"Thím ba lo chuyện gì ạ?" Giản Ngô hỏi.
Tô Hàm trầm ngâm : "Anh cả sắp về nhà họ Giản, Ngô Ngô cũng sẽ trở chính . Vậy chúng giải thích chuyện của Tiểu Ngải thế nào với ngoài? Nếu giải thích khéo sẽ gây những lời đồn đại , bất lợi cho Tiểu Ngải."
Vốn dĩ danh tiếng của Giản Ngải . Nếu giờ lộ chuyện cô gái xuất sắc thời gian qua
thực là chị gái Giản Ngải, còn bản Giản Ngải bỏ trốn và đang rõ tung tích, e rằng tin đồn sẽ càng ác ý hơn. Danh tiếng Giản Ngải sẽ càng nát bét, dám về Lan Thành sống?
Nỗi lo của Tô Hàm cũng là nỗi lo của ông cố Giản và Giản Diệu Đình.
Mọi im lặng Giản Ngô, chờ cô quyết định.
Giản Ngô : "Hiện tại cháu sẽ công khai phận tổng huấn luyện viên Hắc Quỳ, vẫn tiếp tục sống danh nghĩa Giản Ngải ở Lan Thành. Đợi khi nào Giản Ngải bình an trở về, cháu sẽ lấy
phận Giản Ngô và chính thức nhận tổ quy tông."
Ông cố Giản và vợ chồng Giản Diệu Đình đồng loạt gật đầu. Quyết định là sự bảo vệ nhất cho Giản Ngải.
Đột nhiên, Tô Hàm : "Bên ngoài đang đồn ầm lên là Tứ gia đuổi Ngô Ngô khỏi nhà. Thím đoán ngày mai sẽ đủ loại yêu ma quỷ quái đến nhà họ Giản gây sự, tranh thủ dẫm đạp chúng vài cái."
Ông cố Giản và Giản Diệu Đình cũng gật đầu. Họ lường điều nhưng giờ chẳng thèm
THẬP LÝ ĐÀO HOA
bận tâm. Nhà họ Giản giờ nhân tài như nêm, sợ gì mấy con tôm tép đó.
Tô Hàm : "Mấy kẻ đó đáng lo, thím chỉ sợ cả nhà họ Vệ, Vệ Cửu Tiễn, sẽ nhân cơ hội đến cầu hôn, bám riết buông thôi."
Nhắc đến vị hôn phu cũ của Giản Ngải, Giản Ngô khỏi giật khóe môi.
Nhớ hôm cô lộ phận họa sĩ Only, Vệ Cửu Tiễn dẫn đến cùng đám công t.ử tiểu thư khác tranh cầu hôn.
Sau đó Hoắc Tịch Khiêm đến giải tán đám đông, cô cũng chẳng quan tâm đến nữa.
Giờ Tô Hàm nhắc, cô hỏi: "Vệ Cửu Tiễn ạ?"
"Còn nữa, tương tư cháu đến phát bệnh chứ !" Tô Hàm dở dở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chet-tiet-than-phan-co-nheu-the-anh-treu-lam-gi/chuong-882-hai-dua-tre-tinh-sao.html.]
"Thím thần tượng của Vệ Cửu Tiễn chính là họa sĩ huyền thoại Only. Từ khi cháu là Only, như mất hồn, suốt ngày đòi đến nhà họ Giản cầu hôn, rước cháu về thiếu phu nhân nhà họ Vệ."
"Nếu bố sợ đắc tội với Tứ gia, sức ngăn cản thì chắc quỳ cổng nhà họ Giản mỗi ngày xin gặp cháu ."
"Thím còn nhớ cháu đến mức ăn ngon ngủ yên, gầy rộc , bố lo sốt vó."
"Trước nhà họ Vệ kiêng dè Tứ gia nên dám để Vệ Cửu Tiễn đến phiền cháu. Giờ tin cháu Tứ gia đuổi , Vệ Cửu Tiễn chẳng khác nào ngựa hoang đứt cương, điên cuồng chạy đến đây bám lấy cháu cho xem."
Nói xong, Tô Hàm thở dài như kể chuyện nước mắt.
Ông cố Giản hừ lạnh: "Cái thằng Vệ Cửu Tiễn , hồi xưa Tiểu Ngải gả thì nó chê, còn lén lút
qua với Giản Vận Tiểu Ngải thành trò cho thiên hạ. Giờ mặt dày chạy đến cầu hôn, đúng là loại tiền đồ!"
"Thì tại sự ưu tú của Ngô Ngô thu hút mà," Giản Diệu Đình cảm thán, "Hồi Tiểu Ngải trông đúng là gì nổi bật, nó chê cũng dễ hiểu.
Giờ Ngô Ngô tỏa sáng rực rỡ thế , nó si mê cũng là thường tình, chỉ là thiếu tự trọng chút thôi."
Giản Dịch bất bình: "Nó mà dám đến cầu hôn, cháu đ.á.n.h gãy chân nó! Con gái nhà họ Giản nó bỏ thì bỏ, cưới thì cưới, coi nhà họ Giản là cái gì? Nó cũng soi gương xem
bản mặt , xứng với lão đại nhà cháu ?"
"Xì!" Cậu bĩu môi khinh bỉ, "Xách giày cho lão đại nhà cháu còn xứng! Nó đến cầu hôn là sỉ nhục lão đại, cháu đ.á.n.h cho nó một trận nhớ đời mới !"
Giản Ngô trừ, quan tâm chuyện Vệ Cửu Tiễn nữa. Vốn định dạy cho nhà họ Vệ một bài học để trút giận cho Giản Ngải, nhưng giờ cô rảnh .
Quan trọng nhất bây giờ là đối phó với sự trả thù của tổ chức bóng tối và điều tra nguồn gốc của
Hữu An, Hữu Ninh.
Vừa nghĩ đến hai đứa trẻ, Tô Hàm hỏi đúng vấn đề: "Ngô Ngô , thím còn thắc mắc chuyện nữa. Nếu kết hôn với Tứ gia là Tiểu Ngải, hai đứa trẻ Hữu An và Hữu Ninh là con của ai?"