Chinh Phục Không Có Hiệu Quả - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-24 16:48:46
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

38

gặp Trần Viện.

Lạ lùng , cô hề giống với hình tượng chơi trong game chút nào.

Trông cô vẻ là kiểu nữ sinh văn tĩnh và ngoan ngoãn.

mặc một chiếc váy trắng, lặng lẽ ghế về phía : "Lâm Mẫn, ngờ tận dụng cái hệ thống để 'trộm long tráo phụng' đấy."

Mọi dữ liệu sẽ thiết lập về con lúc 12 giờ đêm.

Hiện tại đúng là "c.h.ế.t", nhưng nhờ cái hệ thống 0 giờ sẽ sống .

"Cái thùng rác là do Trần Tẫn kể cho từ ."

"Cái thông minh như Trần Tẫn mà cũng nghĩ chiêu . là quan tâm quá hóa loạn mà." Trần Viện mỉm , "Có xem thử khi biến mất, Trần Tẫn sẽ những gì ?"

"Biết sẽ chọn cách c.h.ế.t cùng đấy. Lúc đó dù về thì cũng chỉ còn một lẻ loi thôi."

Tim thắt , nhưng vẫn kiên định lắc đầu: "Cậu sẽ thế . Cậu tin tưởng ."

Cũng giống như cách tin tưởng . Trần Tẫn đúng là điên cuồng, nhưng hứa với là sẽ dễ dàng từ bỏ sinh mạng. Hơn nữa, lúc biến mất, cố ý c.ắ.n đứt một đoạn dây xích vòng cổ. Trần Tẫn chắc chắn sẽ nhận ám hiệu đó.

Ngón tay Trần Viện lướt nhanh bàn phím, cô để lộ một nụ đầy bí ẩn:

"Ván coi như thắng. Tuy nhiên, cũng chẳng hạng lành gì nên để thắng một cách dễ dàng quá ."

 

39

còn kịp phản ứng gì thì khi mở mắt nữa, đập mắt chính là gương mặt già nua đáng ghê tởm của Trần Gia Hà.

Lão đang uống rượu và than vãn với mấy hàng xóm:

"Cái thằng ranh con đó thèm về nhà . thấy nó điên thật , con gái nhà họ Lâm mới mất tích một ngày mà nó cứ như ma .

bảo cái thằng đó tâm địa thâm độc lắm, chẳng tiền đồ gì mà. Nhìn cái bộ dạng điên khùng của nó kìa, thi đại học cái nỗi gì nữa? Cứ tống cổ thuê kiếm tiền cho rảnh nợ!"

định lao đến đá lão vài phát thì mới nhận cả xuyên thấu qua lão.

Mãi đến khi ngoài mới ý thức , "Trần Tẫn điên " trong miệng Trần Gia Hà là sự thật.

Chàng trai vẫn mặc bộ đồ ngủ của đêm hôm đó, trông cả rệu rã và lôi thôi. Trên mặt và tay đầy những vết trầy xước.

Đó là một Trần Tẫn mà từng thấy bao giờ.

Kể cả trong những ngày tháng sống khổ sở nhất, cũng từng t.h.ả.m hại đến mức .

Mẹ ngay bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chinh-phuc-khong-co-hieu-qua/chuong-11.html.]

"Tẫn Tẫn , đều bảo Mẫn Mẫn t.a.i n.ạ.n xe cộ . Con đừng tìm nữa. Mẫn Mẫn chắc chắn thấy con như thế ."

Giọng Trần Tẫn khản đặc, mỗi khi mở lời như tiếng hòm gỗ cũ nát, khó đến xé lòng:

"Không . Mẫn Mẫn c.h.ế.t. Dì ơi, tất cả là của con. Là do con bảo vệ cho .

Con nên tự phụ như thế. Con cứ ngỡ ở bên con thì sẽ an . Con nên ngủ. Con cũng tại chuyện thành thế . Dì ơi, dì g.i.ế.c con ."

Trần Tẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay như đang bám một cọng rơm cứu mạng: "Con hứa với Mẫn Mẫn là những lời như thế . con thực sự chịu đựng nổi nữa .

của con. Tất cả là của con. Đáng lẽ con nên tuân theo lộ trình mà bọn họ thiết lập sẵn."

Mẹ lộ vẻ hoang mang, nhưng đối diện với gương mặt tràn ngập nỗi đau của Trần Tẫn, bà chỉ thở dài: "Tẫn Tẫn, dì con đau lòng. Mẫn Mẫn để cho con một bức thư, con xem ?"

Đừng là Trần Tẫn, ngay cả cũng sững sờ.

bao giờ thư cho Trần Tẫn cả. Bởi vì ngày nào cũng gặp mặt, thời gian ở bên còn nhiều hơn cả thời gian học bài tập.

nhanh ch.óng hiểu , đang lừa Trần Tẫn để ngăn tự hại bản .

 

40

Ngay khoảnh khắc tiêm t.h.u.ố.c an thần, Trần Tẫn vùng vẫy kịch liệt như một con cá sắp c.h.ế.t đang dốc hết sức bình sinh để thoát khỏi căn phòng .

Ánh mắt đỏ ngầu như dã thú, nhưng nhanh ch.óng dịu , quỳ sụp xuống đất níu lấy gấu áo : "Dì ơi, đừng... Con còn tìm thấy Mẫn Mẫn mà, dì đừng thế..."

thể thấy , nhưng vẫn ở bên cạnh, quỳ xuống sát bên và nắm lấy đôi bàn tay be bét m.á.u của : "Trần Tẫn, cái tên ngốc gắng gượng lên cho , đừng để thất vọng đấy, ?

Đến cả đua xe với xe tải còn thắng cơ mà. Đám 'tạo hóa' tự cao tự đại thể ngăn cản chúng nữa , cứ đợi , chỉ cần đợi thêm sáu tiếng nữa thôi là sẽ về.

Đừng để cơ thể suy kiệt như thế. Quay về còn thi nữa đấy.

Cả đều đỗ trường trọng điểm. Sau đó kỳ nghỉ hè chúng sẽ cùng du lịch. Chỉ hai đứa thôi, dành dụm đủ tiền . Chúng sẽ Trùng Khánh , ăn lẩu liên tục bảy ngày bảy đêm luôn."

cũng chẳng nhớ lảm nhảm những gì nữa. Chỉ là cứ , cảm nhận vị mặn chát nơi khóe môi.

Trước đó vì sợ giám sát nên dám cho Trần Tẫn về kế hoạch dự phòng "chui thùng rác".

quên mất rằng đầu óc vấn đề, hơn nữa còn là bệnh nặng nữa.

cố gắng ôm lấy Trần Tẫn, lặp lặp hết đến khác: " ở đây . Cái tên ranh con nhất định c.h.ế.t đấy nhé."

Trong cơn mê sảng, hình như thấy Trần Tẫn gọi tên .

Cậu cuống quýt tức giận, gương mặt xinh đầm đìa nước mắt, cố tỏ hung dữ để mắng : "Lâm Mẫn, cố ý hù c.h.ế.t ? Có thử lòng , xem dám tự sát vì hả?"

Nghe thấy hai chữ "tự sát", sợ đến mức ám ảnh tâm lý, vội vàng xua tay cuống cuồng: "Thực sự tổ tông ơi. Cậu giải thích nào..."

 

Loading...