16
Cánh cửa khép lưng.
Bùi Cẩn Ngôn ở tận cùng bên trong, ánh mắt tĩnh lặng.
"Bùi Cẩn Ngôn."
gọi , dường như thấy.
Đến tiếng gọi thứ ba.
Đôi mắt cuối cùng cũng phản ứng.
Khi sang , ánh mắt bỗng sáng rực lên.
"Chị ơi."
khẩu hình miệng của .
"Tại hợp tác điều trị?" hỏi.
Vẻ mặt trở nên lạc lõng, chậm chạp trả lời : "Không , ai quan tâm... chị ơi, xin ... phiền chị..."
Cậu nhắm mắt .
Lông mi run rẩy, chẳng mấy chốc vương lệ.
gần .
Nắm lấy tay nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Hợp tác với bác sĩ ở đây để chữa bệnh , ?"
Bùi Cẩn Ngôn phản ứng.
: "Bọn chị đều lo lắng cho , bọn chị đều là của ."
Lông mi run rẩy dữ dội hơn.
tiếp tục : "Cẩn Ngôn ngoan thế , ai quan tâm chứ?
Bác gái, bác trai đều yêu .
Cả chị nữa, chị cũng là của , thật đấy, lừa ."
Cậu đột ngột mở mắt.
Đôi mắt ướt át chằm chằm.
"Thật chị?"
lặp : "Thật mà, vì đang ốm mà chị lừa ."
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
"Vậy... em thì ?"
"Anh cũng đang ở ngoài đợi ."
Thèm mala quá
Yết hầu của Bùi Cẩn Ngôn chuyển động: "Em thể gặp một chút ."
"Vậy tiêm t.h.u.ố.c ."
"Được."
Lần , ngoan ngoãn gật đầu.
bước ngoài.
Bùi Tân Chu vẫn đó.
"Cậu tìm ."
Anh ngẩn một lúc, nhanh hiểu .
Anh giải thích tình hình với nhân viên y tế của ICU.
Đẩy cánh cửa lớn, bước trong.
17
Cánh cửa.
Khép .
Bác Bùi đến sưng húp cả mắt.
Khoảnh khắc đó, cũng rõ đang lo lắng cho ai.
Chỉ thấy xót xa vô cùng cho Bùi Tân Chu.
Mà Bùi Cẩn Ngôn... cũng khiến thấy đau lòng đến quặn thắt.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Cánh cửa lớn của ICU cuối cùng cũng mở .
và bác Bùi cùng dậy.
Chỉ thấy Bùi Tân Chu bước , khẽ gật đầu với chúng .
Bác Bùi thở phào nhẹ nhõm.
Khi Bùi Tân Chu đối mắt với , mất tự nhiên né tránh.
"Tân Chu?"
hiểu chuyện gì đang xảy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chi-dau-hom-nay-khong-duoc-dau/16-17-18.html.]
Anh : "Cẩn Ngôn , hy vọng mỗi của nó thể phiên chăm sóc nó một ngày, bao gồm cả... Noãn Noãn..."
"Tất nhiên là !" Bác Bùi tạ ơn trời đất, sực nhớ .
"Noãn Noãn, phiền cháu ..."
Bùi Tân Chu.
Gượng ép nhếch môi .
"Không phiền bác, Cẩn Ngôn cũng là em trai cháu mà."
18
Đến ngày của .
Bùi Cẩn Ngôn chuyển sang phòng bệnh thường.
À, phòng đơn.
Khi thấy , mắt sáng rực lên.
"Chị ơi~"
Thật vẫn nên dùng tâm thế nào để tiếp xúc riêng với Bùi Cẩn Ngôn.
Trên danh nghĩa tuy là em trai.
dù chúng cũng chuyện đó ...
Lại chút quá đỗi mật.
Im lặng hồi lâu.
Bùi Cẩn Ngôn thở dài một tiếng: "Chị ơi, chị , từ nhỏ em thường xuyên đau bụng.
mỗi như thế, trai đều vặn hỏi em, đau bụng là chuyện nhỏ như , tại nhất định để phiền gia đình chứ? Mỗi thế, bố cũng thèm để ý đến em nữa.
Sau em nữa... dù cũng chẳng ai quản em..."
Cậu một cái.
Giọng chút nghẹn ngào.
"Cho đến ngày hôm đó, em thật sự nhịn nổi nữa, từ trong nhà chạy ngã gục mặt chị, em cứ ngỡ... em sẽ c.h.ế.t ở đó.
chị xuống, nắm c.h.ặ.t lấy tay em mãi buông."
Cậu hỏi:
"Chị đó là cảm giác gì ?"
"Giống như... một đang hấp hối, cuối cùng cũng cơ hội để hít thở."
Hốc mắt đỏ lên.
"Sau mỗi khi đau đớn, em nghĩ—— một chị, chị từng sẽ lấy , chị chị là của , kiên trì thêm một chút, còn tìm chị nữa."
" đến khi em tìm chị, chị đang trong lòng trai em."
Trái tim như bóp nghẹt.
"Bùi Cẩn Ngôn..."
"Em trách chị." Cậu ngắt lời , "Thật đấy, ngay cả khi ở trong ICU chị lừa em chăng nữa, chị ơi.
Em chỉ là... chút buồn lòng."
Cậu cúi đầu xuống.
"Thế nên đêm đó... khi chị hôn em, em thật sự kìm lòng .
Em nên đẩy chị , cũng chị nhận nhầm , nhưng mà... em đợi chị hai năm, chị đang ở ngay mặt em... em nỡ.
em ngờ, chị xóa kết bạn với em.
Nếu xóa , thì ngay cả tư cách gọi chị, em cũng còn nữa..."
Cậu ngẩng đầu .
Nước mắt chứa chan trong hốc mắt.
"Em tham lam chị ơi, dù chị ghét em, chị thể coi như rủ lòng thương em, giống như bây giờ thỉnh thoảng cho em thấy chị...
Chỉ cần chị đây, em chị... là ..."
há miệng.
thốt lời nào.
Chỉ thấy tim đau thắt .
"Bùi Cẩn Ngôn..."
"Vâng."
đưa tay , che mắt .
Sau đó——
một việc mà đến tận bây giờ vẫn thấy điên rồ.
Nụ hôn của khẽ đặt lên môi .
với :
"Ngay lúc , là Bùi Cẩn Ngôn."