Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 83: Cảm giác về nhà thật tốt ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:14:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba ngày đầu, Lãnh Ninh luôn ở trong tiệm giúp đỡ. Nhờ sự tươi mới của món ăn cộng với việc giảm giá, ba ngày quả thực lúc nào ngơi tay. Tuy rằng chỉ bán nửa giá, nhưng thực tế giá vốn đều thấp nên vẫn kiếm ít, hơn nữa danh tiếng của Duyệt Lai Trai ở Đỉnh Thành vang xa.
Đến ngày thứ tư, tuy còn giảm giá nữa, nhưng trong tiệm vẫn dập dìu qua kẻ , việc ăn hề giảm sút bao nhiêu. Điều một phần nhờ vị trí đắc địa, vả giàu ở Đỉnh Thành nhiều vô kể, khách thương qua cũng là những kẻ thiếu tiền.
Đang ở trong bếp dặn dò đủ loại chuyện cần chú ý, Lãnh Ninh bỗng thấy bên ngoài gọi . Ra xem thì hóa là Lãnh chưởng quỹ đến.
“Ha ha, tỷ tỷ đến đây.” Lãnh Ninh .
Mèo Dịch Truyện
“Đến ủng hộ chứ , mấy ngày đông quá nên đến chen chúc.” Lãnh chưởng quỹ cũng .
“Lát nữa gói cho một ít món đặc sắc của tiệm, mang về cho trong tiệm cùng nếm thử.”
Lãnh Ninh kéo nàng xuống, đúng lúc Vương Nguyên bước , Lãnh Ninh liền giới thiệu hai với . Vương Nguyên là sẵn lòng kết giao bạn bè, đặc biệt thấy là nữ nhân, liền hào sảng : “Bạn của Lãnh cô nương chính là bạn của , chuyện gì cần giúp đỡ cứ việc đến tìm .”
Lãnh chưởng quỹ cảm ơn , nhất định sẽ khách sáo với . Ngồi một lúc thì nàng về.
Lãnh Ninh cũng về nhà , dặn dò kỹ lưỡng chuyện trong bếp xong nàng thấy cũng còn việc gì của nữa. Nàng với Vương Nguyên tầm ba bốn ngày sẽ ghé qua một , nếu việc gì thì cứ trực tiếp đến thôn Thanh Thủy tìm nàng.
Vương Nguyên chuẩn cho nàng hơn nửa xe đồ ăn để mang về, bảo nàng cần lo lắng cho tiệm, ở đây ! Về nhà nghỉ ngơi cho , mấy ngày nay mệt đến mức gầy sọp . Hắn cũng chăm sóc cho Lãnh Ninh, đại ca của giao cả gia sản cho nàng , còn sắc mặt nàng mà ăn cơm chứ! Hầu hạ một chút cũng chẳng thiệt .
Cuối cùng cũng thể yên tâm về nhà . Lãnh Ninh ở chỗ Vương Nguyên cũng nửa tháng, nàng lúc nào cũng canh cánh chuyện trong nhà: rau ngoài đồng lớn thế nào ? Đám tằm con lớn ? Nàng cảm thấy đúng là cái lo nghĩ. Nàng chính là , dù bên ngoài thoải mái đến , nàng vẫn luôn nhớ về mái nhà của . Tổ vàng tổ bạc cũng bằng cái tổ ch.ó của .
Biết nàng sắp về, Cửu Nhi và Tú Nhi một bàn đầy thức ăn đón nàng, còn món tôm hùm đất mà nàng thích nhất. Lãnh Ninh ở nhà vài , hai ở bên cạnh cũng học bảy tám phần . Trước đó An thúc và Tiểu Bảo đòi ăn vài , họ đều khen các nàng cũng tồi.
Lãnh Ninh về thấy thì cảm động vô cùng, đây mới chính là cảm giác của gia đình nha! Kiếp bọn họ bên cạnh là nàng thấy mãn nguyện lắm !
Lúc Lãnh Ninh nhà, Tú Nhi, Cửu Nhi và Trần Sinh ba quản lý một đống việc lớn. Không còn cách nào khác, Tú Nhi ép đến mức gan cũng lớn hơn ít, thật sự còn thẹn thùng như nữa. Dân làng đến giao d.ư.ợ.c liệu, giao lá dâu nàng cũng thể xử lý .
Lãnh Ninh thói quen dậy sớm. Bây giờ Tiểu Bảo ngủ cùng nàng nữa, bé cứ nhất quyết đòi Lãnh Ninh cho một căn phòng riêng. Nàng ngủ một mạch đến sáng rõ, quả nhiên giường ở nhà là thoải mái nhất, buổi đêm ngay cả một giấc mơ cũng .
Sáng sớm thức dậy, Lãnh Ninh luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, ngẩn ngơ nửa buổi mới phát hiện hóa hôm nay thấy bóng dáng Tiểu Bảo luyện công trong sân.
Nàng sân ngoài gọi Trần Sinh hỏi: “Thấy Tiểu Bảo ? Sáng sớm chẳng thấy .”
Trần Sinh đáp: “Tiểu Bảo mấy ngày nay đều cùng An thúc núi , ngày nào cũng từ sớm tinh mơ, đến giữa trưa mới về, ngợm bẩn thỉu, cũng chẳng họ gì?”
“Vào núi? An thúc đến đây lâu mà thấy ông bao giờ , đột nhiên ?” Lãnh Ninh thắc mắc.
“Ai mà chứ, hai ông cháu thần thần bí bí. Ta hỏi Tiểu Bảo nhưng nó cũng chịu .” Trần Sinh lắc đầu.
“Được . Chắc là hai họ phát hiện thứ gì ho để chơi .” Lãnh Ninh thầm nghĩ.
Nàng đến đình nghỉ mát, bữa sáng chuẩn sẵn, là cháo trắng và bánh trứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-83-cam-giac-ve-nha-that-tot.html.]
Lãnh Ninh c.ắ.n một miếng bánh trứng: “Oa, Cửu Nhi, tay nghề của ngày càng tiến bộ . Ngon quá !”
Bữa sáng Lãnh Ninh thường thích húp cháo, nhưng cháo chắc nên Cửu Nhi ngày nào cũng đổi món thêm điểm tâm để ăn kèm. So với đây, sự chỉ dạy của Lãnh Ninh, tay nghề nấu nướng của Cửu Nhi đúng là tiến bộ ít.
“Cô nương, thực sự ngon ? Cô đừng an ủi nhé.” Cửu Nhi xị mặt .
“Ngon thật mà, thế, sáng sớm ai chọc vui ?” Lãnh Ninh ăn hỏi.
Cửu Nhi bĩu môi , Tú Nhi tiếp lời, : “Nàng đang giận ca ca đấy! Vừa nãy nàng hỏi ca ca ăn ngon , ca ca chẳng , thế là nàng thành thế đây!”
“Ha ha, hóa là Trần Sinh , ngon ? Muội thấy tay còn cầm hai chiếc bánh mà?” Lãnh Ninh ngoảnh về hướng Trần Sinh rời . Lúc nàng qua, Trần Sinh vẫn còn ăn đấy thôi.
“Muội đừng tin , cố ý trêu đấy! Không ngon thì ăn nhiều thế .” Tú Nhi an ủi Cửu Nhi.
Cửu Nhi c.ắ.n một miếng bánh tay, hậm hực : “Hừ, cái tên Trần Sinh thối tha , tuyệt đối cho ăn cơm nữa, mà đòi ăn là sẽ gõ rụng răng cửa của ! Cứ chuyên môn tìm của .”
“, mà còn chê thì cứ cho ăn cơm, cứ bỏ đói cho tay, thật là, dám chê đồ ăn Cửu Nhi của chúng , chắc là ngứa da !” Lãnh Ninh ở bên cạnh đổ thêm dầu lửa, hớn hở.
Bên cạnh Tú Nhi hai đối diện kẻ xướng họa, trong lòng thầm thắp một nén nhang cho ca ca: Ca ca , t.h.ả.m ! Tiểu cũng cứu nổi , tự cầu phúc !
Ăn cơm xong, Lãnh Ninh cầm cuốc đồng. Đã lâu nàng xem rau cỏ ngoài ruộng, hôm nay xới đất cho chúng một chút mới .
Nàng cảm thấy bản hôm nay khỏi nhà khá sớm, ngờ đến ruộng thấy bóng dáng của Vương Tiểu Trụ, đang ở ruộng nhổ cỏ .
Lãnh Ninh từ xa gọi một tiếng: "Tiểu Trụ."
Vương Tiểu Trụ đầu , thấy là đông gia đến, vội vàng đặt cái cuốc trong tay xuống chạy gần.
"Đông gia, về !" Vương Tiểu Trụ vui mừng nàng.
"Phải, về từ hôm qua, thời gian qua vất vả cho hai vợ chồng ngươi ." Lãnh Ninh hai vợ chồng họ giúp nàng chăm sóc mảnh vườn rau đặc biệt tận tâm.
"Đông gia đừng , đây là việc chúng nên ." Vương Tiểu Trụ ngượng ngùng xoa tay, hì hì .
"Ta mà, ngươi bận việc , tự xem xét một chút." Lãnh Ninh cũng thêm gì nhiều, nàng ghi tạc lòng trong lòng là .
Vương Tiểu Trụ cũng là thật thà ít , Lãnh Ninh thì tiếp tục nhổ cỏ.
Lãnh Ninh lướt qua đám rau mặt, mầm ngô cao đến nửa , phía bên mầm ớt cũng cao đến bắp chân, xanh mướt một màu, là sinh trưởng .
Đang chậm rãi dạo vòng quanh, Lãnh Ninh bỗng thấy tiếng vỗ tay, nàng ngẩng đầu , thấy Vương Tiểu Trụ vỗ tay chạy về phía vạt đất phía .
Ngay lập tức, mặt mười mấy con chim nhỏ "phạch phạch" bay lên, Lãnh Ninh cũng chạy qua giúp một tay xua đuổi.