Tỉnh dậy là trong bệnh viện, bên tai là tiếng nức nở trong đau đớn.
“Con đừng sợ… ba con báo công an . Con ơi, hối hận, lúc sinh thằng súc sinh đó đáng bóp ch-ếc nó .”
khó khăn dậy thì ba bước , theo là Lâm An.
Mẹ cho — chính Lâm An báo cảnh sát.
“Con bạn trai với ba một tiếng, ba lo ch-ếc.”
Đầu óc vẫn mơ hồ, nổi lời nào.
Lâm An bước , kéo chăn đắp kín cho .
thấy khóe môi vẫn còn bầm tím:
“Anh đ-á-nh với ?”
Anh trả lời, là ba :
“Không chỉ nó, cả nhà bên chị dâu con nữa.”
Nghe cuống lên:
“Vậy… ? Có thương nặng ?”
Lâm An bật , vỗ nhẹ tay :
“Không nghiêm trọng , cảnh sát đến nhanh lắm.”
Sau đó, theo ba chạy đôn chạy đáo lo việc, còn ở bên cạnh chăm sóc từng chút.
Ba đều hài lòng, dặn khi xuất viện nhớ dắt về nhà mắt đàng hoàng.
Đến lúc xuất viện, chuyện của Lý Dương và cơ bản cũng xử lý.
May mắn , Lâm An là luật sư, nên việc thu thập chứng cứ nhanh ch.óng và đầy đủ.
“Cảnh sát là nhân chứng nhất. Hôm đó lúc chúng xông … thấy em…”
Lâm An dừng đúng lúc, nhưng hiểu, cảnh tượng hôm đó chắc chắn dễ .
May , đến kịp thời, Lý Dương còn kịp thực hiện hành vi bắt ngay tại trận.
Khi đó bất tỉnh, quần áo còn mảnh nào.
“Lý Dương tội cưỡng h.i.ế.p thành và cố ý gây thương tích là chắc chắn. Anh em với chị dâu mày ít nhất dính hai tội: đồng phạm và cưỡng ép. Tổng , đủ để cả hai bóc lịch vài năm.”
Lâm An cùng đến đồn công an biên bản.
Cảnh sát rõ, với tội trạng của Lý Dương — cưỡng h.i.ế.p thành và cố ý gây thương tích — án ít nhất là 5 năm.
Anh và chị dâu, vì tham gia đồng phạm và cưỡng ép, cũng 5 năm tù.
Rời khỏi đồn công an, vẫn còn sợ hãi, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay .
Mấy ngày nay, luôn trong tình trạng mắt đỏ hoe, đến khàn cả tiếng, chẳng rời nửa bước.
Ba thì luôn thở dài não nề — ông bà bao giờ nghĩ rằng đứa con trai mà vất vả nuôi lớn thể chuyện ghê tởm đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chi-dau-muon-lay-tien-toi-nuoi-ca-nha-co-ta/c6.html.]
cùng ba đến trại tạm giam thăm .
Anh đổi, ánh mắt chẳng còn chút tình nào, chỉ còn ngập tràn căm hận.
“Tất cả là do mày! Hồi nhỏ tao đối xử với mày đủ ? Sao mày hại tao thế ?”
Đến lúc , vẫn cho rằng hại .
Ba khẩy:
“Không bản lĩnh thì đừng trách khác đưa cho mày. Tao với mày dạy đứa con thế chứ?”
Anh bật khùng khục, như thể phát điên:
“Ba từ nhỏ thiên vị, chỉ thích mỗi con nhỏ đó. Con mới là con trai ruột, mới là thừa kế nhà ! Còn con nhỏ Tô Diêu Diêu đó chỉ là đứa con gái, sớm muộn gì cũng gả , nó là ngoài!”
Mẹ lau nước mắt, như thể tin nổi:
“Con đúng là quỷ ám . Từ nay về , mày sống với vợ mày , nhà còn đứa con trai nào tên Tô Trạch nữa.”
Anh sững , lập tức níu lấy song sắt, quỳ sụp xuống cầu xin:
“Con là con của ba mà! Ba thể mặc kệ con !”
“Diêu Diêu, là em, em giấy xin giảm nhẹ hình phạt , mới thả ! Làm ơn , cứu với!”
nhẹ giọng, lạnh lùng:
“Tự thì tự chịu. Lúc em cầu xin , gì?”
Anh sững , như chợt nhớ điều gì, ánh mắt từ giận dữ chuyển sang tuyệt vọng.
Biết đến tòa án chuẩn khởi kiện, và chị dâu bắt đầu hoảng loạn.
Trước khi phiên xử diễn , họ gọi cho liên tục, gọi thì sang quấy rầy ba — hết cầu xin, xin đến đe dọa.
chẳng buồn để tâm, chỉ im lặng chờ ngày xét xử.
Người nhà bên chị dâu cũng lượt gọi lên thẩm vấn.
Em trai chị dâu — kẻ phụ giúp hôm đó — cũng bắt.
Nhìn thấy thật sự quyết tâm đưa họ tòa, còn chơi trò đ-â-m đầu tường tự sát.
Có điều , đập đầu tường mà ch-ếc thì mạnh lắm mới , ch-ếc thì cũng chỉ chấn thương não.
Người nhà chị dâu càng điên cuồng, ngày nào cũng khu nhà chặn đường, ép rút đơn kiện.
May , Tết cũng qua.
bảo ba du lịch cho khuây khỏa, còn thì đến ở nhờ nhà Lâm An.
Để tránh đêm dài lắm mộng, chủ động xin tòa mở phiên xét xử sớm.
Sau khi xem xét, tòa chấp thuận yêu cầu của .
Luật sư đại diện của chính là Lâm An.
Tại phiên tòa, , chị dâu và em trai chị một mực chối tội, bịa chuyện lấp l.i.ế.m.
đưa bản hợp đồng mà từng ép ký, cảnh sát cũng xuất trình biên bản ghi nhận vụ việc hôm đó.