Anh chậm cùng cô, là vì ở bên cô thêm một chút nữa ?
Tim Ôn Chiêu Ninh khẽ rung lên bởi sự trêu ghẹo đầy ẩn ý của .
dựa chứ?
Dựa đến rối loạn nhịp tim cô?
“Cho dù chậm đến , con đường cũng sắp đến điểm cuối .” Ôn Chiêu Ninh đầy ẩn ý.
Hạ Hoài Khâm im lặng.
Rất lâu , ngay khi Ôn Chiêu Ninh nghĩ rằng sẽ cứ thế im lặng suốt quãng đường về homestay, bỗng lên tiếng: “Chỉ cần em bằng lòng, mặc cho phía là bụi gai lửa biển vực sâu vạn trượng, cũng thể vì em mà mở một con đường.”
Ôn Chiêu Ninh thừa nhận, vài giây tim cô đập nhanh hơn thật. nhanh, cô bình tĩnh .
Vẽ bánh ai mà chẳng ?
Trải qua bao nhiêu chuyện như , cô trưởng thành . Cô cần những lời hứa thuận miệng. Thứ cô là một con đường thênh thang thật sự thể giúp cô yên tâm bước tiếp. Nếu khác cho , cô thể tự cho chính .
“Ngài Hạ, say .”
“Vậy ?”
“Phải.”
“Nếu , phiền bà chủ Ôn dìu vững hơn một chút…”
Anh rõ ràng vui, như trừng phạt mà dồn bộ trọng lượng cơ thể về phía cô. Ôn Chiêu Ninh suýt nữa đè ngã.
“Anh đừng đè lên nữa, nặng quá! đỡ nổi!” Cô nhịn phản đối.
“Thế mà đỡ nổi ?” Hơi thở nóng rực của Hạ Hoài Khâm lướt qua vành tai cô, dùng giọng chỉ đủ cô thấy mà , “Trước đây ở giường, khi đè lên em, em như .”
“……”
“Quên ? Vậy để giúp em nhớ . Trước đây ở giường, mỗi em đều ôm cổ , rằng dùng sức thêm chút nữa.”
Mặt Ôn Chiêu Ninh “bùm” một tiếng đỏ bừng lên, nóng đến mức cả cô cũng bốc nhiệt.
Cô đẩy mạnh Hạ Hoài Khâm khỏi , quát lớn: “Hạ Hoài Khâm, bậy cái gì !”
“Ồ? Không gọi Ngài Hạ nữa ? Nhớ là ai ?” Ánh mắt sâu thẳm của khóa c.h.ặ.t lấy cô. “Giả vờ quen lâu như , Ôn Chiêu Ninh, em giỏi thật đấy!”
Ôn Chiêu Ninh nhận trúng kế . Cô hít sâu hai cái, nở nụ xã giao: “Ngài Hạ, hiểu đang gì.”
“Không hiểu cũng , hôm khác dẫn em tái hiện bối cảnh, em sẽ đang gì.”
Đồ lưu manh!
Ôn Chiêu Ninh thầm mắng một trận, thèm để ý nữa, xoay bỏ .
Hạ Hoài Khâm sải bước theo , giữ cách chỉ một bước chân phía cô.
“Giận ?” Anh định kéo tay cô.
Ôn Chiêu Ninh hất mạnh .
“Đừng giận mà.” Anh dịu giọng dỗ dành. “Sau nhất định sẽ chú ý, chỗ nên dùng sức thì dùng sức, chỗ nên dùng sức thì tuyệt đối em đau!”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
“Hạ — Hoài — Khâm!” Cô nghiêm giọng cảnh cáo.
“Ơ!” Anh phớt lờ ý cảnh cáo trong giọng cô, đáp đầy hứng thú. “Anh thích em gọi tên .”
Ôn Chiêu Ninh cảm giác như một cú đ.ấ.m rơi bông gòn.
Cô nữa, chỉ lặng lẽ tăng nhanh bước chân.
Hai một một đến cửa homestay.
Vừa tới nơi, chiếc đèn l.ồ.ng đỏ, một bóng quen thuộc lọt tầm mắt Ôn Chiêu Ninh.
Là Trang Cảnh Dịch.
Trang Cảnh Dịch xổm bên bậc thềm sát tường, trong tay cầm một tập tài liệu, đang cúi đầu điện thoại. Trông như đợi một lúc .
“Tiểu Trang.” Ôn Chiêu Ninh gọi.
Trang Cảnh Dịch tiếng, ngẩng đầu lên, cô nở nụ .
“Chị Chiêu Ninh, chị về .”
“Sao ở đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chi-muon-hon-em/chuong-111.html.]
“Em đợi chị mà, em…”
“Ọe—”
Trang Cảnh Dịch còn xong, phía Ôn Chiêu Ninh, Hạ Hoài Khâm đột nhiên phát một tiếng nôn khan đầy khó chịu, cố nén.
Âm thanh bất ngờ cả Ôn Chiêu Ninh và Trang Cảnh Dịch giật . Hai đồng thời , chỉ thấy Hạ Hoài Khâm khom , một tay chống cột điện, một tay che miệng, yết hầu nhấp nhô, bộ dạng như đang cố kìm cơn nôn, vô cùng đau đớn.
Cái !!!
Rõ ràng say, giả vờ cái gì chứ!!!
Ôn Chiêu Ninh tức đến cạn lời, nhưng vì Trang Cảnh Dịch mặt nên tiện vạch trần , chỉ thể tới bên cạnh, phối hợp hỏi: “Ngài Hạ, chứ? Có rượu ngấm ? Muốn nôn lắm ?”
Hạ Hoài Khâm mơ hồ “ừ” một tiếng, vai khẽ run, như thể giây sẽ thật sự nôn .
“Khó chịu quá… bà chủ Ôn… đỡ một chút.” Hạ Hoài Khâm nghiêng về phía cô.
Thấy định giở trò cũ, Ôn Chiêu Ninh lùi nhẹ một bước.
“Rốt cuộc gì?” Cô nghiến răng hỏi.
“Đỡ .” Hạ Hoài Khâm cô. “Nếu em đỡ, sẽ lên cơn say loạn, lỡ như mấy lời khiến em đỏ mặt…”
Ôn Chiêu Ninh tuy ghét uy h.i.ế.p, nhưng thật sự thêm bất kỳ lời quá đáng nào từ miệng nữa, đành vội nghiêng , nhấc cánh tay lên khoác qua vai .
Hạ Hoài Khâm hài lòng. Anh cúi đầu hõm cổ cô, mượn lực mà ôm c.h.ặ.t lấy cô.
Trang Cảnh Dịch hai lầm bầm chuyện gì. Thấy Hạ Hoài Khâm như , còn tưởng thật sự say, vội vàng bước lên giúp.
“Chị Chiêu Ninh, Ngài Hạ uống nhiều quá ? Để em giúp chị dìu lên!”
Nói , Trang Cảnh Dịch đưa tay định đỡ cánh tay bên của Hạ Hoài Khâm.
ngay khoảnh khắc tay sắp chạm , Hạ Hoài Khâm bỗng nghiêng mạnh , càng đổ về phía Ôn Chiêu Ninh hơn, khéo léo tránh khỏi tay Trang Cảnh Dịch.
“Cậu… là ai…” Hạ Hoài Khâm say khướt Trang Cảnh Dịch. “Đừng chạm …”
“Được , Ngài Hạ, chạm ngài, ngài cẩn thận đừng ngã.”
Dù Hạ Hoài Khâm cũng là nhà đầu tư của t.ửu trang, đến cả lãnh đạo trong trấn gặp còn khách sáo, Trang Cảnh Dịch dám đắc tội, chỉ thể sang một bên.
Ôn Chiêu Ninh cố hết sức chống đỡ cơ thể nặng trĩu của Hạ Hoài Khâm, bất đắc dĩ với Trang Cảnh Dịch: “Tiểu Trang, đợi một lát, đưa Ngài Hạ lên nghỉ , chuyện gì lát nữa .”
“Vâng, chị Chiêu Ninh, chị cứ chăm sóc Ngài Hạ , em đợi chị.”
Hạ Hoài Khâm liếc Trang Cảnh Dịch một cái.
Còn đợi cô ?
Đợi còn chắc.
—
Tầng hai homestay.
Ôn Chiêu Ninh dìu Hạ Hoài Khâm phòng, xoay định .
“Đợi .” Hạ Hoài Khâm nắm lấy cổ tay cô. “Đầu … thật sự ch.óng mặt lắm.”
Anh nhíu c.h.ặ.t mày, dùng tay xoa huyệt thái dương, vẻ mặt đau đớn.
Ôn Chiêu Ninh mấy phần thật mấy phần giả, nhưng dù cũng là khách của homestay, cô thể mặc kệ .
“Nếu ch.óng mặt thì mau xuống nghỉ .”
Cô dìu đến bên giường.
Hạ Hoài Khâm loạng choạng ngã xuống chiếc giường lớn, ngửa. Cổ áo sơ mi mở, lộ yết hầu gợi cảm mà mong manh, trong ánh đèn lờ mờ toát lên vẻ sa sút đầy quyến rũ.
Ôn Chiêu Ninh kéo một tấm chăn mỏng đắp lên phần bụng .
“Anh ngủ , .”
“Nước… rót cho cốc nước.” Anh cô đầy mong chờ.
Ôn Chiêu Ninh: “……”
Người lắm chuyện thật.
Cô đến cây nước, rót một cốc nước ấm đặt lên tủ đầu giường.
“Nước đây, tự uống .”