Giản Ngô Paul thành kiến lớn với Phó Tư Giám, chắc chắn đón Hữu An và Hữu Ninh về nhà họ Giản nuôi. bản cô vẫn để hai đứa trẻ nhà họ Phó.
Dù khi bố về, họ đối mặt với tổ chức bóng tối, để hai đứa trẻ ở nhà họ Giản sẽ nhiều rủi ro,
còn ở bên cạnh Phó Tư Giám thì an hơn nhiều.
"Vẫn bàn bạc cụ thể ạ." Để tránh bố phật ý, Giản Ngô .
"Bà cụ Phó thích hai đứa nhỏ, thời gian qua cũng tình cảm sâu đậm với chúng. Nếu con cưỡng ép mang hai đứa , bà cụ sẽ buồn."
"Nên con nghĩ tạm thời cứ để hai đứa ở nhà họ Phó. Bà cụ Phó chín mươi tuổi , luôn yêu thương con và Giản Ngải, con nỡ bà cụ đau lòng."
Nghe lý do , Paul gì nữa. Dù ông thích Phó Tư Giám nhưng ấn tượng của ông về bà cụ Phó , đương nhiên cũng nỡ bà cụ buồn.
Paul im lặng, chọn tôn trọng quyết định của Giản Ngô.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Tô Hàm nhịn hỏi: "Ngô Ngô , nếu Hữu An và Hữu Ninh là con của cháu và Tứ gia, hai đứa vẫn ly hôn? Sao tương kế tựu kế, sống hạnh phúc bên cho hai đứa trẻ một gia đình trọn vẹn?"
Giản Ngô trừ, giải thích mối quan hệ phức tạp giữa cô và Phó Tư Giám thế nào với Tô Hàm.
Giản Dịch thấy cô khó xử liền giải vây: "Mẹ hỏi nhiều thế gì? Chuyện tình cảm riêng tư của lão đại giải thích với ? Lão đại chắc chắn lý do riêng, đừng hỏi nữa."
" đúng đúng, em đừng lo bò trắng răng nữa," Giản Diệu Đình cũng hùa theo, "Ngô Ngô xuất sắc thông minh thế , gì cũng tính toán cả , cần chúng lo lắng ."
Tô Hàm cũng nhận hỏi nhiều, vội chuyển chủ đề: "Phải , tại em lo lắng thừa thãi quá. Ngô Ngô việc cần chúng chỉ trỏ, chúng cứ chuẩn đón cả về là ."
Giản Ngô : "Cảm ơn thím ba."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chet-tiet-than-phan-co-nheu-the-anh-treu-lam-gi/chuong-884-khong-the-di-cua-sau-sao.html.]
Mọi vấn đề dường như giải quyết, còn chuyện gì để , Giản Ngô tắt video với Paul, chào hỏi các bậc trưởng bối về phòng nghỉ ngơi.
Giản Dịch lon ton chạy theo . Lên đến lầu, cứ quanh quẩn trong phòng Giản Ngô, thôi, mãi chịu .
Giản Ngô liếc một cái, hỏi: "Có chuyện gì?"
Giản Dịch gãi đầu, ngượng ngùng : "Lão đại, chuyện là... lúc nãy chị bảo với bố em là của căn cứ Mạt Nhật Ngõa, nhưng thực tế em . Sau bố , em sợ họ giận, em tiền đồ."
Giản Ngô bĩu môi, thấu tâm tư của : "Muốn gia nhập căn cứ Mạt Nhật Ngõa chứ gì?"
"Muốn chứ, mơ cũng !" Mắt Giản Dịch sáng rực, "Nói là của căn cứ Mạt Nhật Ngõa cảm thấy địa vị và phận nâng cao hẳn, oách lắm."
Giản Ngô cố tình châm chọc: "Nói là thành viên tổ chức Hắc Xà thì địa vị, phận, oách ?"
"Đương nhiên !" Giản Dịch chối đây đẩy, "Tổ chức Hắc Xà trong giới lính đ.á.n.h thuê quốc tế cũng lừng lẫy lắm chứ, mỗi xưng danh thành viên tổ chức Hắc Xà là dọa khối , em luôn tự hào về phận mà. Chỉ là..."
Giản Dịch nịnh nọt: "Chỉ là tổ chức Hắc Xà của chúng giải tán , hơn nữa quy định của tổ chức là tuyệt đối lộ danh tính, nên phận cũng chẳng khoe . Còn phận học viên căn cứ Mạt Nhật Ngõa thì khác."
"Thân phận học viên căn cứ Mạt Nhật Ngõa thì thể đường đường chính chính khoe khoang chứ gì?" Giản Ngô buồn hỏi.
"Em cũng lấy cái mác khoe mẽ , em nông cạn thế," Giản Dịch hì hì, "Em chỉ nghĩ phận sẽ khiến bố công nhận và vui lòng thôi."
Giản Ngô nhịn : "Cậu nhận học viên căn cứ Mạt Nhật Ngõa?"
Giản Dịch gật đầu lia lịa: "Lão đại, chị là tổng huấn luyện viên, nhận thêm một học viên chắc dễ ợt nhỉ?"
"Một câu thôi." Giản Ngô đáp, " căn cứ Mạt Nhật Ngõa nhận phế vật. Hồi thi trượt, giờ lấy gì để đậu?"
"Hả?" Giản Dịch ngớ , "Lão đại, quan hệ chúng đặc biệt thế mà cửa ?"