Công việc ở t.ửu lầu giúp nhiều chuyện thiên hạ.
Có , kể về mối tình của Trường công chúa và Phò mã.
Phò mã vốn là phu đ.á.n.h xe nghèo khổ, vì cứu công chúa trong một trận phục kích mà hỏng mất một con mắt. Công chúa tỉnh liền quyết cưới .
Dù triều đình phản đối vì cho rằng phận nô bộc nhục hoàng gia, Công chúa vác kiếm lên thẳng Kim Loan Điện, tuyên bố:
"Ta đang thèm gả chồng, ai cản cưới yêu, sẽ g.i.ế.c kẻ đó!"
Nghe đến đó, bỗng nhớ lời Công chúa với hôm .
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Phải chăng bà thấy hình bóng của và Phò mã năm xưa trong câu chuyện của và Bùi Hành Việt?
Ta cảm thấy chút nuối tiếc, nhưng tuyệt nhiên hối hận.
Mùa hạ ở Đam Châu nóng ẩm, phục dựng món tôm ngâm từ ký ức ở Thượng Kinh, khách khứa vô cùng ưa chuộng.
Ta còn tự nước mơ và canh đậu xanh giải nhiệt. Phương t.h.u.ố.c nước mơ là do Bùi Hành Việt dạy hồi mắt còn rõ.
Đến đây, mới chợt nhận : Nếu phương t.h.u.ố.c của Thượng Kinh, nghĩa là khôi phục trí nhớ từ sớm?
Vậy tại vẫn chịu ? Một ý nghĩ mơ hồ hiện lên trong đầu, nhưng nhanh ch.óng xua nó vì công việc quá bận rộn.
Mãi đến đầu thu, khi lễ hội đền chùa diễn , cho nghỉ phép, một ở t.ửu lầu.
Ra hậu viện, thấy ba cành liễu mang về từ kinh thành bén rễ, nảy những mầm non xanh mướt.
Sự trống trải trong lòng bỗng chốc dâng trào.
Ta dạo giữa dòng náo nhiệt trong hội đèn l.ồ.ng.
Giữa muôn vàn hoa đăng rực rỡ, thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc: chiếc áo choàng đỏ thẫm viền lông trắng, một chiếc đèn hoa sen run rẩy nhô .
Ta điên cuồng đuổi theo bóng dáng qua đám đông, qua những cây cầu, nhưng mất dấu.
Đứng cầu vòm, tự nhạo chắc là lầm.
Hắn bây giờ lẽ đang ở Thượng Kinh chuẩn thành với Văn Nhân tiểu thư như lời đồn.
Đang định bước về, một bàn tay bỗng vỗ nhẹ lên vai .
"Nàng đang tìm ?"
Giọng lười biếng mà đầy vẻ trêu chọc vang lên.
Ta đầu . Dưới chiếc mặt nạ hồ ly là gương mặt mà hằng nhớ mong. Bùi Hành Việt hì hì:
"Triệu lão bản, lâu gặp, nàng còn nhớ cố nhân ?"
Mắt bỗng cay xè, khẽ đáp: "Nhớ chứ."
Trên lầu gần đó, Văn Nhân Lạc và Bùi Cẩm Sắt cũng đang vẫy tay chào .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chiet-lieu-cltp/6.html.]
Giữa tiếng pháo hoa rực rỡ cả bầu trời, Bùi Hành Việt dắt tay lên lầu .
Bùi Cẩm Sắt gặp mách lẻo:
"A Nha, chúng đến đây từ hôm qua , định tìm tỷ ngay nhưng và Văn Nhân cứ đòi 'bất ngờ'. Cái bất ngờ dở tệ!"
Văn Nhân Lạc thì dịu dàng hỏi:
"Chúng đến chơi với nàng, nàng vui ?"
Nước mắt lưng tròng: "Vui, vui lắm!"
Tối đó chúng trò chuyện lâu. Khi về phòng nghỉ, chỉ còn và Bùi Hành Việt.
Ta hỏi dạo sống . Hắn cụp mắt, hàng mi dài run rẩy như cánh bướm:
"Ta , cực kỳ ."
Hắn thẳng mắt :
"Nàng , mang theo cả trái tim mất. Ta nhớ nàng, nhớ đến phát điên."
Ta định lảng tránh:
"Huynh , chẳng sắp cưới Văn Nhân tiểu thư ?"
"Không hề! Giữa và nhà Văn Nhân gì cả!"
Hắn ngắt lời, giọng đầy khẩn thiết, "Ngoài nàng , từng thích ai khác. Suốt nửa năm qua, cố quên nàng nhưng thể.
Hình bóng nàng cứ hiện trong đầu mỗi ngày mỗi đêm."
Bùi Hành Việt tiếp, cho cơ hội ngắt lời:
"Có lẽ đây năng quá vòng vo nên nàng hiểu. Ta hối hận suốt nửa năm qua , giờ hối hận nữa.
Triệu Nha, Bùi Hành Việt đời coi như ngã tay nàng , nàng chịu gả cho ?"
Mặt đỏ bừng, đập nhẹ vai :
"Huynh nhanh thế ai mà trả lời kịp! Với , mới mở t.ửu lầu, thể là ?"
Thấy từ chối, đầu óc Bùi Hành Việt bỗng linh hoạt hẳn lên. Mắt sáng rực:
"Vậy là nàng đồng ý đúng ? Không hết, chúng về Thượng Kinh nữa, chúng sẽ ở Đam Châu!
Ngay bây giờ sẽ sớ xin bệ hạ điều chuyển công tác, quan ngoại phái ở Đam Châu !!!"
HẾT