Chỉ Có Thể Chống Lưng Cho Chính Mình - Phần 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 19:46:36
Lượt xem: 147

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại sảnh tầng một một sân khấu biểu diễn lớn. 

Nếu nhảy, thì nhảy thoải mái cho xem.

vốn là thích chia sẻ.

Tống Chu vốn . Hôm nay trang điểm và ăn mặc chỉn chu.

Vừa bước lên sân khấu, khán đài vang lên tiếng reo hò.

Sau đó bắt đầu nhảy, khác hẳn vẻ ngoan ngoãn của gương mặt. Điệu nhảy hoang dã và quyến rũ. Càng khiến tiếng hò hét khán đài dứt.

Không khí náo nhiệt vô cùng, cũng hòa theo đám đông.

Hò reo.

Như thể trút hết bực bội trong lòng.

… 

Quy tắc của Nguyệt Sắc là:

Sau khi biểu diễn xong, khán giả bên thể tặng quà cho biểu diễn. Quà càng đắt, địa vị của đó ở Nguyệt Sắc càng cao. Mà sẽ chống lưng cho Tống Chu.

Đương nhiên . Vị trí “chị đại bảng một”, ai thể tranh với .

Tống Chu thậm chí còn nhảy từ sân khấu xuống. Trong tay cầm một bó hoa. 

Ngay mặt , mỉm đưa cho .

định đưa tay nhận, cánh tay bỗng ai đó kéo mạnh.

“Nhiếp Tranh, em đang !”

đầu , sắc mặt Giang Yến cực kỳ khó coi.

Anh chằm chằm Tống Chu, như thể là thứ gì đó dơ bẩn.

Giang Yến nghiến răng, gọi điện cho Tưởng Dịch Bạch.

“Không bảo dọn sạch sân khấu ?”

“Sao để nam vũ công lên nhảy nữa?”

“Không bẩn mắt chị dâu ?”

Bị mắng oan, Tưởng Dịch Bạch cũng phản bác. thể trở mặt với , chỉ đành khổ:

“Người tuyển… trai lắm.”

“Không bẩn mắt chị dâu … nhiều nhất chỉ là dưỡng mắt thôi, ha ha…”

Sắc mặt Giang Yến càng khó coi hơn. Anh cúp điện thoại,   .

“Tranh Tranh, bảo em ở phòng riêng ?”

“Em chạy lung tung gì? Điệu nhảy gì đáng xem.” Nói xong hừ lạnh: “Là đàn ông mà sân khấu uốn éo đám phụ nữ như là mặt dày hổ.”

Lời cực kỳ khó .

Tống Chu là chống lưng. Đương nhiên sẽ để chịu thiệt.

lập tức phản bác:

“Nếu nhớ nhầm… Bảo bối Lâm Dao của , đầu gặp cũng đang nhảy sân khấu đúng ?”

“Dao Dao thể giống !” Giang Yến lập tức lắc đầu.

Anh tiếp tục bênh vực: “Dao Dao ép vì cuộc sống, nên mới tới nơi việc!”

“Nhảy múa cũng tự nguyện!”

“Nhân cách của cô cao quý!”

bật .

Thật sự là câu buồn nhất hôm nay.

“Lâm Dao nhảy múa là bất đắc dĩ, cuộc sống ép buộc, nhân cách vẫn cao quý.”

“Vậy nhân cách của Tống Chu… chỉ thể cao quý hơn cô .”

dừng , tiếp tục :

“Dù cũng cuộc sống ép buộc.”

“Một ông bố nghiện c.ờ b.ạ.c. Một bệnh tật. Còn một em gái yếu ớt đang học tiểu học.”

“Đó là , đầu t.h.a.i gia đình .”

“Liên quan gì tới em? Em cần gì bụng giúp như ? Biết cố ý bán t.h.ả.m để em thương hại!” Giang Yến nhanh ch.óng .

Anh Tống Chu đầy khinh thường.

“Cho nên…” : “Anh giả vờ hiểu thôi.”

Cùng một cảnh.

Ở Lâm Dao, thì là yếu đuối đáng thương, cần cứu.

Thậm chí chỉ thêm một câu cũng chụp mũ lạnh lùng vô tình. đổi thành khác, tỉnh táo hơn bất cứ ai.

Giang Yến thông minh, lập tức hiểu ý .

Có lẽ khi chột , con sẽ trở nên vô lý.

Rõ ràng là của , nhưng nhất định đẩy sang khác. Giống như lúc , Giang Yến đầy đau lòng.

Như thể điều gì với .

Anh : “Tranh Tranh, em quá thất vọng.”

còn là Nhiếp Tranh yêu đến c.h.ế.t như nữa.

Cho nên câu đó, chỉ mỉm nhạt, trả lời: “Anh cũng .”

Cũng… khiến thất vọng đến cùng cực.

Giang Yến câu của nghẹn .

Anh còn định gì đó. thấy bóng dáng phía .

Vì thế hỏi : “Anh thích Lâm Dao ?”

Bóng lập tức dừng .

Có lẽ cũng câu trả lời.

Giang Yến lắc đầu, do dự. Thậm chí còn chỉ trời thề: “Tranh Tranh, chỉ yêu em. Trời đất chứng giám.”

“Ha…” bật .

Giang Yến khó hiểu. hiệu cho đầu .

Anh tuy hiểu, nhưng vẫn theo.

“Dao Dao!”

Khi , thấy Lâm Dao phía . Anh lập tức hoảng loạn, vội chạy tới.

Lâm Dao c.ắ.n môi, nước mắt lưng tròng.

Đáng thương vô cùng.

che miệng.

Ngay khi Giang Yến sắp chạy tới. Cô chạy khỏi Nguyệt Sắc. Giang Yến lập tức đuổi theo.

, hoảng.

chạy, đuổi.

Giống hệt một bộ phim tình cảm m.á.u ch.ó.

“Đừng buồn.”

“Em thể khiến chị vui.”

Tống Chu, vẫn im lặng, đột nhiên bên cạnh .

Từ túi áo lấy một tờ giấy, mở đưa xem.

Cậu khẽ cong môi: “Chị , em sạch.”

cúi đầu nội dung giấy.

Dần dần.

Sự chú ý từ hai rời … chuyển sang Tống Chu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chi-co-the-chong-lung-cho-chinh-minh/phan-4.html.]

Sau đó đưa tay về phía .

“Được.”

“Vậy để chị kiểm tra thử.”

13.

 

Lần Lâm Dao lẽ thật sự giận lớn. Mấy ngày liền, tin tức gì về Giang Yến.

Anh thậm chí đến công ty, khiến mấy em cùng cha khác của bắt đầu rục rịch.

Nếu là đây, chắc chắn sẽ giúp định tình hình.

chúng là vợ chồng.

Một vinh cùng vinh.

Một tổn cùng tổn.

bây giờ, vì một phụ nữ khác mà bỏ bê công việc gia tộc.

chỉ thể .

Người đàn ông đáng tin nữa.

Tuy , trong cùng một vòng tròn. Tin Giang Yến bỏ công việc, chạy theo một cô gái tỉnh ngoài.

Vẫn truyền tới tai

Thậm chí còn , Giang Yến định vì cô gái đó mà ly hôn với .

“Có lẽ Lâm Dao thật sự bản lĩnh đó.”

Tống Chu dựa bên giường, cầm đĩa trái cây thích, trò chuyện đút cho ăn.

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

“Như … chẳng càng ?”

.

Giang Yến đáng tin.

ly hôn, tuyệt đối thể do đề nghị . Nếu đề nghị, thì chỉ lợi cho .

Chỉ là, ngờ ngày đó đến nhanh như .

Chuông cửa vang lên, lúc đó còn mặc xong quần áo.

Tống Chu cũng chỉ khoác hờ áo choàng tắm.

bảo lầu chờ, còn khoác áo ngoài.

Xuống mở cửa.

Người ngoài là Giang Yến.

dì giúp việc … em dọn ngoài ở .”

Mới mấy ngày gặp, giọng điệu với cẩn thận hơn nhiều.

Có lẽ vì chột .

“Tòa biệt thự là của hồi môn của .”

thích ở đây.”

“Có vấn đề gì ?”

Thấy lạnh nhạt, Giang Yến cũng vòng vo nữa.

Anh thẳng:

“Ba của Dao Dao tháng sẽ từ quê lên Kinh Thành.”

“Họ vốn đối xử với cô . Nếu qua với đàn ông vợ, chắc chắn sẽ nhiều lời dị nghị.”

“Cho nên nghĩ… Chúng thể ly hôn giả ?”

“Anh tạm thời trở độc . Sau đó lấy phận bạn trai ở bên cô , gặp ba .”

Có lẽ sợ hiểu lầm, vội thêm: 

em yên tâm! Bọn sẽ xảy chuyện gì. Anh chỉ giúp cô một việc nhỏ thôi. Nếu em đồng ý thì sẽ…”

“Được thôi.” gật đầu ngay.

Giang Yến sững .

“Cái… cái gì?” Anh tưởng nhầm.

kiên nhẫn lặp :

“Em . Ngày mai gặp ở cục dân chính.”

“Một tháng lấy giấy ly hôn. Lúc đó thể danh chính ngôn thuận bạn trai của Lâm Dao .”

“Em… tức giận ?” Anh .

Không vui như nghĩ, ngược phức tạp.

hỏi :

“Chẳng đó là điều ?”

là điều … nhưng em nên thái độ .”

“Em tức giận…”

“Dựa thế nào thì thế đó? Vừa đồng ý, tức giận.”

“Như thấy sướng ?”

cắt ngang lời .

Sự kiên nhẫn cuối cùng cũng hết sạch.

“Giang Yến. Đừng hèn hạ nữa, ?”

Nói xong, đóng cửa .

Càng cảm thấy… Trước đây đúng là mù mắt.

14.

 

Việc ly hôn thuận lợi.

Có lẽ vì cảm thấy .

Hoặc nghĩ rằng còn thể tái hôn.

Giang Yến gần như để bộ tài sản tên cho . Thậm chí còn lấy 10% cổ phần của tập đoàn Giang thị.

Có thể là c.ắ.n xuống một miếng thịt lớn của .

Ngày lấy giấy ly hôn.

Lâm Dao cũng mặt.

giả vờ xin .

thật sự chỉ mượn chồng của chị một chút thôi…”

“À … bây giờ hai ly hôn . Không còn quan hệ gì nữa.”

chị yên tâm. sẽ gì với .”

Lâm Dao , liếc Giang Yến, ghé sát tai . Nhỏ giọng chỉ hai chúng thấy: “ nếu gì với … Thì cũng cản .”

phẩy tay.

“Không .”

“Cứ thoải mái mang khoe. Dù … Anh hợp với cô.”

Lâm Dao câu của chọc tức.

Muốn phản bác.

vì giữ hình tượng, cuối cùng cố nhịn xuống.

Giang Yến vẫn mang vẻ áy náy như .

Liên tục hứa:

“Tranh Tranh, em yên tâm.”

“Đợi ba Dao Dao về quê. Anh sẽ tới nhà họ Nhiếp cầu hôn em nữa. Nhất định sẽ khiến chị gái em đồng ý gả em cho .”

Loading...