Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 89: Học chút bản lĩnh phòng thân ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:14:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lãnh Ninh: “An thúc, món cá hôm nay mùi vị thế nào?”

 

“Ngon, thật sự ngon.” An thúc nhấp một ngụm , gật đầu tán thưởng.

 

Lãnh Ninh: “Ngon là , ăn gì cứ một tiếng, sẽ cho ông.”

 

An thúc: “Thật ? Vậy lão phu khách khí nhé!”

 

Ông bao giờ khách khí chứ. Lãnh Ninh thầm oán trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn : “Khách khí gì, đều là nhà cả mà.”

 

Nghe lời Lãnh Ninh , An thúc trong lòng sướng rơn. Nha đầu họ Lãnh rốt cuộc cũng cái của lão phu . Chắc là thấy lão phu sư phụ của con trai nàng, nên mượn cớ để cảm ơn đây mà!

 

“Ây...” An thúc đang vui vẻ thì bỗng thấy bên tai một tiếng thở dài.

 

Quay sang , thấy Lãnh Ninh đang nhíu mày gục xuống bàn, vẻ mặt đầy sầu muộn. Ông nhịn hỏi: “Lãnh cô nương ? Không khỏe ở ? Để lão phu xem cho?”

 

“Không An thúc, thể , là trong lòng chuyện! Ông đừng quản nữa, cứ uống ! Ta sẽ tự nghĩ cách.” Lãnh Ninh vẻ phiền ông, cố ý .

 

“Cái đứa nhỏ , cái gì ? Vừa nãy ai nhà hả? Có khó khăn mà , sẽ nghẹn đến phát bệnh mất. Ngươi mà đổ bệnh thì ai đồ ăn ngon cho lão phu đây?” An thúc hừ hừ vẻ giận dỗi.

 

Lãnh Ninh trong lòng thầm, nhưng mặt vẫn lộ vẻ sầu khổ. Nàng An thúc, ngập ngừng thôi: “Hay là thôi , cho ông cũng chẳng giúp gì cho .”

 

“Hắc hắc, đời chuyện gì mà lão phu cả, ngươi !” An thúc phục .

 

“An thúc, ông đừng giận, , chứ gì.” Lãnh Ninh cúi đầu che ý trong mắt, điều chỉnh cảm xúc, nhỏ giọng mở lời: “Thực cũng chuyện gì lớn, chỉ là tự thấy phiền lòng thôi. Ta là một nữ t.ử yếu đuối đơn chiếc, chỗ dựa, đến cả năng lực tự bảo vệ cũng . Lỡ ngày nào đó gặp chuyện, chẳng sẽ như miếng thịt thớt của , mặc cho c.h.é.m g.i.ế.c ?

 

Ta đang nghĩ, giá như thể học chút bản lĩnh gì đó để bảo vệ bản và Tiểu Bảo thì mấy. Ta cũng hại , chỉ là để bản khác hại thôi.”

 

“Tưởng chuyện gì! Lo cái gì chứ, cứ giao hết cho lão phu. Lão phu bảo đảm quá nửa năm, ai dám đụng đến ngươi. Chỉ xem ngươi dám học thôi?” An thúc đắc ý . “Ta còn tưởng chuyện gì to tát lắm chứ!”

 

Mèo Dịch Truyện

“Hả? Còn thứ dễ học như ? Nửa năm là thành tài? Vậy thì gì mà dám! Ta là chịu khổ giỏi nhất đấy!” Lãnh Ninh phối hợp lộ vẻ mặt kinh ngạc.

 

An thúc ngoắc ngoắc tay với Lãnh Ninh, nàng ý cúi đầu xuống. “Dùng độc, ngươi dám ?” An thúc khẽ tai nàng.

 

“Tại dám?” Giọng điệu của Lãnh Ninh đầy vẻ khiêu khích.

 

“Tốt. Ngày mai bắt đầu, lão phu dạy ngươi.” An thúc vỗ n.g.ự.c bôm bốp.

 

mà... hình như lắm? Tiểu Bảo hiện giờ là đồ của ông, thể bái ông sư phụ !” Lãnh Ninh chút tiếc nuối .

 

“Ta cũng cần ngươi bái sư. Ta con trai ngươi đồ là đủ , ngươi tránh sang một bên ! Bản lĩnh chế độc của nhiều năm dùng tới. Khi bà già nhà còn sống, bà cho dùng, cũng chuẩn cho dạy đồ , ngay cả Kế Đồng cũng dùng độc. Ta vốn định mang nó xuống quan tài luôn, dạy cho ngươi cũng , sợ thất truyền, cũng coi là nuốt lời với bà nhà. Ha ha ha!” An thúc xong liền lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-89-hoc-chut-ban-linh-phong-than.html.]

 

Lãnh Ninh đảo mắt trắng dã, thì là thế.

 

“Được, quyết định như . Sau sẽ nhiều món ngon để cảm ơn ông.” Lãnh Ninh cũng cam đoan. Mục đích đạt , lòng ơn vẫn bày tỏ.

 

Nàng từ sớm học chút gì đó để phòng , mãi vẫn nghĩ nên học cái gì. Ở tuổi mà học võ công thì thực tế cho lắm. Trước đó từng định theo Kế Đồng học y thuật, nhưng cái đó chỉ để cứu , đối với bản nàng thì hữu dụng cho lắm. Hôm nay thấy Đại Võ trúng độc, trong lòng mới chợt nhớ chuyện .

 

Trước đó, khi trò chuyện với Kế Đồng, Lãnh Ninh An thúc chỉ võ công y thuật giỏi, mà độc thuật cũng cao minh, chỉ là từng dùng tới. Nàng cũng mang tâm thái thử một phen để thăm dò ý tứ của An thúc, ngờ thành công ngay lập tức, điều thực sự khiến nàng hưng phấn khôn cùng.

 

Nàng quyết định sẽ với An thúc hơn một chút. Hiện giờ An thúc thể coi là “một sư phụ rưỡi” của nhà nàng , dạy Tiểu Bảo, dạy nàng, cũng khá vất vả. Thế nhưng lâu đó, Lãnh Ninh còn nghĩ như nữa, nàng chỉ nhảy dựng lên đuổi An thúc khỏi nhà .

 

Mấy ngày tiếp theo, Lãnh Ninh theo An thúc và Tiểu Bảo chạy đôn chạy đáo núi mỗi ngày. An thúc dạy nàng nhận các loại cỏ độc và sâu bọ độc, còn thỉnh thoảng thí nghiệm nhỏ nàng để nàng trải nghiệm hiệu quả. Lãnh Ninh giày vò đến mức gầy mấy cân.

 

Mới đầu khi thấy những con nhện độc, bọ cạp độc, rắn độc, da đầu Lãnh Ninh đều tê dại cả . An thúc còn bắt chúng ném lên nàng, dọa nàng sợ đến mức hét lên đủ kiểu. An thúc liền nhạo nàng, cái gan mà cũng đòi học dùng độc? Lãnh Ninh ông khích tướng, liền nảy sinh ác niệm, cũng bày trò trêu chọc An thúc vài , dần dần cái gan cũng luyện lớn lên.

 

Sau khi nhận những thứ đó, An thúc tiếp tục dạy nàng cách điều chế, mà đưa cho nàng một cuốn sách rách nát đến cả bìa cũng , bảo nàng học thuộc lòng, trong vòng một tháng thuộc làu làu.

 

“Hả? Học thuộc lòng ? An thúc, ông tha cho , cứ thấy mấy chữ là ch.óng mặt !” Lãnh Ninh khổ sở An thúc.

 

An thúc chắp hai tay lưng, nghiêm túc : “Không thương lượng gì hết, học thì thuộc sách , thuộc hãy đến tìm .” Nói xong liền giữ vẻ mặt nghiêm nghị rời .

 

Lãnh Ninh cuốn sách trong tay, thầm nghĩ chẳng lẽ lão nhân gia ông đang trả thù ? Một cuốn sách dày hơn cả ngón tay cái mà bắt nàng thuộc trong một tháng? Lãnh Ninh gào thét một tiếng, đầy vẻ tuyệt vọng mà ngã vật xuống giường.

 

Điều Lãnh Ninh ghét nhất chính là học thuộc lòng. Nàng cứ cầm sách lên là sâu ngủ kéo đến ngay, cho nên ngày thành tích môn văn luôn quanh quẩn ở mức trung bình. Giờ còn bắt nàng học thuộc mấy chữ phồn thể , chẳng mạng nàng ?

 

Tiểu Bảo xổm bên giường, hai tay ôm má, bộ dạng đáng yêu với mẫu : “Nương , cố gắng lên nhé! Tiểu Bảo ủng hộ !”

 

“Tiểu Bảo, con chắc chắn là đến để xem náo nhiệt chứ?” Lãnh Ninh Tiểu Bảo đang mở to đôi mắt ngây thơ bằng ánh mắt đầy sát khí.

 

“Không , tuyệt đối .” Tiểu Bảo lùi , nụ mặt dần dần lan rộng, lui đến cửa thì biến thành tiếng lớn ha ha.

 

“Tiểu Bảo thối, con đó cho , con dám nhạo , hừ, xem đ.á.n.h con một trận .” Lãnh Ninh vẻ nhe nanh múa vuốt đuổi theo hướng Tiểu Bảo chạy...

 

Không còn cách nào khác, Lãnh Ninh đành sắp xếp việc cho khác , còn thì nghiêm túc học thuộc sách.

 

Tiểu Bảo cũng đến phiền nàng, lúc rảnh rỗi mang theo món đồ chơi mà Kỳ Mặc tặng chạy chơi cùng Đại Võ.

 

Liên tục mấy ngày trôi qua, Lãnh Ninh thật sự cảm thấy nghẹt thở. Cứ thế , ngoài cho đầu óc tỉnh táo , nếu sẽ học đến ngu mất.

 

Nàng quyết định đưa Tiểu Bảo thành chơi hai ngày để thư giãn. Nàng cố ý lén lút trốn An thúc để , ngờ chuẩn xuất phát, xe vụt lên một bóng , An thúc thì còn là ai?

 

 

Loading...