Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 99: Thực sự không hào phóng đến thế ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:14:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng sớm hôm khi trời còn tờ mờ sáng, một nhóm xuất phát lên núi. Cố ý sớm chính là đụng mặt những dân làng khác hỏi đông hỏi tây. Thứ tổng cộng cũng chỉ bấy nhiêu, chỉ cho riêng ai thì cũng tiện, mà nếu để đều hết thì còn kiếm tiền thế nào nữa? Hiện tại chi tiêu của cả gia đình lớn cũng nhỏ, mong thứ cho nàng thực sự hào phóng đến thế.

 

Thực cũng ít về những cây , chỉ là đều thứ thể ăn mà thôi. Lớp vỏ đầy gai nhọn bên ngoài của hạt dẻ khiến thấy khiếp sợ, ai còn dám hái?

 

Cũng may con đường phía hiện giờ ít qua . Trước đều đường lên núi, nhiều tự nhiên cũng chẳng còn thứ gì, ai mà rảnh rỗi đến đây lãng phí thời gian nữa, đều chuyển sang đường phía bên cả . Điều trái tạo thuận lợi cho con Lãnh Ninh.

 

Cánh đàn ông đều trèo lên cây. Tối qua Lãnh Ninh gọi Tú Nhi cùng gấp, may cho mỗi một đôi bao tay dày dặn, như thế dù trực tiếp cầm lớp vỏ gai cũng sợ đ.â.m tay nữa. Mấy cây dùng tay hái từng quả một ném xuống, Tiểu Bảo và Tú Nhi hai cùng nhặt, chạy chạy , vui mừng tả xiết.

 

Giống như vặn gãy cành cây là cách hại cây nhất, nàng ăn xong năm nay mà sang năm chẳng còn gì.

 

Thời gian bận rộn trôi qua nhanh, một buổi sáng hái gần một nửa. Những quả thu dọn xong gùi về nhà , buổi trưa chỉ ăn chút lương khô mang theo, buổi chiều tiếp tục. Tiểu Bảo chỉ ở một buổi sáng, Lãnh Ninh bảo bé về bầu bạn với An thúc. Cái thằng nhóc ở đây chỉ gây rối, hôm qua còn khá , hôm nay bày trò, bận tối mắt tối mũi còn để mắt đến , nên nàng dứt khoát đuổi về.

 

Vốn tưởng phía hiện giờ ai tới, ngờ buổi chiều ngang qua, là hai nàng dâu mới ở đầu thôn. Họ cũng lên núi hái d.ư.ợ.c liệu, may mà cánh đàn ông gùi những bao hạt dẻ xử lý về hết , chỉ còn Lãnh Ninh, Tú Nhi và Vương đại tẩu ở , cũng đem đống vỏ gai mặt đất vun một xó xỉnh gần đó.

 

Khi hai từ núi xuống, ba họ đang một bên nghỉ ngơi, khi thấy thì trốn cũng kịp nữa. Hai lạ lẫm mấy Lãnh Ninh: "Lãnh nương t.ử, Vương đại tẩu, hai gì ở đây thế?" Người trẻ hơn một chút lên tiếng hỏi.

 

Lãnh Ninh cũng mỉm dậy chào hỏi bọn họ. Thật nàng cũng chỉ thấy quen mặt chứ họ tên là gì: "Không gì, chúng từ núi xuống đây nghỉ một lát. Sao các tới phía ? Ôi, bên chẳng còn thứ gì , chúng nhầm đường ."

 

" thế, bên đúng là chẳng gì cả, chúng đang định cứ thế xuống núi đây, các cùng ?" Người .

 

"Các cứ , chúng gấp, nghỉ ngơi thêm lát nữa." Vương đại tẩu ở bên cạnh tiếp lời.

 

"Vậy , các cứ nghỉ , chúng đây." Hai xuống núi.

 

"Được, các chú ý an ." Lãnh Ninh vẫy vẫy tay với họ.

Mèo Dịch Truyện

 

Đợi đến khi bóng dáng họ khuất hẳn, ba mới thở phào một cái. Thật là quá nguy hiểm, may mà sự chuẩn , dọn dẹp qua một chút. Họ cũng thường xuyên tới đây nên mới phát hiện điều gì bất thường. Nếu họ mà hỏi kỹ thì đều khó xử.

 

Đợi đến khi mấy gùi hàng về , vội vã bắt tay . Tốc độ buổi chiều rõ ràng nhanh hơn buổi sáng nhiều, khi trời sập tối cuối cùng cũng xong. Chỉ cần là quả chín đều hái sạch sành sanh, cây chỉ còn một ít quả xanh chín. Mọi dọn dẹp sạch lớp vỏ mặt đất trở về.

 

Về đến nhà, ai nấy đều đổ ập xuống đất, thực sự là mệt đứt . Bữa tối hôm nay cũng ai nấu, Tiểu Cửu cố gượng dậy rán cho mấy cái bánh, ăn qua loa một bữa ai nấy đều vội vàng nghỉ ngơi.

 

Sáng hôm thức dậy, Lãnh Ninh vẫn cảm thấy đau nhức, hôm qua thực sự là mệt quá sức, những khác ước chừng cũng chẳng khá hơn là bao.

 

Nàng tới gian bếp chứa hạt dẻ, tất cả chất thành một đống, suýt chút nữa lấp đầy nửa gian phòng, ước chừng tám trăm cân. Những cây đó ánh nắng chiếu rọi đầy đủ nên hạt dẻ nào cũng tròn trịa căng đầy. Việc bảo quản hạt dẻ cũng khá dễ dàng, chỉ cần dùng túi vải đựng đặt ở nơi thoáng gió là , giữ bốn năm tháng cũng vấn đề gì, thế nên Lãnh Ninh mới dám hái sạch về như thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-99-thuc-su-khong-hao-phong-den-the.html.]

 

Hạt dẻ cũng là một trong những món ăn yêu thích nhất của Lãnh Ninh, kiểu gì cũng chán: ăn sống, rang, luộc, hoặc thành bánh đều hương vị tuyệt vời.

 

Mặc dù Lãnh Ninh thích nấu nướng cho lắm, nhưng những món thích ăn thì nàng đều . Hôm nay cứ nghỉ ngơi một ngày , ngày mai hẵng .

 

Phải rằng, những thực sự phúc ăn uống. Lãnh Ninh đang định hôm nay dùng hạt dẻ món gì đó ngon ngon cho ăn thì Vương Nguyên và Vân Tam dẫn theo Tiểu Yến nhi tới.

 

Đây là đầu tiên Tiểu Yến nhi tới nhà Lãnh Ninh, bước cái sân thu hút. Đây cái sân nhất nàng từng thấy, nhưng là nơi thu hút nàng nhất. Sân nhà nàng cũng là đình đài lầu các, thì thật nhưng mãi cũng chán. Nơi của Lãnh Ninh mang cho nàng cảm giác đỗi bình dị, ấm cúng.

 

Cái sân khá rộng, cửa thấy cái đình dùng để ăn cơm. Cái đình bao quanh bởi những đóa hoa leo, đỏ, xanh, hồng, từ đất lên tận mái đều , bên trong giống như bao bọc giữa biển hoa, xung quanh đều là những loài hoa cỏ tên. Phía đình trồng một vạt lớn dưa quả rau xanh, trĩu quả lủng lẳng, phía bên nuôi một đàn gà vịt kêu cạp cạp.

 

Cả cái sân trông thoải mái, Tiểu Yến nhi kinh ngạc kêu lên: "Oa, Lãnh tỷ tỷ, tỷ thật cách hưởng thụ cuộc sống quá. Muội yêu nơi , đây về nữa." Nàng lao v.út tới ôm chầm lấy Lãnh Ninh.

 

Lãnh Ninh chút khí thế cho giật , quên cả né tránh, nàng ôm cứng ngắc.

 

Lãnh Ninh dở dở , hạt dẻ trong tay suýt chút nữa lực lao tới của nàng rơi xuống đất. Nàng đành giơ tay lên : "Được , mau buông , đồ trong tay sắp rơi ."

 

Tiểu Yến nhi lúc mới buông nàng , vội vàng giúp nàng đỡ lấy đồ đặt lên bàn.

 

Nàng cầm lấy một hạt : "Tỷ tỷ, đây là cái gì ạ?"

 

"Cái gọi là hạt dẻ, bóc lớp vỏ bên ngoài , ăn thử một hạt xem." Lãnh Ninh với nàng, chào hỏi hai vị công t.ử mới thong thả bước : "Hôm nay rảnh rỗi quá bộ tới đây thế? Lại còn cùng nữa! Thật là khách quý mà! Mau , mau ."

 

Mọi xuống trong đình. Bên ngoài đình hoa leo bao quanh, ánh nắng rọi nên bên trong vô cùng mát mẻ. Tú Nhi pha một ấm xanh cho giải khát.

 

Lãnh Ninh mang hạt dẻ mặt bọn họ: "Thử xem, đồ mới đấy, bên ngoài ăn !"

 

"Cái thứ cứng ngắc thì ăn thế nào?" Vương Nguyên cầm lấy một hạt hỏi.

 

Tiểu Yến nhi lúc cũng xuống, đưa hạt dẻ bóc vỏ mặt bọn họ : "Này, cứ bóc như thế ."

 

Vương Nguyên nhón lấy một miếng bỏ miệng: "Cũng , nhưng gì đặc biệt lắm! Có điều đúng là từng thấy thứ , cô nương kiếm ở thế?"

 

"Ha ha, dựa núi thì ăn núi thôi, còn thể kiếm ở nữa." Lãnh Ninh tiếp tục bóc, nàng định bóc một ít để hầm thịt gà.

 

 

Loading...