CHIẾT LIỄU - 4

Cập nhật lúc: 2026-02-04 12:15:50
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sao cùng đào rau dại thế ?"

Bùi Hành Việt hạ nhân báo tin và đám quý nữ xung đột ở biệt viện, liền vội vã chạy tới vì sợ chịu thiệt.

  đến nơi, cảnh tượng thấy là Văn Nhân Lạc đang ôm một đống "cỏ dại" hỏi loại nào ăn .

Văn Nhân Lạc bất mãn lườm

"Đào rau dại thì , khinh thường ?" Bùi Hành Việt đổ mồ hôi hột, nên lời.

Ta bật , hòa giải. Qua trò chuyện, thấy Văn Nhân Lạc và đám bạn tuy chút kiêu kỳ nhưng thực chất đều là những cô nương .

 Họ sẵn sàng kiên nhẫn bới đất, để bẩn cả bộ y phục gấm vóc đắt tiền mà một lời oán thán.

Ta dạy họ nhận rau dại. Tiếng "A Nha" vang lên thiết khắp vườn.

 "A Nha giỏi quá",

 "A Nha thật lợi hại",

 "A Nha chế biến rau dại thơm quá mất!".

 Khi Bùi Hành Việt đến, chúng chuẩn xong nguyên liệu, chủ yếu là , còn họ vây quanh khen ngợi.

Giữa lúc náo nhiệt, một quản sự từ nội viện bước , rằng Trường công chúa điện hạ cũng đang ở đây, chúng đào rau dại nên mời tụ họp.

Vào đến nội viện, thấy một đôi nam nữ đang đ.á.n.h cờ gốc cây mộc lan. Trường công chúa hề giống những quý nữ kinh thành, bà chỉ b.úi tóc đơn giản.

 Còn vị Phò mã bên cạnh khiến bất ngờ: ông mất một con mắt, nửa khuôn mặt một vết sẹo dài xuyên qua.

Trường công chúa hiền hậu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chiet-lieu-cltp/4.html.]

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 "Đừng đa lễ. Ta gọi các cháu chút thèm ăn. Nghe các cháu hái nhiều rau dại, về kinh nhiều năm , lâu ăn ."

Vị Trường công chúa là tỷ tỷ ruột của đương kim bệ hạ. Năm xưa khi bệ hạ còn nhỏ, bà mặc giáp sa trường, bình định loạn lạc.

 Một nữ t.ử oai phong lẫm liệt như thế, giờ đây dịu dàng như nước.

Suốt bữa cơm, chỉ cắm đầu ăn. Ta rằng quan sát kín đáo của đều những "lão làng" ở đây thấu, nhưng họ chỉ mỉm .

Sau bữa trưa, Trường công chúa dạo tiêu thực và gọi cùng.

 Ta tự hỏi: Lẽ nào bà định dùng tiền để bảo rời xa Bùi Hành Việt như trong thoại bản? Ta nên đòi bao nhiêu thì đủ nhỉ? Đòi ít thì thiệt, đòi nhiều thì sợ bà bảo "sư t.ử ngoạm".

Đang nghĩ vẩn vơ thì bà lên tiếng: "Triệu cô nương thấy Hành Việt thế nào?"

 Ta thật thà: "Huynh , còn hào phóng." (Thì đúng mà, cứu hết ba lượng bạc mà trả hẳn năm mươi lạng vàng!)

Công chúa bật : "Vậy nếu , gả Hành Việt cho cháu thì ? Tiền bạc trong phủ sẽ thuộc về cháu hết."

Ta lắc đầu nguầy nguậy: "Không ạ!"

 Bà hỏi dồn: "Sao ? Cháu chê gia thế, diện mạo nhân phẩm của ?"

Ta nghẹn lời hồi lâu mới thốt một câu: "Huynh cái gì cũng , chính vì quá , nên mới ."

Công chúa thở dài: "Cháu cứu mạng , cứu mạng thì lấy đền đáp chứ."

Ta kiên quyết lắc đầu: "Ta thể ở Thượng Kinh. Ta về Đam Châu, nhà còn gà vịt đang đợi, đậu nành cũng sắp đến mùa gieo hạt . Ta về thôi."

Thượng Kinh bao giờ là nơi thuộc về. Bùi Hành Việt dù đến cũng của .

 Ta cùng trở thành một đôi oán lữ .

 

Loading...