Nghe Paul sắp xếp vệ sĩ cho , Giản Ngô càng buồn : "Không cần bố."
"Không !" Paul quả quyết, "Phó Tư Giám từ bé là đứa chịu thiệt, gặp nó, bố thấy nó thích con. Con đòi ly hôn nó chắc chắn chịu, một con tìm nó sẽ chịu thiệt."
"Vậy cũng cần vệ sĩ," Giản Ngô , "Con là tổng huấn luyện viên Hắc Quỳ của căn cứ Mạt Nhật Ngõa, đ.á.n.h chắc Phó Tư Giám là đối thủ của con , mang theo vệ sĩ thừa thãi lắm."
cường nhân, mang vệ sĩ đúng là thừa.
Ông ho khan một tiếng chữa ngượng, : "Dù thế nào thì khí thế cũng thua. Tuy con cần vệ sĩ giúp đ.á.n.h nhưng cũng để phô trương thanh thế chứ."
Giản Ngô lắc đầu . Đây là sự quan tâm của cha dành cho con gái, dù con gái mạnh mẽ nhưng vẫn gì đó cho con.
Nếu cô nhận sự sắp xếp của bố, sợ bố sẽ thất vọng.
hết."
Paul lập tức cầm điện thoại nhắn tin cho ai đó.
Hai phút , ông ngẩng đầu, tít mắt với Giản Ngô: "Bố sắp xếp xong , lát nữa bố cho máy bay tư nhân đưa con về Lan Thành."
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Giản Ngô ông sắp xếp gì nhưng cũng hỏi, ngoan ngoãn gật đầu.
Hai cha con trò chuyện thêm một lúc, Giản Ngô chuẩn cáo từ, dặn dò Paul: "Bố, An Hồn Hoàn con đưa bố tiếp tục uống, dạo đừng việc quá sức, chú ý dưỡng bệnh nhé."
kiến thức y học , ông đồng ý hết những lời dặn dò của Giản Ngô.
Mọi việc sắp xếp thỏa, Giản Ngô dậy định rời .
cô thì Paul đột nhiên gọi giật . Cô đầu bố: "Bố, còn chuyện gì nữa ạ?"
Không ngờ Paul gì mà đỏ mặt.
Chủ nhân tàu Húc Nhật oai phong lẫm liệt mà cũng hổ á?
gì.
Paul ấp úng mãi mới : "Ngô Ngô, con về Lan Thành, thể cho bố ít video về con ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chet-tiet-than-phan-co-nheu-the-anh-treu-lam-gi/chuong-807-khong-can-mang-theo-ve-si.html.]
Giản Ngô vỡ lẽ. Hồi phục trí nhớ xong, bố nhớ từng giây từng phút.
Hiểu điều , cô thấy buồn .
Chồng nhớ vợ là chuyện thiên kinh địa nghĩa, bố hổ thế nhỉ?
Lớn tuổi thế mà hổ cứ như mấy mới yêu, ông già cũng đáng yêu
Cô tinh nghịch : "Không thành vấn đề, con sẽ đủ góc độ, thật để bố rửa mắt, thỏa nỗi tương tư!"
"Chậc!" Paul giả vờ giận lườm cô, "Con bé , lúc nào cũng lớn nhỏ. Lúc là bố thì trêu chọc lung tung, giờ vẫn chứng nào tật nấy?"
Giản Ngô đáp: "Chính vì ngài là bố con nên con mới kiêng nể đấy chứ. Dù con mạo phạm thế nào bố cũng chẳng nỡ đ.á.n.h con, con còn sợ gì nữa."
Giản Ngô , chào tạm biệt Paul nữa lên máy bay tư nhân ông sắp xếp để về Lan Thành.
Không An Hồn Hoàn, cũng túi ngủ Phó Tư Giám, cô vẫn buồn ngủ chút nào. Suốt sáu tiếng bay từ nước C về Lan Thành, cô chợp mắt phút nào.
Thức trắng hai ngày hai đêm, khi đến Lan Thành, đầu cô đau như b.úa bổ.
Khi máy bay hạ cánh, cô mới hồn. Hình như cô quên dặn phi công địa điểm hạ cánh, đây là ?
là một trang viên biệt thự cực kỳ xa hoa.
Một hàng vệ sĩ mặc đồ đen đang đợi ở bãi đáp, dẫn đầu là một đàn ông trung niên trông như quản gia.
Khi máy bay dừng hẳn, quản gia bước tới, đám vệ sĩ theo sát phía .
Giản Ngô định hỏi cùng xem đây là thì cửa máy bay mở , cô đành thôi, dậy xuống máy bay.
Cô ở cửa khoang, kịp bước xuống, quản gia dẫn đầu đám vệ sĩ cúi cung
về nhà!"
Giản Ngô ngơ ngác, hiểu chuyện gì đang xảy thì một bóng dáng quen thuộc đập mắt cô...