Chị co ro ghế dài bên đường, như một tờ giấy vò nát vứt .
Tóc rối bết mặt, phần da lộ bầm tím khắp nơi.
chỉ vết thương chị, chất vấn, chị theo bản năng che tay :
“Tự ngã thôi, đừng nghĩ nhiều.”
nghiến răng: “Tự ngã?! Vết siết ở cổ cũng là tự ngã ?”
“Trần Dương là đồ khốn, nếu chị rời khỏi , em và bố chắc chắn sẽ ủng hộ.”
chị lắc đầu.
tức giận:
“Đến giờ chị vẫn nỡ rời bỏ ?”
Chị lắc đầu.
Sắc mặt xám xịt, một câu:
“An Ninh, chị m.a.n.g t.h.a.i .”
5
mất lâu mới bình tĩnh .
Khi mở miệng, sự đau lòng sự cứng rắn lấn át:
“Chị, nếu chị , em sẽ cùng chị đến bệnh viện, bỏ đứa bé, từ đầu.”
“Loại như Trần Dương đáng để chị tiếp tục chịu đựng, càng đáng để chị sinh con cho .”
chị xoa bụng, do dự.
“Thật tệ như , đây đối xử với chị .”
Chị nhiều, những lời bao nhiêu .
Trần Dương ăn cay, nhưng chị thích.
Anh liền học nấu cá cay, đậu phụ Ma Bà.
Ban đầu nấu ngon, liền xem video học từng , cho đến khi chị hài lòng.
Chị thích ngủ nướng, từng gọi chị dậy.
Luôn nhẹ nhàng thức dậy, chợ mua đồ chị thích.
Về nhà dọn dẹp, giặt giũ, khiến nhà cửa sạch sẽ tinh tươm.
Đợi chị thức dậy, bữa sáng nóng hổi.
Có chị sốt cao gần bốn mươi độ nửa đêm, còn sức.
Trần Dương cõng chị xuống lầu, đội mưa đưa chị đến bệnh viện.
Chạy tới chạy lui, thức trắng cả đêm.
Trước đây những chuyện , cũng nghĩ chị lấy tình yêu.
bây giờ, trong đầu luôn vang lên lời :
“Cậu chẳng gì, nên chỉ thể giả vờ đối với chị con.”
“Nếu chị con bỏ , với gia cảnh đó, còn tìm vợ ?”
“Bám chị con, tiết kiệm bao nhiêu năm phấn đấu!”
lời đúng .
Cũng chị bây giờ là nỡ đoạn tình , là thừa nhận sai.
Bởi vì , trong mắt chị, thấy tình yêu, mà giống như sự cam lòng.
Chị nhiều như , dường như để thuyết phục , mà là để thuyết phục chính .
Nếu ngay cả bản cũng thuyết phục , thì bao năm qua chẳng trở thành một trò .
Chị cúi đầu, bướng bỉnh lắc đầu:
“Nếu bây giờ về như thế , bố chỉ chị tự tự chịu.”
“Chị thể về, chị sống thật mới .”
Nhìn dáng vẻ tự dối dối của chị, thật sự nhịn nữa:
“Theo , chị lấy gì mà sống ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chi-toi-vi-yeu-ma-chon-song-theo-kieu-tup-leu-tranh-va-hai-qua-tim-vang/3.html.]
“Bây giờ chị với Trần Dương và cả đại gia đình đó chen chúc trong một căn nhà cũ nát chật hẹp.”
“Trừ tiền thuê nhà , mỗi tháng chỉ còn hai nghìn tệ.”
“Mỗi ngày chen xe buýt thì chen tàu điện ngầm, về đến nhà còn chịu và bố chồng bắt nạt.”
“Đến một bộ quần áo t.ử tế chị cũng nỡ mua, như mà gọi là sống ?”
“Chị đừng tự lừa nữa!”
“Cái gọi là Trần Dương đối xử với chị, từ đầu đến cuối đều là giả vờ!”
“Thứ chị nỡ buông là , mà là cái giá chị bỏ suốt bao năm nay.”
“Là chị cam lòng thừa nhận lầm !”
Giọng mỗi lúc một lớn hơn, khiến qua đường đều dừng chân ngoái .
Chị ngẩng đầu lên, nước mắt trào :
“Vậy chẳng lẽ để đứa bé sinh bố ?”
“Giống như em ?”
Khi một hạnh phúc, trong lòng thật sự sẽ mọc đầy gai nhọn.
buộc thừa nhận, lời chị khiến tim đau thắt trong thoáng chốc.
là con nuôi của nhà họ An.
Nghe lớn kể , ruột sinh xong còn hết cữ ly hôn với bố ruột.
Trên đường thủ tục ly hôn, cả hai gặp t.a.i n.ạ.n xe cùng qua đời.
cũng từng khao khát sinh trong một gia đình hạnh phúc bao.
Rốt cuộc, tư cách một đứa trẻ khác chọn phận cho nó.
Càng tư cách ép chị từ bỏ đứa con trong bụng.
Cuối cùng, vẫn mềm lòng, cùng chị kiểm tra t.h.a.i sản.
Bác sĩ tình trạng phát triển của t.h.a.i nhi lắm, dấu hiệu dọa sảy thai.
Cần nghỉ ngơi nhiều hơn, tránh tức giận, tránh kích động.
Nếu , khó giữ đứa bé.
đem tình hình cho Trần Dương , cả nhà lập tức kéo đến bệnh viện.
Trên đầu Trần Dương vẫn còn quấn băng, gương mặt đầy vẻ áy náy và lo lắng chị .
Dường như còn dám tin:
“Bảo bối, sắp bố !”
Gương mặt bố cũng giấu nổi vẻ vui mừng.
Vừa thấy chị , lập tức xán gần.
Bà còn đưa một chùm chìa khóa xe mới tinh.
6
Chị điều xuống công tác ở xã trấn suốt hai năm, xe nên mỗi ngày mất tận ba tiếng đồng hồ để .
Vì thế chị rút tiền sính lễ , bù thêm một ít để mua một chiếc xe.
chuyện chọc giận cả nhà Trần Dương.
Bố chồng tiền sính lễ là tiền của cả nhà, chị quyền quyết định.
Họ ép chị về xin tiền nhà đẻ, nhưng chị chịu.
Thế là cả nhà sang động tay động chân với chị.
Đến lúc bệnh viện kiểm tra vết thương, chị mới phát hiện mang thai.
Mẹ Trần Dương chà xát hai tay, tỏ vô cùng niềm nở.
“An Du , đây là bố hồ đồ!”
“Vừa tin con thai, nhà lập tức mua xe mới, tuyệt đối để con chịu khổ thêm chút nào.”
Trần Dương cũng trở về dáng vẻ cưng chiều chị như :
“Bảo bối, mua xe.”
“Chỉ là sợ động tiền sính lễ , gặp chuyện gấp sẽ tiền dự phòng.”
“Anh sai , thề tuyệt đối sẽ như thế nữa.”