Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 77: Được thôi, chàng hưu ta đi ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:14:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Liễu mẫu an ủi Thích Như Yên xong liền đưa nàng ngoài, từ đầu đến cuối chẳng thèm liếc đứa con dâu đang đờ bên cạnh lấy một cái.

 

Sau khi hai rời , Liễu Tiếu Thần đầy vẻ lo lắng kéo tay Lãnh Y Vân: "Nương t.ử, nàng tin ..."

 

"Chát!" Lãnh Y Vân đợi hết câu giáng cho một bạt tai. Lúc thấy nam nhân , trong lòng nàng chỉ còn sự phẫn nộ.

 

Liễu Tiếu Thần nghiêng mặt sang một bên, nàng đ.á.n.h đến ngẩn . Phu thê bao nhiêu năm qua, hai bao giờ cãi vã lớn tiếng, dáng vẻ của Lãnh Y Vân lúc chẳng khác gì một kẻ đàn bà chanh chua, chút dám tin, nương t.ử vốn nhỏ nhẹ dịu dàng thường ngày dám đ.á.n.h .

 

Lãnh Y Vân đ.á.n.h xong chính cũng dám tin. Nàng bàn tay đang run rẩy của , lắc đầu. Hiện giờ đầu óc nàng đang rối loạn, nàng mặt , lờ đờ bước ngoài, nàng chỉ lúc thấy .

 

Khi ngang qua viện của mẫu phu quân, nàng bỗng thấy tiếng truyền từ bên trong. Chẳng lúc nãy bà còn lóc t.h.ả.m thiết ? Bước chân nàng khựng .

 

Giọng hỉ hả của Liễu mẫu vang lên: "Như Yên , con là con dâu của Liễu gia , để tâm một chút, mau ch.óng sinh cho bà già một thằng cháu đích tôn kháu khỉnh nhé!"

 

Thích Như Yên thẹn thùng : "Di mẫu, con sợ biểu ca tỉnh táo sẽ nghĩ con là nữ nhân xa thì ?"

 

"Yên tâm , con trai hiểu rõ nhất. Cho dù nó là chúng bỏ t.h.u.ố.c của nó, nó cũng chẳng bà già , dù vẫn là ruột của nó!"

 

" mà, bên phía biểu tẩu..."

 

"Hừ! Tiếu Thần bây giờ một lòng che chở cho nó, chẳng coi bà già gì nữa . Lần đề cập với Tiếu Thần chuyện nạp con , nó sợ thê t.ử đau lòng nên nhất quyết chịu. Bây giờ thì do nó quyết định nữa . Ta chính là cho nó , cái nhà vẫn là bà già chủ!"

 

Đứng ngoài cửa, Lãnh Y Vân như ngũ lôi oanh đỉnh. Hóa tất cả chuyện đều là do mẫu phu quân thiết kế, bản nàng trong mắt bà rốt cuộc là cái gì?

 

Nàng bước viện của Liễu mẫu, giọng run rẩy: "Nương, tại như ?"

 

Hai đang chuyện giật kinh hãi. Liễu mẫu đứa con dâu mặt đầy nước mắt, trong lòng thoáng qua tia hoảng loạn, nhưng đó lập tức trấn tĩnh . Chẳng lẽ còn sợ nó ? Hừ!

 

hướng về phía Lãnh Y Vân : ", chính là đấy. Ta chính là ưa nổi việc Tiếu Thần lúc nào cũng nghĩ cho con. Ta chỉ một đứa cháu trai, con sinh chẳng lẽ còn cho phép khác sinh ?"

 

"Vậy thể với con mà! Tại những trò bẩn thỉu lưng như thế?" Lãnh Y Vân mất kiểm soát hét lên.

 

"Nói với con? Chẳng lẽ lão già nạp cho con trai còn qua sự đồng ý của con ? Giỏi lắm, đúng là phản , con dám gào thét với ? Đi, gọi con trai đến đây!" Liễu mẫu ôm n.g.ự.c thở dốc, với hạ nhân ở cửa.

 

Thích Như Yên vội vàng đỡ lấy bà : "Di mẫu, di mẫu thấy thế nào ? Người đừng dọa con..."

 

Nghe tin chạy đến, Liễu Tiếu Thần thấy Liễu mẫu sắp ngã quỵ liền ôm chầm lấy bà: "Nương, nương, ? Đừng dọa con... Mau gọi đại phu... Mau ..." Hắn hét mặt đám hạ nhân bên cạnh.

 

Liễu mẫu chỉ Lãnh Y Vân đang một bên, thở : "Con xem... thê t.ử ngoan của con kìa. Con coi nó như bảo vật trong lòng bàn tay, nhưng nó đối xử với thế nào? Loại nữ nhân con giữ gì... Mau hưu nó cho ... Lập tức hưu nó!"

 

"Nương, đừng như , Y Vân nàng cố ý ! Con bảo nàng xin , đừng giận, sức khỏe là quan trọng nhất..." Liễu Tiếu Thần cố gắng đỡ cho Lãnh Y Vân.

 

Hắn sang gọi Lãnh Y Vân: "Y Vân, mau xin nương !"

 

Lãnh Y Vân lắc đầu lùi hai bước: "Ta sai, tại xin ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-77-duoc-thoi-chang-huu-ta-di.html.]

 

"Bảo nàng xin thì xin ! Làm gì tại với chả vì ." Liễu Tiếu Thần trợn mắt quát nàng.

 

Lãnh Y Vân vốn cũng là kẻ tính khí bướng bỉnh. Nàng dáng vẻ giả tạo của mẫu phu quân, lạnh một tiếng: "Ta sai, sẽ xin !"

 

Liễu mẫu thấy càng lớn hơn: "Ái chà, sống nổi nữa , bà già còn con dâu bắt nạt đây ... Con trai ơi, hôm nay nó thì , thì nó..." Khóc lóc đúng là kinh thiên động địa!

 

Lãnh Y Vân vạn ngờ mẫu phu quân là hạng như . Trước đây tuy thi thoảng xích mích cũng chỉ là vài lời cay nghiệt, ngờ chiêu trò lăn lộn ăn vạ cũng vận dụng thuần thục như .

 

Liễu Tiếu Thần thấy ánh mắt lạnh của thê t.ử, cơn giận cũng bốc lên. Mẫu thế mà nàng vẫn dửng dưng chút động lòng.

 

"Lãnh Y Vân, ngay bây giờ xin nương . Nếu nàng xin , tin thực sự hưu nàng !" Hắn lạnh giọng .

 

Lãnh Y Vân Liễu Tiếu Thần, lòng đau như cắt, mặt lộ nụ thê lương: "Được thôi, hưu !"

 

Lúc Lãnh Y Vân tuyệt vọng với cả Liễu gia. Bao nhiêu năm qua nàng dốc lòng vì cái nhà , cuối cùng nhận sự đối xử như từ mẫu phu quân. Tướng công thì phân rõ trắng đen bắt nàng xin , còn đe dọa xin sẽ hưu . Hừ, hưu thì hưu thôi! Những bộ mặt nàng bao giờ thấy nữa!

 

"Cô..." Liễu Tiếu Thần tức đến mức răng đ.á.n.h lập cập.

 

"Con trai ơi, con xem, con xem , đây chính là con một mực bảo vệ đấy, con với cha khuất của con ? Á..." Liễu mẫu túm lấy ống tay áo Liễu Tiếu Thần gào t.h.ả.m thiết.

 

Lúc cơn giận lấn át lý trí của . Hắn trừng mắt Lãnh Y Vân, nghiến răng thốt mấy chữ: "Mang b.út mực đến đây!"

 

Đám hạ nhân run rẩy mang b.út mực lên.

 

"Nàng xin ?" Hắn hỏi cuối.

 

"Ta sai." Lãnh Y Vân thẳng , bàn tay trong ống tay áo siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.

 

"Được! Vậy thành cho cô!" Trong mắt Liễu Tiếu Thần thoáng qua sự thất vọng sâu sắc. Hắn vì tức giận mà vung b.út xuống hưu thư, sai hạ nhân đưa cho nàng.

 

Lãnh Y Vân run rẩy đón lấy, những nét chữ quen thuộc đó. Trước đây nàng từng yêu thích ngắm chữ bao! Trong đầu nàng hiện lên hình ảnh khi xưa trong thư phòng, việc còn nàng mỉm mài mực cho , lúc cảm thấy mà châm biếm đến ! Nàng lệ nhòa đối diện.

 

"... Nhất biệt lưỡng khoan, các tự hoan hỷ." Lãnh Y Vân từng chữ tờ giấy, chậm rãi bước ngoài.

 

Liễu Tiếu Thần dáng vẻ đó của nàng, trong lòng đau đớn khôn xiết. Thực ngay khi xong hối hận , chỉ ép nàng nhượng bộ một chút, nhưng nàng là cái tính bướng bỉnh như , nhất quyết chịu đầu.

 

Hắn định dậy đuổi theo nàng về, nhưng bước một bước, Liễu mẫu ở phía than một tiếng, ôm n.g.ự.c ho khù khụ. Thích Như Yên lóc gọi: "Di mẫu, di mẫu, đại phu, đại phu mau đến đây... Di mẫu xong ..."

 

Liễu Tiếu Thần kinh hãi đầu, bế mẫu đất lên vội vàng chạy phòng...

Mèo Dịch Truyện

 

Hắn rằng, cái đầu khiến bỏ lỡ cả đời...

 

Lãnh Y Vân thất thần lang thang phố, nàng nghĩ mãi tại ngày tháng đang yên lành trở nên như thế ? Đang thì trời bỗng đổ mưa lâm thâm, từ từ nặng hạt dần. Nàng ngẩng đầu lên bầu trời, lẩm bẩm: "Ông trời cũng đang thương cho ?"

 

 

Loading...