Chinh Phục Không Có Hiệu Quả - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-24 16:24:28
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

16

Trần Tẫn kéo tay một mạch chạy thẳng lên sân thượng.

"Cậu tránh xa cái cô nàng một chút."

"Hả?" câu đầu đuôi của cho ngơ ngác.

Trần Tẫn nhíu c.h.ặ.t mày: "Mẫn Mẫn, tin đúng ?

Cái cô học sinh mới chuyển trường đó, lúc cô nãy, chắc chắn trong đầu đang toan tính điều gì đó. thấy tiếng lòng của cô , chỉ một chuỗi tạp âm thôi. Rất thể là tín hiệu chặn ."

bao giờ thấy Trần Tẫn như thế . Ngay cả hồi nhỏ, khi một trận cãi vã quẫn trí kéo nhảy lầu, dù lôi lên sân thượng từ lúc còn bé tí, cũng từng hoảng loạn như lúc .

Thấy im lặng, siết c.h.ặ.t lá bùa bình an:

"Mẫn Mẫn, nếu lừa , cứ phạt c.h.ế.t chỗ..."

ngắt lời : "Cậu dừng ngay! Có hiểu thế nào là tin tưởng khoa học hả? Với cả, bảo là tin ."

Đêm sinh nhật mười lăm tuổi năm , Trần Tẫn đụng "kẻ chinh phục" đầu tiên.

Lúc đó chẳng kể chi tiết nào cả, chỉ thụp xuống góc phòng và ôm c.h.ặ.t lấy mãi buông.

Mãi đến tận hừng đông, mới cảm nhận ẩm ướt nơi cổ .

Cậu ngay cả cũng chẳng để phát tiếng động nào.

gật đầu: " tin mà."

Khi Trần Tẫn kể về những kẻ chinh phục khả năng tiếng lòng, bao giờ chất vấn lấy một lời.

Bởi vì hiểu tính cách của .

Nếu bí mật gì đó cực kỳ quan trọng, hoặc là mở lời với thế nào, chắc chắn sẽ bao giờ giấu giếm điều gì.

 

17

Thế nhưng Nhạc Tư dường như kết bạn với .

Giờ nghỉ trưa, lúc Trần Tẫn mua nước.

chủ động sáp gần , bày bộ mặt tinh nghịch:

"Vừa nãy bạn học Trần kéo thế?

Hai thật đấy, là thanh mai trúc mã nữa. Ngưỡng mộ thật đấy nha. Này, đoán xem bạn học Trần sẽ thích kiểu con gái như thế nào?"

vẫn cắm cúi đề toán: "Kiểu ít ."

Tiếng lải nhải của Nhạc Tư khựng một nhịp, ánh mắt cô sắc như kim châm đ.â.m , nhưng nhanh ch.óng nở nụ :

"Lâm Mẫn , chuyện buồn thật đấy.

Từ nhỏ bố ly hôn nên chỉ một cô đơn lắm. Mình gia cảnh của bạn học Trần cũng giống như . Mình với là cùng một kiểu , thấy đúng ?"

cho phiền đến mức phát điên: "Cậu chứ? Hay là ăn chút mứt mận cho tỉnh táo ?

Còn ba mươi ngày nữa là thi đại học , chuyển trường đến đây lúc chỉ để chứng minh cho thấy với Trần Tẫn đôi thôi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chinh-phuc-khong-co-hieu-qua/chuong-5.html.]

Nhạc Tư nghẹn họng, đột nhiên bày vẻ mặt đầy uất ức cao giọng:

"Lâm Mẫn, thật lòng bạn với mà. Cậu thích thì cũng đừng lời ác ý như thế chứ."

mới giải xong đạo toán , đầu óc đang cuồng hết cả lên: "Cậu đang diễn cái gì thế? Sao còn khó chiều hơn cả môn toán hả trời?"

Ông trời ơi, đối phó với mấy môn tự nhiên đủ kiệt sức , tại còn đối phó với mấy kỳ quặc nữa?

"Mấy ngày nay với bạn học Trần đúng là gần một chút, nhưng... mà đều nguyên nhân cả!"

như thể đang thấy cứu tinh khi thấy Trần Tẫn ở cửa, mắt đỏ hoe sang :

"Mình với bạn học Trần chỉ là quan hệ một chút thôi, đừng nhằm nữa , xin đấy."

cạn lời: " xin đấy, rốt cuộc đang diễn vở kịch nào , thể đừng lôi ?"

Lúc sai Trần Tẫn mua nước, hứa là nhất định sẽ giải xong trang toán .

Nhờ phúc của Nhạc Tư mà giờ mới đúng một câu.

Tức c.h.ế.t mất thôi!

 

18

Đám bạn trong lớp bắt đầu đưa mắt , thi chỉ trích :

"Nhạc Tư tính tình thế mà còn chọc cho ? Chắc chắn là Lâm Mẫn gì đó ."

"Dạo Nhạc Tư với Trần Tẫn chẳng đang . Lâm Mẫn chắc chắn là đang ghen tị ."

"Nếu là Trần Tẫn, cũng thích kiểu hoạt bát rạng rỡ như Nhạc Tư. Lâm Mẫn suốt ngày ôm khư khư quyển bài tập, trông đần thối ."

...

Cái đám , to thế thì coi điếc chắc?

nghiến răng nghiến lợi, định xắn tay áo lên một trận trò thì Trần Tẫn đặt chai nước lên bàn : "Uống cho hạ hỏa."

Sau đó, bước dài tới, thản nhiên vắt vẻo lên bàn, xuống Nhạc Tư bằng ánh mắt lạnh lùng: "Cậu Mẫn Mẫn bảo gì cơ?"

Nhạc Tư tỏ vẻ khó xử một cái, như thể chẳng còn cách nào khác mới mở miệng:

"Mẫn Mẫn với gần như thế, thích ."

há hốc mồm kinh ngạc: "Cậu ảo tưởng sức mạnh ? Sao bắt đầu hươu vượn thế?"

Trần Tẫn kìm mà bật thành tiếng. Sau đó đặt tay lên trán : "Suỵt, Mẫn Mẫn, đừng chọc nữa."

Rồi sang Nhạc Tư đang sắc mặt cực kỳ khó coi: "Mẫn Mẫn thế thật ?"

" ." Nhạc Tư vẫn cần mẫn tiếp tục diễn kịch, lau nước mắt : "Có với thiết quá ? Mình hai bạn nên việc Lâm Mẫn hiểu lầm cũng là chuyện..."

"Thế thì còn đây cái gì nữa?"

Tiếng lóc của Nhạc Tư đột ngột im bặt: "Hả?"

" cũng để Mẫn Mẫn hiểu lầm . Cậu mau dọn chỗ khác , tránh xa một chút." Trần Tẫn phẩy tay với vẻ mặt đầy ghét bỏ, như thể đang xua đuổi một thứ gì đó đen đủi lắm .

 

Loading...