Sơn: [Lão Khổng Tước, thầy mau thành khẩn khai báo , bao năm qua thầy giấu em chuyện đại sự gì ?]
Tin nhắn gửi lâu, Cổ Vạn Sơn trả lời: [Thầy truyền hết tuyệt học cả đời cho em, còn để em kế nhiệm, thầy còn chuyện đại sự gì giấu em chứ?]
Giản Ngô: [Nghĩ kỹ , đừng để sót nhé. Nếu thầy cố tình nhớ thì phí phụng dưỡng tháng giảm một nửa.]
Cổ Vạn Sơn: [Đừng đừng đừng!]
để uy h.i.ế.p thầy thôi, hứ!]
Cổ Vạn Sơn: [ đúng là thầy một chuyện đại sự từng với em, chuyện em đang ám chỉ .]
Giản Ngô: [Vậy thầy thử xem.]
Cổ Vạn Sơn: [Chỗ thầy giữ một tờ hôn thư của em.]
Đọc tin nhắn , Giản Ngô nhếch môi . Quả nhiên Ngân Hồ nhầm, thầy đúng là đang giữ hôn thư của cô.
Giản Ngô: [Vị hôn phu là ai ạ?]
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Thành, Diệp Cẩm Mặc. Nghe thằng nhóc đó gần đây về Lan Thành kế thừa vị trí đầu gia tộc .]
Giản Ngô: [Sao thầy hôn thư đó?]
Cổ Vạn Sơn: [Không lâu khi em đến căn cứ Mạt Nhật Ngõa, Diệp Cẩm Mặc cầm hôn thư đến tìm thầy, hôn ước với em, nhờ thầy chăm sóc em nhiều hơn, việc gì cứ liên lạc với .]
Giản Ngô ngờ từ khi cô mới mười lăm tuổi, Diệp Cẩm Mặc âm thầm quan tâm cô.
hề nuốt lời. Không chỉ mời bác sĩ giỏi nhất chữa trị cho bố, mà còn thực sự tìm cô. Tìm thấy cũng phiền cô mà chỉ âm thầm quan tâm.
Giản Ngô: [Thầy, tại thầy bao giờ chuyện cho em ?]
Cổ Vạn Sơn: [Đương nhiên là Diệp Cẩm Mặc cho . Lúc đó em còn nhỏ, sợ em chuyện sẽ gánh nặng tâm lý. Cậu cũng coi như em từng bước từ con chim non trưởng thành thành tổng huấn luyện viên căn cứ Mạt Nhật Ngõa đấy.]
Vì em mà mấy năm nay quyên góp cho căn cứ Mạt Nhật Ngõa chúng ít tiền , cũng mười mấy tỷ .]
Giản Ngô im lặng hồi lâu, nên gì về Diệp Cẩm Mặc với Cổ Vạn Sơn nữa.
Cô thấy Diệp Cẩm Mặc xa lạ, nhưng nhà họ Diệp ơn lớn với nhà họ Giản, Diệp Cẩm Mặc cũng âm thầm bảo vệ cô bao năm qua.
Hồi lâu , cô nhắn tiếp: [Thầy, mật mã chip em phá giải xong , cũng tìm gửi chip cho thầy năm xưa .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chet-tiet-than-phan-co-nheu-the-anh-treu-lam-gi/chuong-838-bay-gio-phai-lam-sao.html.]
nội dung gì, gửi chip là ai?]
Giản Ngô: [Là bố em gửi chip cho thầy, nội dung trong đó là thành quả nghiên cứu bao năm của ông .]
Cổ Vạn Sơn: [Bố em? Em tìm bố ?]
Giản Ngô: [Vâng, ông chính là chủ nhân tàu Húc Nhật, ngài Paul.]
Cổ Vạn Sơn gửi ngay một biểu tượng kinh hãi: [Trời đất, bố em là ngài Paul lừng lẫy ?]
ngay đó, ông gửi một biểu tượng bất bình.
em bảo chính Paul phái tập kích căn cứ Mạt Nhật Ngõa để trộm chip ? Ông ý gì?]
Cổ Vạn Sơn: [Năm xưa ông chủ động gửi chip nhờ thầy bảo quản, phái đến trộm? Chẳng lẽ ông lấy mà thầy trả ?]
Cổ Vạn Sơn: [Nói cũng , ông trộm thì cứ trộm, để đ.á.n.h thương con gái ruột của ? Ông của ông suýt lấy mạng con gái ?]
cho Cổ Vạn Sơn .
Nghe xong, Cổ Vạn Sơn cảm thán: [Không ngờ bố em trải qua nhiều chuyện như . Quả hổ danh là thiên tài một thời, rơi xuống vực thẳm cái c.h.ế.t mà vẫn thể tìm đường sống trong cõi c.h.ế.t, trỗi dậy trở thành ngài Paul lừng lẫy.]
Cổ Vạn Sơn: [Thầy tự thấy bằng bố em, ông thật phi thường!]
Giản Ngô: [Thầy giận ông nữa chứ ạ?]
Cổ Vạn Sơn: [Thầy là nhỏ nhen thế ? Lúc đó bố em mất trí nhớ mà, chuyện đều
Dù gặp mặt nhưng Giản Ngô cũng tưởng tượng biểu cảm đáng yêu của Cổ Vạn Sơn lúc .
Cô nhịn .
Giản Ngô: [Thầy, thầy bảo bây giờ em ?]
Cổ Vạn Sơn: [Làm là ?]