CHỊ TÔI VÌ YÊU MÀ CHỌN SỐNG THEO KIỂU "TÚP LỀU TRANH VÀ HAI QUẢ TIM VÀNG" - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-20 10:17:05
Lượt xem: 239

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhà đều việc trong cơ quan nhà nước.

 

Bọn họ thì chân trần sợ giày, nếu ầm lên, với nhà cũng chẳng .

 

Thế nhưng chị :

 

“Không cần buông tha cho chị.”

 

“Chị sẽ nhổ sạch tận gốc cái đám dây leo mục nát quấn lấy !”

 

Tim chợt run lên.

 

Chị xưa nay vốn thông minh, chẳng qua đây tình yêu che mắt.

 

Bây giờ mộng tỉnh , còn để khác tùy ý nắm thóp nữa .

 

Xem chị chủ ý riêng.

 

chị vẻ thần thần bí bí, nhất quyết chịu cho .

 

Chỉ tự lẩm bẩm một câu:

 

“Vậy thì để đứa bé kịp chào đời giúp một tay .”

 

Đến bữa cơm, chị với nhà Trần Dương rằng gần đây phần của chị lờ mờ dấu hiệu m.á.u.

 

Khi câu đó, mắt chị vẫn chằm chằm cái cây cổ lệch ngoài cửa sổ.

 

Đến lúc đầu , chị mới với cả nhà Trần Dương:

 

“Em kiểm tra ở bệnh viện , bác sĩ t.h.a.i định.”

 

giọng bình tĩnh đến mức gì đó bình thường.

 

Sau đó, chị dặn dò :

 

“An Ninh, một tuần , em với Trần Dương rằng cho dù chị sinh đứa bé nữa, nhà họ An cũng sẽ thừa nhận.”

 

Sau khi về nhà, lập tức đem chuyện chị ly hôn cho bố .

 

Mẹ cau mày mắng một câu:

 

“Mẹ bảo mà, đ.â.m đầu tường thì cũng đầu thôi.”

 

“Biết sớm thế thì , đến nỗi chịu oan uổng ngu ngốc bao nhiêu lâu như .”

 

Ngoài miệng vẫn trách mắng chị ngừng, nhưng sự nhẹ nhõm nơi đáy mắt thì giấu nổi.

 

Bố cũng cất giọng hát một đoạn Sa Gia Banh bữa tối.

 

Mỗi vui vẻ, ông đều sẽ hát một đoạn như thế.

 

Một tuần , theo lời chị dặn.

 

Cố tình “vô ý” truyền đạt thái độ của bố cho Trần Dương.

 

Cả nhà đều chờ tin chị ly hôn thành công.

 

Không ngờ, thứ đợi là tin dữ.

 

8

 

nhận một đoạn video do chủ nhà nơi chị thuê gửi tới.

 

Trong khung hình, chị đầu tóc rối bời, quần áo xộc xệch, tóc lẫn nước mắt bết c.h.ặ.t mặt.

 

Trên cánh tay trắng nõn đầy những vết đỏ hằn lên.

 

Trần Dương túm tóc chị, lôi xềnh xệch ngoài.

 

“Đã hơn nửa năm , bố cô chẳng cho cô lấy nổi một đồng nào.”

 

“Thà đem xe cho cái đứa em gái nuôi của cô, cũng chịu cho cô, đứa con gái ruột .”

 

“Theo thấy, cô đúng là vô dụng!”

 

Ngay đó là hàng loạt tiếng động lạch cạch hỗn loạn, xen lẫn tiếng rên nghẹn của chị .

 

Bố chồng cũng đó thêm dầu lửa:

 

“Lấy chồng , chồng chính là trời, lời thì đ.á.n.h cũng đáng.”

 

Tiếng gào của Trần Dương càng lúc càng hung dữ hơn:

 

“An Du, yêu cô như thế, dựa mà bố cô dám coi thường ?”

 

“Tại ngay cả đứa bé họ cũng chịu nhận!”

 

Trong đoạn video, khuôn mặt Trần Dương dữ tợn đến đáng sợ, động tác tay nhanh độc.

 

Chị co quắp đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chi-toi-vi-yeu-ma-chon-song-theo-kieu-tup-leu-tranh-va-hai-qua-tim-vang/5.html.]

 

Sau một tiếng kêu thất thanh, m.á.u đỏ sẫm bắt đầu chảy dọc theo ống quần chị xuống .

 

Đầu óc trống rỗng, cho bố , trực tiếp lao thẳng tới bệnh viện.

 

Trần Dương xổm ở góc cầu thang, gào điện thoại:

 

“Con , đừng ép cô nữa!”

 

“Mất đứa bé thì mất , còn thể sinh !”

 

“Mẹ, con vì tiền.”

 

“Con chỉ là…”

 

hận đến mức chỉ ngay tại chỗ lột da rút gân Trần Dương.

 

bây giờ vẫn lúc.

 

Đến phòng bệnh của chị, ngờ chị chỉ giơ cánh tay bầm tím lên với , vẻ mặt đầy thành tựu:

 

“Lần bạo hành quên giữ bằng chứng.”

 

bạo hành gia đình đầu thì chắc chắn sẽ thứ hai.”

 

“Chị giám định thương tích , báo cáo chắc sắp .”

 

Chị ghé sát tai nhỏ:

 

“Vừa chị bàn với bác sĩ xong , vết thương khâu thêm mấy mũi, sẽ nghiêm trọng hơn.”

 

những vết thương đầy chị, tức đến bật .

 

“Đây chính là kế hoạch của chị ?”

 

“Vì lấy chứng cứ bạo hành gia đình, nên cố ý để em chọc giận ?”

 

“Rồi còn dùng chính đứa con trong bụng để gài bẫy , để buộc tội ?”

 

“Chị tưởng đang đóng Chân Hoàn Truyện !”

 

“Nếu chị dám đem bản đ.á.n.h cược như thế, em tuyệt đối sẽ phối hợp.”

 

Chị vuốt nhẹ lưng , trong giọng mang theo vài phần áy náy:

 

“Yên tâm , chị mức độ mà, biện pháp bảo vệ .”

 

“Dù bạo hành gia đình cũng là sự thật, cũng tính là oan cho .”

 

“Chỉ là giờ chị khổ vì chứng cứ, thể nắm thóp , bất đắc dĩ mới dùng đến hạ sách .”

 

Chị cúi đầu xuống:

 

“Trước đây là chị hiểu chuyện, tình yêu che mờ mắt, cứ nghĩ lùi một bước là trời cao biển rộng.”

 

bây giờ chị mới hiểu, đối phó với loại như Trần Dương, mềm lòng với chính là tàn nhẫn với chính .”

 

“Đã quyết định chia tay, thì nhất định cắt cho thật sạch, để bất kỳ mầm họa nào.”

 

“Nếu , cả đời chị sẽ bọn họ bám riết buông.”

 

Chị khẽ hiệu, bảo ghé tai gần.

 

Rồi nhỏ cho kế hoạch của chị.

 

càng càng kinh hãi.

 

Mờ mịt chị :

 

“Chị, như thật sự ?”

 

“Nếu phát hiện, cả đời chị sẽ bao giờ thoát khỏi nữa.”

 

Chị chớp mắt với , mỉm :

 

“Yên tâm , cái nhà đó là loại gì, chị vẫn hiểu rõ.”

 

“Suỵt, đừng nữa, lát nữa Trần Dương sẽ .”

 

Chị chỉ tay về phía :

 

“Em để lộ sơ hở cho chị đấy.”

 

mỉm với chị.

 

“Yên tâm , em nhất định sẽ kéo chân chị .”

 

Khóe mắt liếc thấy cả nhà Trần Dương đến cửa phòng bệnh.

 

Ngay giây tiếp theo, lập tức nhập vai, bám thành giường bệnh, úp đầu lên bụng chị nức nở:

 

“Ôi đứa cháu nhỏ đáng thương của dì, con c.h.ế.t t.h.ả.m quá!”

Loading...