CHỊ DÂU, HÔM NAY KHÔNG ĐƯỢC ĐÂU - 3-4-5

Cập nhật lúc: 2026-03-19 20:47:24
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Sáu mắt

Không khí im lặng như tờ. 

Gáy lạnh toát, gì đó để giải thích cho sự mập mờ hiện tại. 

trí thông minh đột nhiên biến mất tăm! 

Cho đến khi Bùi Cẩn Ngôn thản nhiên lên tiếng: "Ồ, cũng về

Chị dâu mới nhà, đúng lúc em nấu cơm xong." 

Phù. 

thở phào nhẹ nhõm. 

Bùi Tân Chu giày, vui mừng khôn xiết bế thốc lên: "Bé yêu về sớm với , còn trả lời tin nhắn của nữa!" 

Anh xoay hai vòng. 

Thể lực cạn kiệt khiến hoa mắt ch.óng mặt. 

May mà Bùi Cẩn Ngôn lên tiếng ngăn : "Anh, ăn cơm thôi." 

Giọng lạnh lùng, khi để lộ tấm lưng trần. 

Bùi Tân Chu nhíu mày: "Cẩn Ngôn? Sao mặc áo?" 

Bước chân của Bùi Cẩn Ngôn khựng

cũng bắt đầu xoắn xuýt các đầu ngón tay... 

"Giặt ." 

Cậu buông một câu tiếp tục bận rộn trong bếp. 

May mà ban công đúng là quần áo Bùi Cẩn Ngôn giặt xong! 

Hỏng

Các ngón chân cũng co quắp theo. 

Trên ban công còn chiếc quần lót lọt khe giặt, nếu phát hiện thì...! 

chộp lấy Bùi Tân Chu, đột ngột hôn lên môi

Anh cho sững sờ. 

nhanh phản ứng , nhiệt tình đáp trả. 

Chớp mắt, giọng trở nên khản đặc: "Bé yêu, đừng vội, Cẩn Ngôn vẫn còn ở đây..." 

4

"Xoảng——" 

Tại cửa bếp, tiếng gốm sứ vỡ vụn. 

Bùi Cẩn Ngôn đó, hốc mắt đỏ hoe trong tích tắc. 

Hai chúng lập tức tách

Bùi Tân Chu ho khan hai tiếng: "Anh và chị dâu em lâu gặp, tình nồng khó cưỡng, em cứ coi như thấy ." 

Đôi môi của trai trẻ run rẩy nhẹ: "Tình nồng khó cưỡng đến thế ..." 

Bùi Tân Chu rõ: "Cái gì?" 

Bùi Cẩn Ngôn gì nữa. 

Lặng lẽ thu dọn mảnh vỡ sàn. 

Từ góc độ của , chỉ thể thấy bóng lưng cô độc của ... 

Những món ăn đầy đủ sắc hương vị. 

ăn chẳng thấy ngon lành gì. 

Sự chú ý tập trung sự cọ xát thỉnh thoảng ở chân

đó là Bùi Tân Chu, vì đang bên trái ... 

Bàn ăn im phăng phắc. 

Cho đến khi Bùi Cẩn Ngôn gắp một miếng ớt xanh bỏ bát của Bùi Tân Chu. 

Thèm mala quá

"Anh, ăn rau ." 

Cậu gắp miếng sườn xào óng ánh mỡ bát

Biểu cảm của Bùi Tân Chu cứng đờ ... 

đột nhiên ho sặc sụa. 

Bùi Tân Chu : "Bé yêu, để lấy nước cho em." 

Được! 

Chỉ cần thể kết thúc bầu khí ngạt thở

gật đầu lia lịa. 

Theo bước chân Bùi Tân Chu rời , mới thể thở phào một dài. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chi-dau-hom-nay-khong-duoc-dau/3-4-5.html.]

trừng mắt Bùi Cẩn Ngôn: "Cậu đang cái gì thế!" 

Cậu như thấy, tao nhã nhai cơm, khi liếc , chậm rãi : "Chị, tủ lạnh nhà em ở ngoài ban công." 

Chiếc quần lót đó! 

Trong chớp mắt! 

như sét đ.á.n.h ngang tai! 

nhảy dựng lên chạy ban công. 

Bùi Tân Chu cầm nước, sắc mặt vẫn bình thường: "Sao thế bé yêu?" 

nuốt nước miếng ực một cái. 

Lại thấy môi nhợt nhạt: "Em đợi nữa, uống nước đến thế ..." 

5

Như bàn chông. 

Đó chính là mô tả chính xác nhất tâm trạng của lúc

Bùi Tân Chu hỏi gì cả, nhưng kẻ chột như khó tránh khỏi yên, chỉ sợ đang dồn nén sự nghi ngờ. 

Chỉ đợi Bùi Cẩn Ngôn khuất, chỉ còn hai chúng , mới rút kiếm

Cảm giác chờ đợi phán xét thật quá khó chịu! 

Đang lúc bồn chồn, Bùi Tân Chu ngẩng đầu lên, giọng lạnh nhạt: "Hôm nay em luôn ." 

Anh đang với em trai

Hai đàn ông đối mắt

Trong chốc lát, ngay cả tiếng ch.ó sủa ở nhà hàng xóm cũng im bặt... 

Hồn lìa khỏi xác. 

Đến khi hồn, Bùi Cẩn Ngôn kéo vali của

Khi đến cửa,

"Chị, hẹn gặp ..." 

Cánh cửa đóng

Trong phòng chỉ còn và Bùi Tân Chu, rõ ràng là trạng thái bình thường nhất, nhưng vô thức tránh ánh mắt của

Cổ tay nắm lấy. 

ngẩng đầu lên. 

Thấy mắt Bùi Tân Chu đỏ hoe: "Giang Noãn, em ... những ngày qua nhớ em đến nhường nào..." 

Cảm giác tội gần như nhấn chìm

hít một thật sâu. 

Định khai báo thành thật với

môi Bùi Tân Chu chặn

Anh hôn một cách thành kính, thứ chất lỏng nào đó nhỏ xuống mặt ... 

Lần

Anh vô cùng nhiệt tình. 

Thế giới thật là, thăng thăng trầm trầm, khiến sung sướng, khiến lạc lối. 

Trong cơn mơ màng. 

thấy tiếng lầm bầm của Bùi Tân Chu: 

"Bé yêu, nó thể em thoải mái hơn ?" 

Đột nhiên, trợn trừng mắt! 

"Anh cái gì?!" 

Lại là một trận mưa bão dồn dập. 

Bùi Tân Chu chỉ lo dùng sức mà gì, cứ như thể những gì thấy chỉ là ảo giác. 

Anh quá hiểu cơ thể

Chỉ vài động tác. 

Suy nghĩ của trôi dạt theo

Khi kết thúc, lả , chỉ thấy buồn ngủ rũ rượi. 

Lơ mơ như ai đó đang kể chuyện khi ngủ. 

Giọng khàn khàn mang theo chút nghẹn ngào: "Năm Cẩn Ngôn chào đời, bốn tuổi... 

Thằng bé dường như sinh cách lấy lòng lớn hơn , cách nào để ghen tị với nó... Thế nên từ nhỏ tranh giành tất cả những gì nó , cho đến sinh nhật mười tám tuổi của nó, cùng bố du lịch, nó gọi điện đến kể khổ... 

Anh cứ ngỡ nó đang tranh giành sự chú ý nên lén tắt điện thoại của bố . Đi du lịch về mới , Bùi Cẩn Ngôn viêm tụy cấp, ai chăm sóc, nó suýt chút nữa c.h.ế.t ở nhà... 

Anh thề với nó, chỉ cần là thứ nó thích, sẽ bao giờ tranh giành nữa. Noãn Noãn, tại đó là em chứ..." 

 

Loading...