Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 9: Vị khách không mời ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:12:48
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sẵn lúc đang rảnh rỗi, Lãnh Ninh liền cuốc mảnh đất nhà một lượt, đợi vài ngày nữa sẽ trồng rau, giải quyết vấn đề no ấm .

 

Mặt trời ngả về tây, Lãnh Ninh bắt đầu nấu cơm, còn cảm thán một câu hôm nay cuối cùng cũng thể ăn một bữa cơm no.

 

Nàng đem xương hầm hết lên, xương lớn ninh từ từ, giờ thời tiết nóng lắm, canh xương hầm xong để hai ba ngày cũng thành vấn đề.

 

Lại chuẩn sẵn những thứ khác, lát nữa xào sơ qua là thể khai cơm .

 

Tiểu Bảo về tới nơi, bước cửa gọi: “Nương , đang gì thế? Thơm quá !”

 

“Lại đây, uống một bát canh xương .” Lãnh Ninh dùng cái bát mới mua múc một bát canh hầm trắng đục đặt lên bàn.

 

Bên trong thêm ít nấm, dinh dưỡng ngon miệng, Tiểu Bảo lớn từng đầu tiên uống thứ canh ngon đến thế, nó chậc chậc miệng, cái bát cũng sắp nó l.i.ế.m sạch .

 

Lãnh Ninh còn xào thêm đĩa thịt và rau xanh, nấu cơm trắng, hai con ăn uống vô cùng thỏa mãn, Tiểu Hắc cũng ở bên cạnh ôm khúc xương gặm đến nỗi đầu lắc lư theo.

 

Ăn cơm xong vẫn còn sớm, hai con trong sân hóng mát ngắm , Lãnh Ninh cảm thấy điều thích nghi nhất ở đây chính là máy tính điện thoại, đêm dài dằng dặc quả thật quá buồn chán.

 

Ngày tháng trôi qua thật nhanh, chớp mắt Lãnh Ninh tới đây gần hai tháng, nàng mỗi ngày đều lên núi đào d.ư.ợ.c thảo, thời gian dư thừa thì dọn dẹp sân vườn nhà , tuy mệt nhưng tiền kiếm cũng khá khẩm, nỗ lực thêm chút nữa là thể xây nhà .

 

Bây giờ Vương đại tẩu cũng mỗi ngày cùng nàng lên núi đào d.ư.ợ.c thảo, hai đứa trẻ tự chơi ở nhà, Tiểu Hắc bầu bạn với chúng, hàng rào láng giềng cũng sẽ giúp trông nom một chút, cho nên cũng lo lắng.

 

Dùng xong bữa tối, Lãnh Ninh cùng Vương đại tẩu thu dọn thành quả mấy ngày nay, chuẩn ngày mai mang tới d.ư.ợ.c tiệm.

 

Vương đại tẩu cảm thán: “Cũng may dẫn dắt , nhà chúng cũng khấm khá hơn nhiều , chỉ dựa chút tiền công của Vương đại ca , thịt cũng chẳng dám ăn!”

 

“Tẩu , nếu tẩu, Tiểu Bảo nhà e là sớm... đều ghi nhớ trong lòng, yên tâm , chuyện sẽ ngày càng !” Lãnh Ninh ngữ khí kiên định .

 

“Ừm, sẽ thôi!” Vương đại tẩu mắt rưng rưng lệ.

 

Thu dọn xong, Lãnh Ninh đưa Tiểu Bảo ngủ sớm, ngày mai còn dậy sớm.

 

Đêm trăng, vài điểm tinh quang lấp lánh, đưa tay thấy rõ năm ngón, lính tuần tra thành lâu liên tục tới lui, vô cùng dày đặc, dường như đang đề phòng điều gì đó.

 

Trong lùm cây nhỏ ngoài thành, Kỳ Mặc chằm chằm lên thành lâu một lát, trở về bên cạnh hai : “Mặc Lôi tiếp ứng chúng , e là giữ chân , trong thành giờ .”

 

“Vết thương của Vương công t.ử tính đây? Ngài thương nặng thế , đại phu, sợ trụ đến ngày mai... chủ t.ử.” Mặc Phong đang lưng, chút lo lắng.

 

Kỳ Mặc rủ mắt trầm ngâm một lát: “Đi, lên ngựa!”

 

“Rõ.” Mặc Phong cõng nhảy lên lưng ngựa, theo Kỳ Mặc thúc ngựa rời xa thành trì.

 

Đang ngủ nửa đêm, Lãnh Ninh cảm thấy chút nóng bức, trằn trọc ngủ , dứt khoát dậy ngoài hóng gió.

 

Vừa mới đặt một chân cửa, mặt hắc ảnh lóe lên, dọa nàng định hét lớn, thì một bàn tay bịt c.h.ặ.t miệng nàng lôi gian phòng bên cạnh.

 

Lãnh Ninh dọa đến quên cả phản kháng, chỉ “ư ử” gỡ bàn tay đang bịt c.h.ặ.t nàng .

 

“Câm miệng, kêu.” Một giọng thấp trầm vang lên bên tai.

Mèo Dịch Truyện

 

Nghe mà Lãnh Ninh run lên, giọng ... giống như thấy ở đó... Lãnh Ninh vội vàng gật đầu.

 

Lúc vẫn nên thức thời chút thì hơn, trấn định, Lãnh Ninh tự trấn an trái tim đang đập cuồng loạn của .

 

Hắc y nhân buông tay , đồng thời thắp sáng ngọn đèn dầu treo tường, Lãnh Ninh bấy giờ mới rõ trong phòng thế mà còn hai khác, một giường, một , “Chẳng lẽ đêm nay chầu trời ? Có cần bi t.h.ả.m thế ?” Lãnh Ninh trong lòng than thầm.

 

Kẻ bắt nàng đẩy nàng đến bên giường: “Cứu !”

 

Đầu óc Lãnh Ninh chút mụ mị: “E hèm... đại phu , ... cứu?”

 

“Thuốc.” Giọng ngắn gọn lãnh khốc.

 

Lãnh Ninh ngơ ngác đầu lên tiếng: “Ta... t.h.u.ố.c mà.”

 

Người đeo nửa chiếc mặt nạ che mất bên mặt trái, rõ diện mạo thế nào, Lãnh Ninh cảm thấy dường như gặp qua ở đó.

 

“Ồ! Ngươi là... cái ... núi... cái đó...” Lãnh Ninh bỗng nhiên đầu chỉ nam nhân đeo mặt nạ, lắp bắp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-9-vi-khach-khong-moi.html.]

 

Lãnh Ninh cuối cùng cũng nhận chính là kẻ nàng cứu núi .

 

Chắc là thấy nàng băng bó vết thương cho y, nên giờ tìm tới nàng . Cái đêm hôm khuya khoắt đúng là... mạng dọa bay mất nửa cái .

 

Biết mục đích của họ, Lãnh Ninh yên tâm hơn nhiều, ít nhất là tính mạng lo: “Để xem ...” Nàng bước chân tiến về phía thương.

 

Chỉ thấy nửa của đó m.á.u nhuộm đỏ, từ vai đến n.g.ự.c rạch một vết cắt dài, mất m.á.u quá nhiều mà hôn mê.

 

“Nghiêm trọng thế , mau tìm đại phu ! Thuốc của cứu nổi .” Lãnh Ninh sợ c.h.ế.t ở chỗ .

 

“Trong thành giờ nữa, tìm đại phu, cô nghĩ cách .” Mặc Phong ở bên cạnh gấp gáp .

 

“Ta nghĩ cách? Có nhầm , là một sơn dã thôn phụ thì thể... thể ... cách gì...” Lời còn dứt, Kỳ Mặc ngước mắt về phía Lãnh Ninh, Lãnh Ninh lập tức chột mà nhũn .

 

“Haizz! Thôi , coi như xui xẻo, chỗ củ nhân sâm, cắt một lát bỏ miệng , bôi t.h.u.ố.c cho , trụ thì xem tạo hóa của .”

 

Tim Lãnh Ninh đang rỉ m.á.u: “A a a... sớm bán quách cho xong, bạc của ơi.”

 

Dù đau lòng nhưng chân tay vẫn lanh lẹ, nàng nhanh ch.óng mang sâm tới cho đó ngậm trong miệng, tất tả giã Tam Thất.

 

Rất nhanh bôi t.h.u.ố.c xong định băng bó, “Mặc Phong, ngươi .” Kỳ Mặc đột nhiên lên tiếng.

 

“Rõ.” Mặc Phong nhận lấy dải vải từ tay Lãnh Ninh liền băng bó, khi băng bó xong, Mặc Phong liếc Kỳ Mặc một cái ngoài.

 

“Hừ, coi như ngươi còn chút lương tâm, đúng là mệt c.h.ế.t !” Lãnh Ninh nhỏ giọng lầm bầm.

 

“Cái đó, khi nào các ?” Lãnh Ninh về phía Kỳ Mặc.

 

“Muốn lúc nào tự nhiên sẽ .”

 

“Hả?”

 

“Ồ!” Lãnh Ninh chút cạn lời.

 

“Ngươi giỏi, ngươi là đại gia!” Nàng chỉ thể thầm mắng trong lòng.

 

Kỳ Mặc hứng thú biểu cảm đổi xoành xoạch mặt nàng, trong mắt mang theo một tia trêu chọc.

 

“Đi chút gì đó ăn .” Kỳ Mặc gọi giật Lãnh Ninh đang thẫn thờ về phía cửa.

 

“Ồ!” Lãnh Ninh còn hồn buột miệng đáp một câu.

 

“Mì sợi, bỏ hành.”

 

“Cái gì? Cái đồ nhà ngươi, thật sự coi là đại gia đấy ...” Hoàn hồn , Lãnh Ninh xông đến mặt Kỳ Mặc, chống nạnh định phát hỏa!

 

“Cô đối xử với ân nhân cứu mạng như ?” Kỳ Mặc nhẹ tênh quăng một câu.

 

“Ta... ...” Lãnh Ninh hỏa một hồi cũng gì, vung tay áo bếp.

 

Kỳ Mặc rủ mắt, tâm trạng tệ xuống bên bàn chờ mì của Lãnh Ninh.

 

Trong bếp, Lãnh Ninh tâm trạng cực kỳ khó chịu sức nhào nặn khối bột trong tay: “Cái đồ thối tha, hừ, chọc chọc chọc... chọc cho ngươi đầy lỗ thủng, muộn thế còn ăn, cho ngươi nghẹn c.h.ế.t luôn...”

 

Ở gian bên cạnh, Kỳ Mặc tiếng lầm bầm trong bếp, khóe miệng tự chủ mà nhếch lên.

 

Mặc Phong ngóng tin tức trở về đúng lúc thấy cảnh , miệng há hốc nửa ngày ngậm : "Chủ t.ử đang ? Trời mới bao lâu chủ t.ử ?!"

 

"Mặc Phong."

 

"Có thuộc hạ." Mặc Phong chớp chớp mắt chủ t.ử nhà , thấy ngài vẫn là bộ dạng lạnh lùng như , chẳng lẽ nhầm?

 

"Khởi bẩm chủ t.ử, dấu vết đều xóa sạch, sẽ ai phát hiện ạ."

 

"Ừm."

 

 

Loading...