CHỊ GÁI ĐỂ LẠI CHO TÔI HAI CON MỊ MA - 7
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:43:32
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
7
Chị gái cau mày, hai lời liền lệnh cho vệ sĩ phía :
" là nên đưa về dạy dỗ quy củ cho hẳn hoi, suốt ngày ở đây đằng chân lân đằng đầu."
Tần Thương Ngôn ngó lơ hai , tự nhiên nắm tay nhà.
"Món quà hôm qua em thích ?"
Lòng bàn tay ấm nóng, giọng dịu dàng khiến thẹn thùng nên lời.
Trời ạ!
Sao thật còn trai hơn cả trong video chứ!
Trước đây cứ ngỡ vẻ ngoài của Giang Sâm và Giang Úc là đỉnh ch.óp , giờ mới núi cao còn núi cao hơn.
Mị ma hạng cực phẩm đúng là đùa .
đang thẹn thùng ở đây thì Giang Úc lôi ngoài, điên cuồng giãy giụa:
"Chu Mênh Mông! Mênh Mông! Em thật sự cần nữa ?"
"Buông ! hết!"
đầu bọn họ.
Giang Sâm đó với gương mặt xám xịt như tro tàn.
Giang Úc thì nước mắt rơi lã chã, hai tay bám c.h.ặ.t lấy khung cửa đến mức nổi cả gân xanh.
"Chu Mênh Mông đồ l.ừ.a đ.ả.o! Chu Mênh Mông đồ hẹp hòi! Chẳng em yêu nhất ?"
Nói đoạn, chính bật :
"Đồ hẹp hòi, xin mà, cần nữa..."
Tay ai đó siết nhẹ, Tần Thương Ngôn cúi xuống, đôi mắt sâu thẳm như hút trong.
"Người đàn ông ồn ào như mà em yêu nhất ?"
cảm giác chỉ cần mặt là đại não ngừng suy nghĩ, lắp bắp đáp:
"Bây giờ em yêu nhất."
Chị gái tặc lưỡi hai tiếng:
"Em gái ơi, giữ giá chút , nước miếng sắp chảy kìa."
theo bản năng đưa tay lên lau, chị gái phá lên.
Tần Thương Ngôn chút bất lực:
"Đừng trêu cô nữa."
Giang Úc thấy giãy giụa thế nào cũng ai để ý, càng thêm tức giận.
ngay đó lôi xềnh xệch ngoài vì kiệt sức.
Giang Sâm một cái thật sâu, cúi đầu theo vệ sĩ ngoài.
Giang Úc và Giang Sâm chị gái đưa về.
Rõ ràng đó là kết quả mà bọn họ mong nhất, nhưng qua cửa kính xe, thấy nước mắt Giang Sâm lăn dài má.
Cổ tay ai đó nhẹ nhàng giữ lấy, đầu , giọng Tần Thương Ngôn vang lên bên tai:
Thèm mala quá
"Nếu nỡ, em thể gọi bọn họ ."
Giọng bình thản.
lắc đầu, kẻ yêu thì cần.
"Chị gái bỏ bao nhiêu tiền để mua về ?"
Khi Tần Thương Ngôn đang cúi đầu nghiêm túc đeo cho chiếc nhẫn to như trứng bồ câu, cuối cùng nhịn mà hỏi.
Hắn kinh ngạc ngẩng đầu:
"Mua ?"
gật đầu:
"Chẳng chị mua để tặng cho ?"
Tần Thương Ngôn dường như thể tin nổi, đó bật bất lực:
"Chị em với em thế ?"
Thật cũng từng nghi ngờ, vì dù chị gái giàu nhưng rõ ràng Tần Thương Ngôn trông còn vẻ giàu hơn cả chị.
"Chị gì em cũng tin, hèn gì chị bảo đừng bắt nạt em."
Tần Thương Ngôn đưa tay xoa đầu :
"Là tự lựa chọn em, liên quan gì đến chị em cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chi-gai-de-lai-cho-toi-hai-con-mi-ma-ovxm/7.html.]
Hắn cúi xuống, bốn mắt , sự yêu thích trong mắt như tràn ngoài.
"Em nhớ ?"
ngẩn :
"Trước đây chúng từng gặp ?"
Tần Thương Ngôn mỉm , gì thêm.
Chị gái quả sai, mị ma hạng cực phẩm và hạng bình thường đúng là một trời một vực.
Chỉ riêng về ý thức phục vụ thôi, một bằng ba .
ăn đến mức bụng tròn căng, Tần Thương Ngôn chống cằm với vẻ nuông chiều.
"Thế nào? Tay nghề so với mị ma đây của em thì ?"
ngờ đời món ăn ngon đến thế, liền ợ một cái mãn nguyện.
Lời xưa cấm sai, chiếm trọn trái tim phụ nữ thì chiếm lấy cái dày của họ .
Vốn dĩ thấy Tần Thương Ngôn trai l.ồ.ng lộn , giờ nếm thử tay nghề của , thấy như dát thêm một lớp hào quang vàng kim .
Sau bữa tối, còn đang phân vân nên để ngủ phòng khách ngủ cùng .
Thì nhanh chân phòng tắm xả nước nóng.
Cho đến khi mơ màng bế từ phòng tắm , vẫn kịp nghĩ thông suốt "sa lưới" như thế nào.
Chị gái đúng thật, mị ma cực phẩm một bằng ba .
Tay chân nhũn , khẽ đẩy Tần Thương Ngôn:
"Điện thoại reo kìa..."
Vừa mở miệng, chính cũng thấy nổi da gà, giọng khàn thế ?
Hắn khẽ , đưa tay lấy điện thoại tủ đầu giường, bắt máy đặt bên tai .
"Mênh Mông, em hết giận ? Anh về nhà..."
Đầu dây bên truyền đến giọng Giang Úc, lập tức tỉnh táo hẳn.
Giang Úc dường như đến khản cả giọng, đáng thương, còn vẻ kiêu ngạo ương bướng như nữa.
"Mênh Mông, ở đây nữa, nhớ em, về nhà."
Tần Thương Ngôn ghé gần nhẹ nhàng hôn lên tai :
"Đừng để ý đến ."
Giang Úc ở bên lập tức nổ tung:
"Chu Mênh Mông?! Em cho phòng ? Ngày đầu tiên phòng ? Anh mất nửa năm mới đấy! Chu Mênh Mông em cho chạm !"
Hóa nghĩ nhiều , Giang Úc mà dịu dàng cho nổi.
"Chu Mênh Mông, nếu em để chạm , sẽ bao giờ thèm mặt em nữa, em dỗ dành thế nào cũng thèm ."
Lời đe dọa yếu ớt vô lực thương tiếc cúp máy.
Tần Thương Ngôn cầm lấy điện thoại, chặn luôn đó, trêu :
"Chẳng bảo thể chấp nhận việc em mị ma khác ? Sao giờ nhỏ mọn thế?"
Đôi mắt tối sầm trong giây lát:
"Giờ thì hối hận ."
ngờ Giang Sâm trốn , sáng hôm thấy ở cửa, sững .
Giang Sâm co ro bên cạnh cửa, trông cực kỳ đáng thương.
"Chào buổi sáng, Mênh Mông."
Hắn thẳng dậy, chỉnh đốn quần áo, vết bầm tím mặt hiện rõ mồn một.
"Em ăn sáng ? Để cho nhé."
Hắn thản nhiên định bước sân nhỏ, nhíu mày chặn .
"Anh đến đây gì?"
Nhìn rõ những vết đỏ cổ , nụ của càng thêm cứng đờ.
"Mênh Mông, sợ từng chăm sóc em nên em quen..."
chút bực bội:
"Giang Sâm, là kẻ nào lúc đầu sợ dứt cái đồ dính phiền phức như , bây giờ mới chính là cái đồ dính đáng ghét đấy."
Hơi thở dồn dập, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, đó cố nặn nụ , dường như tự động lờ lời nh.ụ.c m.ạ của .
"Anh và Giang Úc tổn thương em, nhưng những lời đó là do Giang Úc , bao giờ thấy em phiền phức, cũng từng ghét bỏ em, chỉ là lúc nhận lòng ..."
Hắn hết câu thì cả đ.á.n.h ngã sang một bên.