Chinh Phục Không Có Hiệu Quả - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-03-24 16:45:46
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
35
tự đặt mua một sợi dây định vị chống lạc mạng.
Ngay mặt Trần Tẫn, l.ồ.ng một đầu cổ tay , đầu khóa c.h.ặ.t cổ tay .
Cái vòng nhựa ở giữa dài nhất cũng chỉ kéo giãn mét rưỡi.
cố ý quơ quơ cổ tay: "Thế thì yên tâm nhé? Mau xuống giường nghỉ ngơi ."
Trần Tẫn im lặng gì, lẳng lặng từ sâu trong ngăn kéo tủ đầu giường lôi một chiếc hộp vẫn còn nguyên màng bọc đưa cho .
Không ảo giác , nhưng tai Trần Tẫn đỏ bừng, dáng vẻ lộ rõ sự ngượng ngùng hiếm thấy.
mở xem, bên trong là một chiếc vòng cổ bằng da nhân tạo cực kỳ tinh xảo.
thoáng ngẩn mất một lúc: "Trần Tẫn, là còn hai ngày nữa là thi đại học ?"
"Biết."
"Biết mà còn chơi bời kiểu 'biến thái' thế ? là hết t.h.u.ố.c chữa với luôn ! Hôm nay nhất định giám sát xong ba đề tiếng Anh mới ngủ, rõ ? Cậu..."
còn đang lải nhải dứt lời, Trần Tẫn tự ý nhét đầu dây xích tay , đó cầm lấy chiếc vòng cổ, ngửa đầu khóa nó cổ .
Dưới ánh đèn, hầu kết của trai khẽ chuyển động, nghển cổ lên như một chú thiên nga kiêu kỳ, ngón tay thon dài đặt nhẹ lên lớp da thuộc màu đen khiến làn da trông trắng sứ như ngọc, tỏa ánh sáng dịu nhẹ.
Đuôi mắt dài của khẽ nhướng lên, lặng lẽ về phía : "Gâu."
Đầu óc lập tức đình trệ.
Cậu lắc lắc sợi dây chống lạc cổ tay, khẽ đung đưa . Thấy theo bản năng nắm c.h.ặ.t sợi dây xích của chiếc vòng cổ trong tay, nụ mặt Trần Tẫn càng đậm hơn: "Cái chuẩn từ lâu . Sợ hoảng nên dám tặng. Không ngờ tay ..."
Cậu đỏ mặt, giọng vẫn còn chút thẹn thùng: "Mẫn Mẫn, chúng đúng là tâm đầu ý hợp."
cạn lời.
Anh bạn ơi, tự xem, món tặng với món tặng giống chút nào hả?
Oan cho quá mà.
36
tháo nó xuống.
Nhờ hai món đồ mà Trần Tẫn giống như một đứa trẻ nhận quà, cuối cùng cũng chịu xuống giường , mãn nguyện nhắm mắt .
Đêm khuya, từ đằng xa bỗng vang lên tiếng chuông.
Tiếng chuông gõ đủ mười hai nhịp, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.
đột ngột bừng tỉnh, nhận cơ thể đang dần trở nên trong suốt. mở miệng kêu cứu nhưng thể phát âm thanh nào.
Trần Tẫn vẫn đang ngủ ở chiếc giường bên cạnh, tay vẫn nắm c.h.ặ.t sợi dây chống lạc. Cậu trông vẻ ngủ say, say đến mức khác thường.
Giây tiếp theo, thấy giữa một con đường vắng tanh bóng .
Trong tay lúc chẳng còn sợi dây chống lạc dây xích vòng cổ nào nữa cả.
chợt hiểu tại lúc khi biến mất, Trần Viện tỏ chắc chắn đến .
Dù thế giới chỉ là một trò chơi mà họ bỏ xó, họ vẫn luôn tự tin rằng thể thao túng vận mệnh của chúng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chinh-phuc-khong-co-hieu-qua/chuong-10.html.]
Bởi vì chúng chỉ là NPC, là những chương trình dữ liệu thiết lập sẵn.
thật đáng tiếc, con nặng 50kg thì đến 45kg là m.á.u phản nghịch .
giơ ngón tay giữa về phía bầu trời đêm đen kịt, đó đầu chạy thục mạng.
Từ trung, giọng của Trần Viện vọng từ xa: "Chạy cũng vô ích thôi. Hay là tìm Trần Tẫn, để tận mắt chứng kiến cảnh xe tông c.h.ế.t?"
thấy tiếng lốp xe ma sát với mặt đất vang lên đằng xa, chạy lạnh: "Cái cảm giác 'đấng tạo hóa' mang cho niềm vui đến thế cơ ? Vậy thì biến thái thật đấy.
Vừa biến thái đáng thương. Có vì thể tự quyết định vận mệnh của chính nên mới dồn hết tâm tư việc thao túng khác ?"
Trần Viện im lặng một lát, giọng trở nên lạnh lẽo: "Tính cách chúng thiết lập cho ban đầu hề hạng mục 'độc mồm độc miệng' ."
"Gặp hạng biến thái như các thì thầy đố mày nên thôi."
"Cứ khéo mồm . Thực sắp kiệt sức đúng ?"
Về điểm thì Trần Viện đúng.
Càng rời xa khu vực ban đầu, càng cảm thấy cơ thể trở nên cứng đờ.
Giống như một lớp màng nhựa vô hình đang bao bọc lấy , trói buộc hành động của .
37
Rất nhanh đó, Trần Viện dường như phát hiện hướng chạy của vấn đề. Giọng cô đanh : "Cậu tìm Trần Tẫn, định ?
khuyên đừng việc vô ích. Chương trình chúng thiết lập sẽ bao giờ đổi . Cậu xem, trốn trong khách sạn lâu như thế, kết quả chẳng vẫn ."
"Lải nhải mãi, phiền c.h.ế.t ." cảnh giác với chiếc xe thể lao tông bay bất cứ lúc nào, Trần Viện lảm nhảm bên tai.
Tâm trạng bực bội, đáp trả: "Cậu khẳng định chắc nịch rằng cốt truyện thể đổi. Vậy hiện hồn ở đây gì? Trần Viện, thừa nhận , chính cũng sắp thua . Bởi vì và Trần Tẫn, cả hai chúng đều trở thành những biến ."
Sau một hồi im lặng hồi lâu, giọng Trần Viện vang lên: "Cái tính cách của tuy khác xa thiết lập nhưng đúng là thú vị thật đấy. Này, rốt cuộc định ?"
chẳng buồn đáp lời cô , cứ thế lao thẳng lên núi.
Tiếng động cơ gầm rú phía ngày càng gần, đ.á.n.h liều trèo qua dải phân cách đường nhựa, chạy dọc theo con đường mòn nhỏ.
Chiếc xe khựng một chút cũng húc tung dải phân cách lao theo, điều việc di chuyển đường mòn trong núi vẻ cực kỳ chật vật.
nhịn mà bật : "Thiết lập ban đầu của các là t.a.i n.ạ.n xe cộ ngoài ý . Nhìn tình cảnh bây giờ xem, ai mà tin đây là t.a.i n.ạ.n cho nổi. Rõ ràng là mưu sát còn gì."
"Chẳng cả. Chỉ cần c.h.ế.t thuận lợi, nhân tố bất hợp lý sẽ tự động xóa sạch. Tất cả sẽ chấp nhận cốt truyện định sẵn thôi."
"Trần Tẫn thì ."
"Cậu gì cơ?"
"Trần Tẫn sẽ tin . Cậu sẽ phát điên mất. Cậu thừa thông minh chẳng mấy quan niệm đạo đức, mạch não thì còn kỳ lạ nữa." càng càng thấy buồn , "Các chẳng thể hình dung nổi sẽ điên đến mức nào .
Thế nên sống tiếp, canh chừng từng giây từng phút thì Trần Tẫn mới phát điên."
Trần Viện còn lên tiếng nữa. dốc hết sức bình sinh cuối cùng cũng lên tới đỉnh núi.
Ánh đèn pha ô tô cực lớn chiếu sáng cả một vùng trắng xóa.
Ngay khi tiếng động cơ gầm vang và con quái vật bằng thép lao thẳng , nhanh như cắt, lủi thẳng trong thùng rác như một con cá nhỏ.
Thề luôn, hồi kiểm tra chạy 800m ở trường bao giờ linh hoạt đến thế cả.