CHIẾN THẦN TRÙNG SINH: ĐỘC CHIẾM THIẾU TÁ KHÔN NGOAN - CHƯƠNG 10: TÀN TRO VÀ LỬA HẬN

Cập nhật lúc: 2026-03-07 08:37:31
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm tại thư viện mật của Bộ Tư lệnh tĩnh lặng đến mức rõ tiếng gió rít qua khe cửa. Thẩm Quân Triết giữ đúng lời hứa, chiếc thẻ từ đen quyền lực gọn trong tay Hạ Diệp, cho phép cô chạm tới những tập hồ sơ mà ngay cả các sĩ quan cấp cao cũng khó lòng tiếp cận.

Hạ Diệp màn hình cảm ứng, ngón tay lướt nhanh những dòng dữ liệu hóa. Mục tiêu của cô là bí mật quân sự, mà là hồ sơ kinh tế của 20 năm .

Kiếp cô là một trẻ mồ côi, nhưng ở kiếp , sống trong tình cảm thắm thiết của gia đình, Hạ Diệp luôn trăn trở một điều: Tại bố cô — một đàn ông học thức, luôn điềm đạm và tính toán cẩn thận chịu cảnh bán bánh bao lề đường nơi con hẻm chật hẹp suốt bao nhiêu năm?

Sự thật dần hiện những dòng chữ mang con dấu "Tuyệt mật".

Hai mươi năm , Tập đoàn Lâm Thị là một đế chế thực phẩm và logistics danh tiếng. khi ông nội của nguyên chủ qua đời, một kịch bản "ve sầu thoát xác" tàn nhẫn diễn . Hai bác ruột của bố cô vì lòng tham vô đáy liên thủ với các thế lực bên ngoài để giả di chúc, vu khống bố cô biển thủ công quỹ và gây sai phạm nghiêm trọng trong hệ thống vận tải.

Kết quả là bố cô trục xuất khỏi gia đình với hai bàn tay trắng, mang theo danh dự vùi dập xuống bùn đen để bảo vệ sự an cho vợ con. Hiện tại, những kẻ "cướp nhà" đang chễm chệ đỉnh cao thương trường, khoác lên tấm áo doanh nhân thành đạt mà ai bộ mặt thật dơ bẩn của chúng.

"Muốn lấy những gì mất ?"

Một giọng trầm thấp vang lên phía khiến Hạ Diệp giật khép màn hình . Thẩm Quân Triết đó từ lúc nào. Anh mặc một chiếc áo len mỏng cổ lọ màu tối, dáng vẻ bớt vài phần uy nghiêm của Thiếu tá thao trường nhưng thêm vài phần thâm trầm, nguy hiểm của một đàn ông  màn trướng quyền lực.

Anh bước gần, tập tài liệu đóng . Quân Triết cần cũng cô đang điều tra gì.

"Lâm Trọng và Lâm Thế — hai bác của em — hiện đang trong tầm ngắm của một chuyên án kinh tế mà đang phối hợp điều tra." Quân Triết cúi thấp , tay chống lên bàn, bao bọc lấy Hạ Diệp trong gian nhỏ hẹp giữa và chiếc máy tính. " khá bất ngờ khi em là dòng m.á.u chính tông của nhà họ Lâm năm đó."

Hạ Diệp hít một sâu, mùi hương bạc hà quen thuộc của giúp cô bình tâm : "Thiếu tá, định dùng thông tin để kiểm soát ?"

Quân Triết khẽ nhếch môi, ánh mắt thâm trầm đầy sủng ái : "Kiểm soát em là việc lãng phí nhất. thích cách em tự tay lấy những gì thuộc về hơn. Nếu em đòi công bằng cho bố, thể tạo cho em một 'bệ phóng'. em dùng năng lực của để chứng minh rằng, họ Lâm năm đó hề lụi bại, chỉ là đang chờ ngày bùng nổ mà thôi."

Sự hiếu kỳ của Quân Triết về cô gái bao giờ vơi bớt, xem cô sẽ dùng đôi bàn tay trắng sứ để lật đổ cả một tập đoàn khổng lồ như thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chien-than-trung-sinh-doc-chiem-thieu-ta-khon-ngoan/chuong-10-tan-tro-va-lua-han.html.]

Sáng hôm , Hạ Diệp trở về tiệm bánh bao. Cô bố đang cặm cụi nhào bột, đang loay hoay với những xửng hấp nóng hổi. Cô gì về những bí mật tìm thấy, chỉ âm thầm thực hiện một lệnh giao dịch chứng khoán phức tạp, bắt đầu thu mua ngầm các cổ phiếu lẻ của tập đoàn Lâm Thị hiện tại.

Sự trỗi dậy của cô chỉ diễn ở quân trường, mà còn ở một chiến trường khác kém phần khốc liệt.

lúc đó, một chiếc xe sang trọng dừng hẻm. Một đàn ông trung niên bước xuống, là Lâm Thế — bác năm xưa trực tiếp đẩy bố cô khỏi cửa. Hắn đến đây vì ngóng tin tức Hạ Diệp đang là học trò "cưng" Thẩm Quân Triết trực tiếp bồi dưỡng — mà giới kinh doanh đang khao khát kết giao để lấy lòng gia tộc họ Thẩm quyền quý.

"Anh cả, lâu quá gặp. Nghe cháu Diệp ở trường sỹ quan xuất sắc lắm, nhã ý đón cháu về nhà chính, giới thiệu với các quan khách..."

Gió Mùa Hạ

Hạ Diệp bước từ trong quán, tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau. Cô đàn ông đang tươi giả tạo , đôi mắt lạnh lẽo đến thấu xương.

"Ông Lâm, tiệm bánh bao của chúng nhỏ hẹp, chứa nổi những vị khách 'cao quý' như ông. Mời ông về cho, kẻo mùi bột mì bẩn bộ vest đắt tiền mua bằng tiền xương m/á/u của khác."

Lâm Thế tái mặt: "Mày... con ranh con điều!"

Hắn định giơ tay lên thì một chiếc xe Jeep đen tuyền của quân đội lao tới, chặn ngang đường. Thẩm Quân Triết bước xuống xe, phong thái uy nghiêm khiến Lâm Thế lập tức run rẩy.

"Lâm giám đốc, ông định gì với học trò của ?" Quân Triết bước cạnh Hạ Diệp, bàn tay to lớn đặt lên vai cô như một lời khẳng định bảo hộ đầy quyền lực.

Sự hiện diện của khiến Lâm Thế dám thở mạnh, vội vàng khom lưng nịnh bợ :" Thiếu tá Thẩm hiểu lầm là bác của nó, tin nó đỗ học viện quân sự nên nhã ý đón nó về nhà bồi dưỡng"

Thẩm Quân Triết liếc ông với ánh mắt sắc lạnh, hừ nhẹ và :"Người của Thẩm Quân Triết thể loại a miêu, a cẩu nào cũng với tới ".

Lâm Thế toát mồ hôi, lạnh sống lưng vội vàng tỏ vẻ:"Thiếu tá chí , là đường đột , vẫn còn chút công vụ cần xử lý, "  lủi thủi lên xe rời ngay lập tức. Hạ Diệp theo chiếc xe rời , sang đàn ông đang cạnh . Sự mạnh mẽ và thâm trầm của Quân Triết lúc giống như một ngọn núi vững chãi, khiến trái tim vốn dĩ chỉ chiến đấu của cô cảm nhận một sự rung động dành cho một kẻ mạnh đúng nghĩa.

"Cảm ơn thầy." Cô nhỏ.

Quân Triết cô, ánh mắt thâm trầm ẩn chứa sự quan tâm đặc biệt: "Đừng cảm ơn suông. Hãy chuẩn , tuần buổi diễn tập quốc tế. Đó là nơi em sẽ gặp Lâm Trọng trong tư cách đại biểu kinh tế. Hãy cho ông thấy, ai mới là chủ nhân thực sự của cái tên Lâm Thị."

Loading...