Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 75: Có gả cũng chỉ gả cho Vân Tam ca ca ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:13:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Muội xem là phận nữ nhi, thể ngoan ngoãn ở nhà chờ gả ? Cứ chạy lung tung gì.” Vương Nguyên đỡ trán.

 

“Muội mới thèm gả cho kẻ khác, chỉ thích Vân Tam ca ca thôi, gả cũng chỉ gả cho .” Hèn chi. Hóa đây mới là mục đích của nàng !

 

Vân Tam từ cửa bước liền Vương Nguyên lườm cho một cái cháy mắt: “Họa do gây , tự giải quyết !”

 

Vân Tam cũng cảm thấy vô tội vô cùng, trêu chọc vị tiểu tổ tông từ bao giờ chứ?

 

Lúc bên ngoài hai nam t.ử dáng vẻ hộ vệ , đến mặt mấy chắp tay: “Công t.ử, tiểu thư!”

 

Một với Tiểu Yến nhi: “Tiểu thư, phu nhân lệnh cho nô tài đưa tiểu thư về.”

 

Tiểu Yến nhi chạy đến nấp lưng Vương Nguyên, thò cái đầu nhỏ với hai : “Ta mới thèm theo các ngươi về, vất vả lắm mới tìm thấy ca ca. Các ngươi về với mẫu , qua một thời gian nữa sẽ về.”

 

Hai về phía Vương Nguyên: “Công t.ử, lệnh của phu nhân...”

 

Vương Nguyên xua tay với bọn họ, bất đắc dĩ : “Vương Hổ, Vương Thuận, hai qua bên nghỉ ngơi .”

 

“Tuân lệnh, công t.ử.” Hai lui xuống.

 

Hai là hộ vệ trong nhà Vương Nguyên, khi Tiểu Yến nhi để thư bỏ trốn, phu nhân phái bọn họ ngoài đuổi theo đưa nàng về, nhưng Tiểu Yến nhi quá hiểu bọn họ, luôn cắt đuôi ngay lúc sắp đuổi kịp, vì mới đuổi theo đến tận Đỉnh Thành.

 

Thì Tiểu Yến nhi cùng cha khác với Vương Nguyên, mẫu kế của y mấy thiện cảm với y, nhưng vị thích bám lấy y, tiểu cô nương ở nhà thể muôn vàn sủng ái, miệng mồm ngọt, cha đều hết mực yêu quý, nhưng điều đó càng khiến Vương Nguyên ở nhà càng thêm coi trọng.

 

Trước Vương Nguyên cũng ghét bỏ hai con họ đến thế, thường xuyên dẫn chơi, nhưng hễ tiểu phạm gì, mẫu kế đều đổ hết lên đầu Vương Nguyên, là y dạy hư nàng, khiến cha y thường xuyên đ.á.n.h y, vì mới khiến y phản cảm như thế, dần dần xa lánh .

 

Có một , Tiểu Yến nhi mười bốn tuổi mặt dày bám đuôi lưng Vương Nguyên, thấy Vân Tam tướng mạo tuấn mỹ ôn nhu, thế là thích đến mức thể cứu vãn, cứ đòi gả cho y, khiến Vân Tam hễ thấy nàng là trốn, mẫu giáo huấn mới chút thu liễm, nhưng ý định gả cho Vân Tam ca ca vẫn luôn ăn sâu bén rễ trong lòng tiểu cô nương .

 

Thời gian gia đình định bàn chuyện hôn sự cho nàng, nàng lóc quấy phá nhưng vô hiệu mới lén trốn ngoài, nàng tìm Vân Tam ca ca của để gả, nàng tìm ca ca thì chắc chắn sẽ tìm Vân Tam.

 

Không ngờ đến gặp , nàng nhất quyết sẽ chịu về. Vương Nguyên nàng thực sự là đau đầu vô cùng. Đánh cũng , mắng cũng chẳng xong, chủ yếu là còn đuổi ! Cái tính mặt dày của Tiểu Yến nhi đúng là một chín một mười với y.

 

Thấy đến ăn cơm trong đại sảnh ngày càng đông, Vương Nguyên đành bảo Tiểu Yến nhi lên lầu , cứ giằng co ở đây cũng cách.

 

Nghe thấy ca ca đuổi về, Tiểu Yến nhi hớn hở chạy về phòng của lầu.

 

Tầng cùng của Vạn Phúc Lâu vốn mở cửa cho khách, những căn phòng bên đều Vương Nguyên giữ cho nhà ở, Tiểu Yến nhi đây cũng từng đến, nên căn phòng nàng từng ở vẫn luôn giữ cho nàng.

 

Lãnh Ninh mấy ngày nay cũng luôn ở trong Vạn Phúc Lâu, vẫn là căn phòng cũ. Vốn định hôm nay về xem , nhưng vì Tiểu Bảo đến đây nên cũng lười chạy chạy , bảo Trần Sinh về là .

 

Bên Duyệt Lai Trai sắp khai trương, đồ ăn vẫn chuẩn xong, mấy ngày tới vẫn còn nhiều việc . Lãnh Ninh chủ yếu là sắp xếp xong các phương t.h.u.ố.c nấu nướng, đó cũng cần nàng tự tay , Vương Nguyên sẽ tìm vài đáng tin cậy đến học, nàng chỉ cần thỉnh thoảng đến chỉ điểm một chút là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-75-co-ga-cung-chi-ga-cho-van-tam-ca-ca.html.]

 

Vân Tam vốn định âm thầm rời , liền Vương Nguyên nhanh mắt túm : “Đệ mới là kẻ cầm đầu, đừng hòng chạy, đều là do trêu chọc mà đến, giải quyết cho .” Vương Nguyên hậm hực với Vân Tam.

 

Vân Tam khổ: “Ta trêu chọc hồi nào chứ? Ta ở kinh thành thấy đều là đường vòng mà tránh đấy.” Biết thế, hồi đó chẳng thèm gì.

 

Có một , nàng bám lấy Vương Nguyên, Vương Nguyên đuổi , nàng tủi một bên , mủi lòng nên đến an ủi vài câu, ngờ nàng nhớ kỹ như , từ đó về hễ thấy y là đòi nương t.ử cho y.

 

Trước Vân Tam để tâm, coi như tính tình trẻ con, giờ vị cô nương mười sáu , còn vì y mà trốn tránh hôn sự gia đình sắp đặt, chuyện chuyện đùa.

Mèo Dịch Truyện

 

Chuyện y cần suy nghĩ cho kỹ, nếu sẽ lỡ dở cả đời . Tuy bản y hai mươi hai tuổi, nhưng lớn ngần đến tay nữ t.ử còn từng nắm qua, ngày ngày chạy vạy bên ngoài cũng là vì thành quá sớm.

 

Y cũng rõ với Tiểu Yến nhi, nhưng lấy kinh nghiệm chứ, đến cả cách mở lời với Tiểu Yến nhi thế nào y còn chẳng , y chỉ thể nghĩ bụng trốn lúc nào lúc , một ngày nào đó nàng để mắt đến nam t.ử khác thì ?

 

Hai , mặt đầy vẻ bất lực.

 

Tiểu Yến nhi lúc chẳng thèm quan tâm tâm trạng của các ! Nàng tung tăng chạy lên lầu thu dọn bản một phen, lách sang phòng của Lãnh Ninh. Cửa phòng Lãnh Ninh đóng, nàng gõ gõ bên ngoài: “Lãnh tỷ tỷ, thể ?” Tiểu cô nương vẫn khá là hiểu lễ nghĩa.

 

“Vào .” Lãnh Ninh thực ấn tượng khá về nàng, tiểu cô nương tuy chút tùy hứng nhưng hề đáng ghét.

 

Nàng thấu , tuy Vương Nguyên hung dữ quát tháo nàng, nhưng trong mắt y rõ ràng mang theo sự nuông chiều và bất lực.

 

“Lãnh tỷ tỷ, tỷ ở căn phòng ?” Lời của Tiểu Yến nhi mang theo vẻ thể tin nổi.

 

“Phải, ?” Lãnh Ninh mỉm nàng.

 

Tiểu Yến nhi như sắp tiết lộ bí mật trọng đại gì đó, ghé sát tai nàng nhỏ: “Tỷ căn phòng bên cạnh tỷ là của ai ?”

 

“Bên cạnh ? Biết chứ! Trước đây chẳng Kỳ Mặc ở đó ư, giờ hình như đang để trống.” Lãnh Ninh cho là đúng mà , nàng chuyện gì mà nhỏ.

 

“Ồ! Tỷ !” Tiểu Yến nhi che miệng. “Vậy mà tỷ còn dám ở đây, tỷ sợ Kỳ Mặc ca ca ?”

 

Lãnh Ninh dáng vẻ của nàng, buồn : “Tại sợ , ăn thịt .”

 

“Ây, bảo tỷ nhé, Lãnh tỷ tỷ, nhất tỷ nên sớm chuyển phòng , nếu Kỳ Mặc ca ca , tỷ ở phòng bên cạnh mà gây tiếng động gì, sẽ g.i.ế.c tỷ đấy!” Tiểu Yến nhi nắm lấy tay nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị mang theo chút sợ hãi nhỏ nhoi .

 

Lãnh Ninh dáng vẻ của nàng mà ha hả: “Sao nghĩ ? Kỳ Mặc đáng sợ như , cũng mà!”

 

Lãnh Ninh nghĩ , ở đây hình như còn là do Kỳ Mặc đưa tới nữa! Hắn ngoài việc đôi khi ngang ngược vô lý, những thứ khác đều mà!

 

Tiểu Yến nhi như thấy quái vật mà nàng, thất thanh : “Tỷ Kỳ Mặc ca ca ? Có tỷ nhận nhầm ? Tỷ đang Vân Tam ca ca ? Vân Tam ca ca mới kìa! Kỳ Mặc ca ca hung dữ c.h.ế.t , một phiền ngủ, suýt nữa bóp c.h.ế.t !” Nàng sờ sờ cổ , vẻ mặt vẫn còn sợ hãi.

 

 

Loading...