Ta loanh quanh một hồi cuối cùng về Thượng Kinh. Những ngày ở đây thực sự chút vô vị. Ta đậu phụ, cũng chẳng gà vịt để mà chăn nuôi.
Vườn hoa của Bùi Hành Việt thì thật, nhưng luôn cảm thấy nó chẳng bằng vườn rau của .
Rau trồng ngon , đặc biệt là đám cải thìa. Chẳng cần gia vị cầu kỳ, chỉ cần chần qua nước sôi, rau xanh mướt giòn ngọt, thêm bát mì thì đúng là mỹ vị nhân gian.
Có lẽ vì oán khí của tỏa quá rõ ràng, nên Bùi Hành Việt dù chút chậm chạp cũng nhận . Hắn bảo:
"Nếu nàng trồng rau, là cứ nhổ hết đám hoa mà trồng?"
Ta ngại, bèn khẽ:
"Ta cần nhiều đất , chỉ dùng một góc nhỏ thôi. Ta hứa sẽ nhổ hết hoa của mà."
Bùi Hành Việt tỏ vẻ cả, còn bảo:
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Nếu nàng thích trồng trọt, vài ngày nữa sẽ đưa nàng trang viên ở ngoại ô, ở đó đất đai rộng lớn, mặc sức cho nàng chơi đùa."
Ta hì hì đồng ý. Được sự cho phép của , ngay hôm bắt tay khai khẩn mảnh vườn.
Ta say sưa cuốc đất, thấy vẻ mặt "đau như cắt từng khúc ruột" của vị quản gia gần đó.
Vừa trồng xong mấy cây cà chua, ngẩng đầu lên thì thấy một cây hoa hòe nở rộ.
Đến đây lâu mà ngờ trong hậu hoa viên thứ như thế . Ta nhanh nhẹn như sóc, thoăn thoắt leo thẳng lên cây.
lúc đang mải mê hái hoa, thì một giọng nữ kiêu ngạo từ xa truyền :
"Các cản gì? Ta xem cho bằng ả hồ ly tinh quê lên đó bản lĩnh gì mà mê hoặc Bùi ca ca đến mức ..."
Lời nàng một nửa thì im bặt. Ta ở cây cũng thấy hoang mang.
"Hồ ly tinh" chắc nhỉ, nhưng cả cái phủ họ Bùi dường như chỉ mỗi là từ quê lên.
Thế là, thử giơ tay lên, vẫy vẫy một cái: "Chào nhé!"
Bùi Cẩm Sắt thấy ở cây, mắt trợn tròn như hai hạt nhãn.Nàng hình mất vài giây.
Ta thiện hỏi: "Chào tiểu thư, hồ ly tinh, tên Triệu Nha. Nàng ăn hoa hòe ?"
...
Đến khi Bùi Hành Việt tin Bùi Cẩm Sắt xông phủ, vội vàng chạy về thì thấy cảnh tượng: hai chúng đang gốc cây hòe, mỗi ôm một bọc hoa hòe ăn ngon lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chiet-lieu-cltp/2.html.]
Bùi Cẩm Sắt vẫn cứng miệng:
"Ngươi đừng tưởng... nhai nhai nhai... ngươi cho đồ ngon... nhai nhai nhai... là sẽ... nhai nhai nhai... thích ngươi nhé.
Ta cho ngươi ... nhai nhai nhai... ca ca nhất định sẽ thích ngươi ... nhai nhai nhai."
Ta tiện tay bốc một nắm hoa hòe đưa cho nàng , hỏi:
"Vậy Nàng ăn bánh màn thầu hoa hòe ?"
Nàng TA lập tức nhảy dựng lên:
"Có! Ta ăn!!!"
Bùi Hành Việt dừng bước chân vội vã, bộ như vô tình tới. Hắn chỉnh ống tay áo, thong dong :
"Hai đang ăn đấy ? Định món gì ? Ta ý gì , chỉ hỏi thôi."
Bùi Cẩm Sắt hớn hở:
"Triệu Nha bảo hoa hòe còn bánh màn thầu nữa, định xem đây. Bùi ca ca ?"
Bùi Hành Việt vẻ cao đạo, gật đầu: "Nếu hai nhiệt tình mời mọc như , đành miễn cưỡng xem thử ."
Ta mà đầy bụng nghi hoặc. Hình như nãy giờ hề mở miệng mời thì ?
Mà thực , thích tranh bánh màn thầu hoa hòe với nhất chính là Bùi Hành Việt.
Lúc mới cứu Bùi Hành Việt, cũng chính là mùa . Khi đó để chữa bệnh cho , tiêu tán sạch sành sanh vốn liếng, chẳng còn tiền mua lương thực.
Để nuôi sống , mỗi ngày bán đậu phụ trấn về, hái một giỏ lớn hoa hòe ven đường, đem trộn với bột mì bánh. Hắn một bữa thể ăn liền mười cái.
Lúc mắt thấy gì, khắp đầy vết thương tím bầm. Trong sân nhỏ của , cứ ngã hết đến khác.
Đám gà vịt ngỗng cũng cậy mù mà bắt nạt, thấy ngã là chúng vây quanh kêu "cạp cạp" như trêu chọc.
Bùi Hành Việt khi đó thẹn quá hóa giận, luôn miệng dọa sẽ đem hầm sạch đám gà vịt .
Ta chỉ dỗ dành , bảo chúng lớn lên sẽ đẻ trứng, cùng lắm thì đợi chúng đẻ trứng cho ăn thêm vài quả.
Bảo là đại nam t.ử, đừng chấp nhặt với mấy con gà con vịt con. Hắn hừ lạnh một tiếng, hếch cằm lên:
"Vậy nàng món gì ngon cho ăn đấy."