4
Sau khi mối quan hệ với Trần Tẫn ngày càng thiết, nhớ chuyện cũ mới bắt đầu vỡ lẽ chuyện ——
Cái tên đó lúc rõ ràng là cố tình. Cậu dùng điểm hạng nhất của để nổi bật cái sự ngốc nghếch của .
Chỉ tiếc là chẳng nghĩ giống chút nào.
Bà cụ nhà vốn dĩ chẳng mảy may bận tâm đến điểm của .
Mà ngay cả cũng chẳng suy nghĩ giống nốt.
Dùng cách của Trần Tẫn thì là —— và cộng cũng chỉ đúng một cái "tâm cơ" thôi.
Cậu nắm giữ 802 cái, còn thì nợ hẳn 801 cái.
5
Trần Tẫn chẳng hiểu gì cả.
đây vẫn đầy tâm cơ nhé!
Chẳng hạn như ngay lúc , đang dùng tiền tiêu vặt định tổ chức sinh nhật cho để dẫn ăn món lẩu mà thích nhất !
Thật là quá luôn!
Trần Tẫn một tay chống đầu : "Mẫn Mẫn , đụng mấy kỳ quặc .
Mẫn Mẫn, hôm nay sinh nhật , tặng một bí mật nhé. Một bí mật về cái thế giới mà chúng đang sống ."
thì vẫn đang chuyên tâm vớt miếng sách bò trong nồi: "Ừ ừ, đang đây."
"Này, nghiêm túc chút xem nào." Trần Tẫn giơ tay, vô cùng chuẩn xác cuỗm luôn miếng sách bò từ trong bát bát .
Cái đồ tồi nhà đúng là thật thà quá cơ!
đành ngoan ngoãn buông đũa: "Thật ! Thế mau cho xem nào!"
6
Trần Tẫn vẻ mặt đầy mãn nguyện: "Lại là kiểu đó. Cô chạy đến chỗ thêm, rằng cùng đối mặt với khó khăn."
"Sau đó thì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chinh-phuc-khong-co-hieu-qua/chuong-2.html.]
"Sau đó bắt cô pha hơn 100 ly chanh giã tay. Cô mệt đến mức xin nghỉ việc ngay tại chỗ luôn."
Thật là bái phục, hơn 100 ly... Chắc đ.á.n.h xong là viêm khớp vai luôn quá?
giơ ngón tay cái về phía tán thưởng: "Cậu đúng là một."
Trần Tẫn lạnh: " với cô căn bản chẳng quen gì. Cái gì mà 'kẻ chinh phục' chứ, là chuyện tào lao hết."
Tính thì từ năm mười lăm tuổi, Trần Tẫn bắt đầu chạm trán với những tự xưng là thực hiện nhiệm vụ chinh phục .
Những đó trông cứ như "thánh mẫu" tái thế, đối xử với Trần Tẫn cực kỳ dịu dàng.
Họ chủ yếu dùng chiêu bài hỏi han ân cần, thỉnh thoảng cũng vài diễn thiết lập nhân vật kiểu "ánh nắng nhỏ" ấm áp.
Dù tính cách khác , diện mạo cũng chẳng ai giống ai.
tất cả đều chung một mục đích, và cuối cùng đều nhận về một kết cục như ——
Bị Trần Tẫn tống khứ một cách thương tiếc.
7
Hơn nữa, tuổi tác càng lớn thì tâm địa của cái tên cũng ngày càng u ám hơn.
Lúc còn trực tiếp mắng cho đến khi họ bỏ chạy mới thôi.
Về thì bày đủ trò để hành hạ đối phương, bóc lột sức lao động của những kẻ chinh phục , lạnh lùng mắng họ là lũ ngu ngốc.
Hành vi quả thực khiến phẫn nộ !
Trần Tẫn mấp máy môi, dường như đang định điều gì đó.
Thế nhưng bên ngoài lớp cửa kính bỗng nhiên xuất hiện một nhóm .
Tên cầm đầu với gương mặt dữ tợn gào lên: "Mày chính là Trần Tẫn ! Bố mày nợ bọn tao mười vạn nữa ! Cha nợ con trả! Đó là lẽ trời đất!"
Mọi trong quán lẩu đều một phen hú vía.
Trần Tẫn chậm rãi dậy, che chắn cho ở phía : "Các ..."
"Dựa cái gì mà trả?"
Một giọng nữ thanh thúy cất lên ngắt lời Trần Tẫn, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả .