Chinh Phục Không Có Hiệu Quả - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-24 16:09:00
Lượt xem: 14

Chinh Phục Không Có Hiệu Quả

Trích từ chuyên mục Muối Tuyển: Vị Bạc Hà Thầm Yêu, Cậu Ta Thực Sự Siêu Khó Cưa.

Kẻ chinh phục đầy vẻ đắc ý tuyên bố:

"Trong vòng một tháng, nhất định sẽ khiến thanh mai trúc mã của cô lòng ."

thản nhiên đáp: "Chuyện thì khó lắm, thôi thì chúc cô thành công ."

, mới ngày hôm qua thôi Trần Tẫn mới dọa cho một "kẻ chinh phục" khác chạy mất dép.

Sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u, lăn bò mà trốn chạy.

Suy cho cùng, đầu óc cái tên đó đúng là vấn đề thật.

1

Ngay khoảnh khắc một bàn tay từ phía bịt c.h.ặ.t miệng, định tung chiêu vật ngã qua vai thì ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.

Là Trần Tẫn.

Quả nhiên, khi thấy còn vùng vẫy nữa, mới chịu buông tay .

Đôi đồng t.ử đen láy ánh đèn đường mờ ảo hiện lên vài phần ma mị:

"Mẫn Mẫn, trốn ?"

Cậu hù dọa khác mà còn lý lẽ ?

lạnh, từ trong túi móc con d.a.o gấp:

"Không thèm chạy. Nếu nhận , thì giờ đang bên đường gọi xe cấp cứu cho đấy."

Trần Tẫn toe toét đầy vẻ đắc ý: "Mẫn Mẫn của thật , còn đường mà cứu nữa cơ đấy."

tự chẳng thể nào điên cái tên , đành chủ động đ.á.n.h trống lảng:

"Hôm nay định về nhà ăn ngoài?"

Cậu khoác tay lên vai : "Tùy ý thôi."

"Vậy thì ngoài ăn . Sinh nhật mà, cũng nên ăn cái gì đó ngon một chút."

Trần Tẫn bằng ánh mắt nghiêm túc: "Cậu chuẩn quà cho đấy?"

"Có nào sinh nhật chuẩn quà ?"

Chàng trai tức khắc tươi rạng rỡ, vẻ u tối đáy mắt cũng tan biến sạch sành sanh, lấy từ trong túi một cây kẹo mút: "Này, phần thưởng cho đấy."

2

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chinh-phuc-khong-co-hieu-qua/chuong-1.html.]

sớm lên kế hoạch ngoài ăn .

Tay nghề nấu nướng của vốn thuộc kiểu "phó mặc cho phận".

Trứng xào lẫn cả vỏ, cá hấp còn nguyên nội tạng, đến ngay cả rau xanh cũng xác suất cao là cháy khét lẹt.

Phương châm sống của bà luôn là: "Con cái mà, cứ nuôi đại ."

Bao nhiêu năm qua, cũng chỉ cái dày của Trần Tẫn là chịu đựng , ngày nào cũng sang nhà ăn chực mà chẳng bao giờ phàn nàn lấy một câu.

Hồi còn nhỏ, còn cung kính bưng bát cơm sạch trơn, nở nụ vô cùng ngây thơ:

"Cháu cảm ơn dì ạ, tay nghề của dì thực sự đỉnh quá mất!"

Thú thật, ngay từ năm tám tuổi khi thốt câu đó, cảm thấy nhóc chẳng hạng bình thường .

Cái công lực nịnh nọt quả thực thường khó lòng mà sánh kịp.

Và thực tế cũng đúng như dự đoán.

Mẹ nịnh cho sướng rơn cả . Bà chỉ bao thầu luôn cả ba bữa cơm, mà thậm chí còn dành riêng một căn phòng cho nữa.

Cứ như thể bà đang nuôi thêm một đứa con trai thực thụ .

 

3

thì chẳng ý kiến gì, nhưng ngay từ đầu Trần Tẫn tỏ vô cùng ngoan ngoãn.

Cái sự ngoan ngoãn thực sự khác thường đến mức kỳ lạ.

Từ đồ ăn vặt đến đồ chơi, món gì cũng đợi chọn , mới lấy phần còn của .

Có một , còn cố ý nhân lúc ai, hẹn gặp ở lối cầu thang hỏi bằng vẻ mặt chút cảm xúc:

"Lâm Mẫn, tớ cướp mất bố của , đang tức giận lắm ?"

Lúc đó đang ngậm que kem mút, bằng ánh mắt như một tên ngốc:

"Tại tớ giận cơ chứ? Mẹ tớ thích nên mới đối với thôi. Chuyện đó thì liên quan gì đến tớ ?"

Cậu sững sờ mất một lúc lâu, mãi mới mở lời: "Vậy còn thì ? Cậu thích tớ ?"

nghiêm túc suy nghĩ một chút đáp: "Cũng tàm tạm. Cũng may hôm qua chủ động nhắc đến chuyện điểm thi, nếu tớ suýt quên mất là bài kiểm tra còn cần phụ ký tên ."

Vẻ mặt Trần Tẫn lúc đó thực sự là cạn lời: "Cậu chỉ 15 điểm thôi đấy."

"15 điểm thì cũng vẫn ký tên chứ. Nếu sẽ thầy giáo dạy Toán cho ăn đ.ấ.m mất."

 

Loading...