Theo lời chị, Trần Dương quen chị khi học cao học, cùng trường nhưng khác chuyên ngành.
Hai ở bên nhiều năm, chỉ là luôn giấu gia đình.
Cho đến hai năm khi nghiệp, bố liên tục giục cưới, công việc của Trần Dương cũng khá hơn, chị mới dám đưa về nhà.
Lúc đó chị ngừng khen chăm chỉ, nỗ lực, đối xử với hết mực.
sắc mặt bố vẫn khó coi.
Suốt bữa ăn hầu như gì.
Đợi , mới kéo chị , khuyên nhủ tận tình:
“Nhà nó bốn chị gái, con điều đó nghĩa là gì ?”
“Mẹ đừng cổ hủ như !”
“Mẹ cổ hủ?” giọng lập tức cao lên.
“Không chỉ khả năng trọng nam khinh nữ, mà bố nó bao nhiêu tuổi ? Con tính ?”
“Người già ở nông thôn, bảo hiểm, ai sẽ gánh chuyện dưỡng già, con nghĩ ?”
Bố , bỏ t.h.u.ố.c lá nhiều năm, bên hút liên tục.
Từ đầu đến cuối, ông chỉ một câu: “Cuộc hôn nhân , bố đồng ý.”
chị từ nhỏ bướng.
Lần càng bướng hơn.
Chị giữa phòng khách, mặt đỏ bừng.
“Tại dùng xuất để phủ nhận một con ?”
“Anh đối xử với con , tình cảm của bọn con là thật, như còn đủ ?”
Mẹ run lên vì tức giận: “Tình cảm? Con hôn nhân là gì ?”
“Không chỉ cần hai yêu là đủ, mà là sự kết hợp của hai gia đình!”
“Vậy thì bọn con kết hợp gia đình, chỉ kết hợp hai đứa con!”
“Con…” ôm n.g.ự.c lùi một bước, bố vội đỡ lấy bà.
ở góc cầu thang, cảnh đó mà dám thở mạnh.
Sau đó một tháng, trong nhà ngày nào cũng cãi .
Chị dọn ngoài ở, cuối tuần cũng về.
Mẹ gầy năm cân, tóc bố bạc thêm một vòng.
Cho đến một ngày, chị bất ngờ trở về một .
Chị ở cửa, sắc mặt bình thản:
“Con kết hôn.”
3
Bố dùng cả việc “từ mặt” để uy h.i.ế.p cũng ngăn chị kết hôn.
Trước ngày cưới, cử công tác gần đó, nên lén bố chạy đến trong đêm.
Trên đường , vẫn cảm thấy bố quá tuyệt tình.
Trước họ nâng niu chị như báu vật.
Mà bây giờ, chị chỉ là bướng một , họ thể tàn nhẫn đến .
khi cánh đồng ngô trải dài vô tận ngoài cửa sổ, trong lòng cảm giác khó tả.
Sau khi về nhà, bố sofa , dường như hỏi điều gì đó.
cuối cùng chỉ thở dài, một lời.
Sáng sớm hôm , còn tỉnh ngủ chị lớn tiếng trong phòng khách:
“Nhà bao nhiêu căn nhà, để trống cũng để trống, cho bọn con ở?”
Sắc mặt bố trầm xuống:
“Không con kết hợp gia đình, chỉ kết hợp hai đứa ?”
“Biết rõ chúng đồng ý, vẫn lén đăng ký kết hôn.”
“Không nhà thì thuê nhà.”
“Thuê nổi thì ngoài đường mà ngủ.”
“Con cứng đầu như , thì đừng nghĩ đến chuyện nhờ gia đình giúp đỡ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chi-toi-vi-yeu-ma-chon-song-theo-kieu-tup-leu-tranh-va-hai-qua-tim-vang/2.html.]
Mắt chị lập tức đỏ lên, giọng nghẹn .
Từ nhỏ đến lớn, bố từng nặng với chị như .
Trần Dương bước lên: “Bố, , đều là của con…”
“Ai là bố của ?” bố cắt ngang, “Nếu sai, hôm nay đây đòi nhà.”
Sắc mặt Trần Dương đổi, giải thích nhưng cắt lời.
“An Du, xe lái về ?”
Chị hiểu, gật đầu.
“Vậy thì .” bố , “Để chìa khóa, hai .”
Chị sững , quên cả .
“Bố , dù thế nào bọn con cũng kết hôn .”
“Con là con ruột của bố , những thứ cùng chẳng vẫn là của con ?”
“Bây giờ tính toán nhiều như ý nghĩa gì?”
“Chẳng lẽ bố thật sự con chịu khổ ?”
Bố đập bàn: “Con chịu khổ là đáng đời, ai bảo con lời!”
Chị đỏ mắt, kéo Trần Dương ngoài: “Đi, cần cầu họ.”
“Em lấy .”
“Em sẽ sống cuộc sống khổ cực.”
“Để xem thể khổ đến mức nào.”
Bố ném hết quà họ mang đến ngoài cửa.
Trần Dương khựng một chút, sắc mặt khó coi, nhưng vẫn gì.
Ánh mắt chị dường như thêm điều gì đó hiểu nổi.
4
Nửa tháng , chiếc Passat sang tên cho .
Khi đưa chìa khóa xe, bố nghiêm giọng :
“Nếu con giống chị con, bố sẽ đ.á.n.h gãy chân con.”
run rẩy gật đầu.
Có lẽ do cảnh từ nhỏ, so với chị, thực tế hơn.
khao khát tình yêu, nhưng sống khổ.
Tình yêu của , cùng tiền bạc và tương lai.
Một ngày mưa, đang lái xe chờ đèn đỏ.
Bỗng thấy chị mặc đồ công sở, cầm ô, giày cao gót chờ xe buýt.
Thỉnh thoảng chị nhấc chân xoay xoay, rõ ràng đau đến mức chịu nổi.
Khi đèn sắp chuyển xanh, chị về phía , tay siết c.h.ặ.t vô lăng.
Chiếc xe , chị lái hai năm, nhắm mắt cũng nhận tiếng động cơ.
gọi chị, nhưng hiểu tính chị.
Dù tủi đến , cũng khác thấy chật vật.
Đèn xanh bật, nhấn ga nhẹ nhàng qua.
Trong gương chiếu hậu, thấy chị vứt ô xuống, xổm xuống.
Giữa trạm xe buýt đông , ôm đầu gối run rẩy ngừng.
Khoảnh khắc đó, tim như thứ gì đó đập mạnh.
Lần đầu tiên bắt đầu hoài nghi, bố thật sự quá tuyệt tình ?
Nếu khi đó chị lời họ, liệu chịu khổ như ?
Từ đó, chị và Trần Dương còn xuất hiện nữa.
thỉnh thoảng nhắn tin cho chị, nhưng chị trả lời.
nghĩ lẽ chị sống .
Nếu , với tính cách của chị, sớm về nhà .
ngờ, gặp , chị thành như .