ninh trợn tròn mắt, chuyện cũng quá trùng hợp .