Chìm sâu - 4.3

Cập nhật lúc: 2026-03-19 18:08:09
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chị Lan là . Năm đó khéo léo và tài tình len lỏi trong vòng tròn giao tiếp của các phu nhân thượng lưu, dẹp yên ít rắc rối giúp bố.

thực sự nghĩ rằng, cứ mặc quần áo của , đeo trang sức của thể trở thành bà ?

Bố liếc , ánh mắt né tránh: "Họa Khuynh , thôi bỏ , một hai sẽ quen dần."

Ông cũng đuối lý, nhưng vẫn khăng khăng bảo vệ hai con họ.

"Được thôi," gọi một cuộc điện thoại cho thư ký: "Ngày mai sắp xếp một buổi họp báo của Tống thị. Chủ tịch chuẩn tái hôn, bà Liễu Xuân Hoa sẽ tham dự."

"Từ từ ! Dì..."

ngắt lời Liễu Xuân Hoa: "Không , dì Liễu đừng căng thẳng. Con sẽ giúp dì luyện tập , mấy tay phóng viên cũng chỉ loanh quanh hỏi mấy câu thế thôi."

thẳng đôi mắt bà , nhếch lên một nụ nhạt nhẽo lạnh lẽo: "Xin hỏi bà Liễu Xuân Hoa, mục đích bà tiểu tam là gì? Vì tiền vì con của Tống ?"

Đáy mắt Liễu Xuân Hoa xẹt qua tia phẫn nộ, giả vờ bình tĩnh: "Dì luôn yêu con của ông , hơn nữa tình cảm của chúng đều bắt nguồn từ tình yêu, dừng ở lễ tiết..."

"Tống Minh Hỷ bằng tuổi với Tống Họa Khuynh, xin hỏi năm xưa bà dùng thủ đoạn gì để dụ dỗ Tống ngoại tình?"

Sắc mặt Liễu Xuân Hoa trắng bệch, bố cũng cau mày, siết c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m.

"Về từ 'đãng phụ', xin hỏi bà hiểu như thế nào?"

"Bà suy nghĩ gì về phận con gái riêng của Tống Minh Hỷ?"

Liễu Xuân Hoa run lẩy bẩy cả .

"Bà giải thích về việc con gái bà xen tình cảm của khác?"

"Xin hỏi bà từng dạy con gái ruột cách thứ ba..."

"Đừng nữa! Đừng nữa!" Giọng Liễu Xuân Hoa ch.ói lói thất thanh, vớ lấy ấm quăng thẳng mặt . né, trán đập sưng vù lên một cục, còn trầy cả da tứa m.á.u.

Tống Minh Hỷ rống lên từ đời nào, bịt tai nức nở nấc lên từng hồi.

vẫn mỉm , cuối cùng chuyển ánh mắt về phía bố :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chim-sau/4-3.html.]

"Xin hỏi Tống thị đang công khai tuyên truyền văn hóa tiểu tam ? Việc ngược với triết lý thương hiệu của Tống thị, xin hỏi ngài giải thích thế nào với công chúng về... vụ bê bối ?"

"Đủ !" Bố đập mạnh một tay xuống bàn, thở dồn dập, gân xanh nổi cộm trán.

lặng lẽ đưa tay ôm trán: "Đây đều là kịch bản phỏng vấn mà cánh phóng viên gửi đến... Dì Liễu, hôm nay dì ném thương con, ngày mai lẽ nào định ném luôn cả phóng viên ? Bố con cần thể diện, con cực nhọc chịu đựng bao vất vả, nhẫn nhục chịu khó tích cóp ngần năm trời, dì cửa phá cho tan nát ?"

Lúc bố mới chú ý đến vết thương của , trong mắt lóe lên chút xót xa nhàn nhạt: "Họa Khuynh, con ?"

Máu chảy dọc theo kẽ ngón tay.

mặc kệ, tiếp tục : "Bố, tự tay sờ lên n.g.ự.c tự hỏi xem con đối xử với Tống Minh Hỷ ? Con đăng ký lớp tài chính cho cô , thế mà ngoắt quyến rũ Giang Vũ, chạy đến mặt Giang Tư Nghiên đòi đổi ứng cử viên liên hôn thành cô . Giang Tư Nghiên là thế nào chắc bố rõ hơn con. Nay đổi mai dời, dám đem trò đùa, nhà chúng lấy gì để vững ở thành phố A?"

Sắc mặt bố bỗng chốc tái mét, ngoắt đầu sang chằm chằm Tống Minh Hỷ: "Đồ khốn kiếp, mày cái gì?"

Xem , Tống Minh Hỷ chỉ lựa mấy chuyện lợi cho để mách lẻo thôi.

"Cô , gia tài nhà họ Tống phần của cô , cô chẳng hề thua kém con điểm nào, chuyện liên hôn cô thích hợp hơn con." ngả , để v.ú Lưu xử lý vết thương cho . Ở góc độ mà bố thấy, nở một nụ đầy khiêu khích với hai con bọn họ, bổ sung thêm: "Cô còn ... Trong bản di chúc của bố, sớm muộn gì cũng sẽ tên cô ."

"Chị láo! Tống Họa Khuynh! Chị vu khống !" Tống Minh Hỷ tức giận nhảy dựng lên.

Vú Lưu đúng lúc lên tiếng, ngắt lời Tống Minh Hỷ: "Ây da, đại tiểu thư, mấy hôm cô còn đến chùa xin bùa hộ mệnh cho mà nhỉ?"

Thèm mala quá

mỉm : "Con mất , duy nhất thể dựa chỉ bố thôi, con hy vọng bố sống lâu trăm tuổi."

Bố tuổi, mấy năm gần đây cũng bắt đầu chú trọng dưỡng sinh.

Một đứa thì mong ông c.h.ế.t , một đứa thì cầu cho ông sống thọ, câu nào chạm tâm can của ông hơn, tự ông hiểu rõ.

Ông hỏi v.ú Lưu: "Bùa hộ mệnh ?"

Vú Lưu lôi từ trong túi : "Hôm , lúc ngài đón nhị tiểu thư , đại tiểu thư , lúc về còn lạnh nên cảm đấy ạ."

Biểu cảm của bố liền giãn , để lộ sự áy náy và hối hận: "Họa Khuynh..."

liếc đồng hồ, chỉ cảm thấy cực kỳ chán ghét phiền phức, bèn thở dài một : "Bố , con hy vọng bố thể sống ."

"Chồng ơi... đừng mà..." Liễu Xuân Hoa như mưa như gió: "Em họ thế ."

Tống Minh Hỷ cam tâm yếu thế: "Bố ơi, tất cả đều là chị bịa ... Con thế..."

Loading...