CHỊ GÁI ĐỂ LẠI CHO TÔI HAI CON MỊ MA - 8
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:43:50
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Úc với đôi mắt đỏ ngầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.ấ.m.
"Giang Sâm! Thằng ch.ó dám đ.â.m lưng ?! Lúc Chu Mênh Mông chắc? Nhận sai thì nhận sai, đẩy hết lên đầu là ý gì? Muốn cô chỉ tha thứ cho một thôi ?"
Giang Sâm dậy, lau vết m.á.u khóe môi, em trai .
" gì sai ? Chẳng ngày nào cũng chê cô dính ? bao giờ một lời nào về Mênh Mông cả, bao giờ ghét cô , tại thể tha thứ?"
Giang Úc phát điên:
"Chẳng ngày nào cũng lải nhải bên tai là chị Mẫn hơn ? Bảo Chu Mênh Mông chắc chắn sẽ bỏ chúng ?"
Ánh mắt Giang Sâm thoáng qua một tia giễu cợt:
"Nếu tại ngu ngốc hỏng hết chuyện, thì đàn ông khác nhân lúc sơ hở mà chen chân ?"
Kẻ "nhân lúc sơ hở" là Tần Thương Ngôn từ trong nhà , còn ân cần dọn ghế cho bắt đầu bóc hạt hướng dương cho ăn.
"Chó c.ắ.n ch.ó, xem cũng đấy."
Hắn ghé hôn lên khóe môi :
"Ngoài cửa gió lớn, mặc thêm áo khoác ."
Giang Úc đầu , thấy hành động mật giữa và Tần Thương Ngôn, lập tức phát điên.
Trước đây và Giang Sâm chẳng bao giờ dám mật mặt , nếu với tính cách bá đạo của chắc chắn sẽ lật tung mái nhà lên mất.
"Thằng tiện nhân nhân lúc sơ hở! Không chạm Chu Mênh Mông!"
Hắn tạm thời bỏ qua việc cãi với Giang Sâm, lao về phía Tần Thương Ngôn.
còn kịp phản ứng thì bẹp đất.
kinh ngạc:
"Lợi hại thật đấy."
Hạng cực phẩm đúng là cực phẩm, phương diện nào cũng đỉnh cao.
Giang Úc và Giang Sâm là trèo tường trốn khỏi nhà chị gái để chạy đến đây, khi nhận điện thoại của Tần Thương Ngôn, chị gái vội vàng chạy tới.
"Nhớ xây tường cao thêm chút nữa, đừng để mấy con kiến bọ chét chạy đến phiền Mênh Mông."
Tần Thương Ngôn uể oải với chị gái.
Chị gái cũng chẳng khách sáo:
"Cậu mà dám bắt nạt Mênh Mông thì cũng sẽ sút luôn đấy."
Phủi sạch vỏ hạt hướng dương chân , Tần Thương Ngôn nhạt một tiếng:
" ngu đến thế, phiền chị lo."
Từ ngày đó, còn gặp Giang Sâm và Giang Úc nữa, chỉ thỉnh thoảng vẫn nhận điện thoại của Giang Úc.
Lúc đầu còn hờn dỗi mắng mỏ, náo.
Cuối cùng chỉ còn những lời chất vấn ấm ức và từng câu từng câu " sai Chu Mênh Mông, nhớ em, đón về nhà ?".
Lần nào Tần Thương Ngôn cũng chặn , nhưng luôn thể tìm mới để gọi đến, khiến Tần Thương Ngôn đau đầu.
Thời gian trôi qua, sinh nhật chị gái sắp đến, chị định tổ chức tiệc sinh nhật tại nhà.
và Tần Thương Ngôn cùng qua đó, chị nâng mặt lên hôn một cái.
"Dạo sống nhỉ, da dẻ hồng hào hẳn ."
Tần Thương Ngôn nhíu mày lấy khăn giấy lau mặt cho , kín đáo kéo phía .
Chị gái mắng:
"Đến giấm của mà cũng ghen, chẳng lúc đầu cầu xin cầu nối ?"
Tần Thương Ngôn gì, chọc chọc tay :
"Hóa là tìm chị ?"
Hắn đầu , ánh mắt dịu dàng:
"Về nhà kể cho em ."
hì hì, nào hỏi cũng lảng tránh, xem tối nay định bật mí bí mật .
Nhân duyên của chị gái xưa nay .
Chị xinh , tự tin hào phóng, khác với đứa hướng nội như .
ăn quen đồ ăn trong bữa tiệc, Tần Thương Ngôn bèn bếp nấu riêng món nhỏ cho , chị gái chỉ lắc đầu ngán ngẩm.
"Cưng chiều đến mức , cầu mong kiếp cũng gặp một con mị ma cực phẩm thuộc về ."
ngượng, định vệ sinh một chút.
Lúc , chạm mặt với đàn ông cách đó xa.
Tim hẫng một nhịp.
Giang Úc lặng lẽ đó, tầm mắt dán c.h.ặ.t .
"Mênh Mông..."
Khoảng cách từ gặp hơn nửa năm, Giang Úc gầy nhiều, vẻ hoang dại và tự tin nơi lông mày dường như mài mòn sạch sẽ.
Đuôi mắt đỏ hoe, rõ ràng là đang nhưng nước mắt rơi lã chã.
"Lâu gặp, dạo em khỏe ?"
gật đầu, tầm mắt rơi tay , những ngón tay thuôn dài ngày nào giờ đây thô ráp vô cùng, đang mặc bộ đồ vườn rách rưới.
nghẹn lời, hóa chị gái trả hàng, mà nhốt bọn họ ở vườn cu li.
"Không ngờ vẫn còn gặp em, nhớ em lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chi-gai-de-lai-cho-toi-hai-con-mi-ma-ovxm/8.html.]
Hắn tiến gần, chỉ nguyên tại chỗ, sự luyến tiếc trong mắt như tràn ngoài.
Hắn còn gào thét như nữa, lẽ cuối cùng cũng nhận còn tư cách để tùy hứng, sẽ còn ai nuông chiều như , thu hết gai nhọn, ngoan ngoãn và cẩn trọng hỏi :
"Em nhớ ? Mênh Mông."
gì, tia sáng trong mắt Giang Úc dần tắt ngấm, thử tiến lên một bước, nhíu mày lùi hai bước.
Nước mắt Giang Úc tuôn rơi càng dữ dội.
"Mênh Mông, từ lâu , nhưng ngờ em tàn nhẫn như , đây em luôn chiều , chỉ cần hờn dỗi là em sẽ dỗ dành, mà giờ đến điện thoại em cũng ."
Hắn thành tiếng như một đứa trẻ.
"Anh nhớ em mà, Chu Mênh Mông, sai chuyện cơ hội bù đắp ? Sao em nhẫn tâm như thế, cho lấy một cơ hội, cầu xin em, về nhà, sẽ bao giờ em giận nữa, nhớ em lắm."
lặng lẽ , lời nào.
Giang Úc sụt sịt mũi:
"Lần nhất định sẽ ngoan, chẳng em yêu nhất ? Mênh Mông."
lắc đầu, lau khô nước tay:
"Giang Úc, cũng từng yêu nhất, nhưng đó chỉ là lời đường mật giường thôi, chẳng ?"
Giang Úc cuống lên:
"Những lời đều là thật lòng."
khẽ , cái vẻ nôn nóng chứng minh yêu của bây giờ, chẳng khác nào cái vẻ nôn nóng tranh giành xem ai lúc đầu, thật nực .
về phía bữa tiệc, Giang Úc lảo đảo định chạy giữ .
"Đừng , Chu Mênh Mông, đừng mà."
đuổi hai bước thì vệ sĩ bắt .
"Đại tiểu thư dặn , loại mị ma thấp kém lăng nhăng như các mà còn dám phiền nhị tiểu thư, thì sẽ tống về xưởng xóa sạch ký ức đấy."
Giọng Giang Úc phía ngày càng xa dần.
"Đừng, quên Chu Mênh Mông..."
Tần Thương Ngôn bưng đĩa thức ăn từ bếp , khoảnh khắc thấy , đôi mắt ngập tràn ý .
"Còn món cuối cùng nữa thôi."
Chị gái đảo mắt:
"Đây là tiệc sinh nhật của , hai khoe ân ái thì về nhà mà khoe ?"
Trên đường về, giẫm lên cái bóng của Tần Thương Ngôn.
"Anh hứa kể cho em mà, mau , chọn em từ khi nào thế?"
Hắn dắt tay , ánh đèn đường kéo dài cái bóng của hai chúng .
"Lúc mới xuất xưởng, vẫn còn là một con mị ma bình thường nhất, vì cam chịu phân phối nên tự trốn ngoài."
lặng lẽ kể.
"Năm em học lớp 12, em từng cứu một đàn ông ?"
ngẩn .
Hình như ở ngã tư đường gặp một đàn ông ngã tuyết, gọi cấp cứu 115, đưa .
Giọng Tần Thương Ngôn mang theo ý :
"Làm gì ai gọi cấp cứu cho mị ma chứ, lúc đó chỉ là đói đến mức còn chút sức lực nào, bệnh viện phát hiện nên vứt ngoài."
ngượng ngùng gãi đầu, Tần Thương Ngôn dán c.h.ặ.t tầm mắt :
"Lúc đó nghĩ, bám lấy cô gái nhỏ ngốc nghếch mới , đường tìm em, suýt chút nữa bắt ."
Hơi thở thắt , nhẹ nhàng:
" nhận rằng, nếu chỉ là một con mị ma bình thường, thì kết cục nếu bắt về, thì chính là chán ghét."
Lần đầu tiên thấy Tần Thương Ngôn một mặt yếu đuối như , nhất thời chút lúng túng.
"Không , sẽ chán ghét ."
Hắn khẽ , giọng ôn nhu êm tai:
" sợ, nếu đủ ưu tú, sẽ luôn mị ma mới xuất hiện để quyến rũ em."
định gì đó, lên tiếng :
"Cho dù em , thì chị chịu để em yên cũng sẽ nhét thêm phòng em thôi."
cứng họng lời nào, chị gái đúng là kiểu "trọng nghĩa khí" như thật.
Thèm mala quá
Giọng Tần Thương Ngôn chậm rãi, mang theo chút nuối tiếc và khiêm nhường:
" kể cho em những chuyện , là vì giữ hình tượng mỹ trong lòng em, đây quá... vô năng, đến cả vận mệnh của chính cũng thể nắm giữ, em nhớ con yếu đuối bất lực đó."
Mắt cay xè, khẽ đung đưa cánh tay :
"Không , em chỉ thấy thương hơn thôi."
Chị gái từng , cấp bậc của mị ma gần như cố định ngay khi mua về, so với con , bọn họ càng dễ kỳ thị và khó thực hiện việc vượt cấp.
Mị ma xuất xưởng ở cấp bậc nào, cả đời sẽ là cấp bậc đó.
Trên thế giới lẽ còn nhiều mị ma cực phẩm khác.
sẽ chẳng kẻ ngốc nào giống như Tần Thương Ngôn, dùng hết sức lực của chỉ để thể cạnh một cách nhất.
HẾT