Phó Hành vốn nên là nhân vật chính, giờ chỉ thể cạnh nền, khí áp quanh càng thêm thấp.
Thỉnh thoảng còn cầm điện thoại trả lời tin nhắn.
Đứng gần, liếc thấy nội dung màn hình.
Tô Đào: “Tiểu Bảo hình như sốt , về đưa con bệnh viện .”
“Buổi tiệc ăn mừng của con đàn bà đó thì gì mà tham gia, cô vui như với William, khéo dự án đó cũng chẳng sạch sẽ gì!”
Cô tùy tiện bịa đặt những lời đồn bẩn thỉu về .
Phó Hành giải thích lấy một câu, chỉ trả lời: 【Mười phút nữa tới, em bế Tiểu Bảo xuống lầu .】
Tắt điện thoại , định mở miệng tìm cớ thoát .
xoay bước lên sân khấu, nhận lấy micro do nhân viên đưa tới.
“Hôm nay chỉ là tiệc ăn mừng Trì thị đạt thành hợp tác với công ty nước ngoài, mà còn là điểm khởi đầu cho việc chính thức tiếp quản Trì thị, trở thành chủ tịch hội đồng quản trị.”
Bước chân Phó Hành khựng , đột ngột ngẩng đầu .
Từ ngỡ ngàng đến hoài nghi.
mỉm , nhấn từng chữ một mà :
“Phó Hành, ba năm tới chi nhánh ở Pháp, bắt đầu rèn luyện từ vị trí thấp nhất, thật sự vất vả cho khi tạm thời quản lý công ty.”
“Linh hồn trời lẽ cũng sẽ an ủi, năm đó bỏ hơn trăm triệu để giúp giải quyết nợ nần, cuối cùng thể đưa công ty lên một tầm cao mới.”
“Từ nay về , vợ chồng chúng sẽ cùng sánh vai tiến bước.”
nhắc ân tình năm xưa, đúng lúc truyền thông ở đó, nên dù trong lòng Phó Hành đầy bụng nghi vấn cũng thể hỏi .
Anh chỉ thể miễn cưỡng nặn một nụ , bước lên sân khấu cùng diễn vở vợ chồng ân ái.
Tiệc ăn mừng kết thúc, chặn ở cầu thang, đầu tiên mất kiểm soát mà gào lên.
“Tại hội đồng quản trị đồng ý để em chủ tịch!”
“Rốt cuộc em gì!”
“Chúng là vợ chồng ! Chuyện lớn như tại em với ! Nhìn mất mặt em vui lắm !”
mở lịch sử trò chuyện điện thoại .
“Tối qua nhắn cho , là xem.”
“Lúc đó đang gì ?”
Hô hấp của Phó Hành chợt nghẹn .
Tối qua đang ngủ với Tô Đào.
thể .
Bởi vì nếu cục diện bây giờ chuyển thành ly hôn, tình thế đối với sẽ càng bất lợi hơn.
Anh dồn bộ cơn giận một cú đ.ấ.m, hung hăng nện mạnh lên tường, lạnh mặt bỏ .
Vì tức cách của , nên lúc trở công ty, thấy cũng chẳng buồn liếc mắt, như thể chiến tranh lạnh với .
Anh cho rằng sẽ giống như , chỉ cần thấy vui là lập tức chạy tới dỗ dành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chong-toi-song-voi-tieu-tam-nhu-1-gia-dinh-hanh-phuc/6.html.]
Anh nghĩ nhiều .
Không ai để tâm đến việc một kẻ chỉ dựa bản năng đàn ông đang sụp đổ cả.
để truyền thông rầm rộ quảng bá chuyện tình yêu giữa và Phó Hành, cùng với ơn nghĩa năm xưa nhà họ Trì từng dành cho .
cố ý dẫn dắt hướng dư luận.
Rất nhanh, mạng ngập tràn những bình luận giống hệt .
“Tình yêu từ thời trung học đến lễ đường, đúng là mê thật.”
“Tổng giám đốc Trì và tổng giám đốc Phó đúng kiểu cặp đôi mạnh kết hợp mạnh, bảo vệ cô tiếp quản công ty, cô cứu khỏi cảnh ngập đầu trong khủng hoảng.”
“Nếu một ngày hai họ chia tay, sẽ còn tin tình yêu nữa.”
Trong lúc thông tin mạng liên tục lên men, cũng hề nhàn rỗi, mà lấy danh nghĩa quan tâm để từng bước thu quyền lực trong tay Phó Hành.
điều chuyển hết những tâm phúc mà vất vả bồi dưỡng, cho tiếp xúc với các dự án cốt lõi nữa…
Dần dần, vị trí tổng giám đốc của Phó Hành chẳng khác nào vật trang trí.
Anh bắt đầu hoảng .
8
Phó Hành gặp chuyện.
bận, bên cạnh đối tác thì cũng là cấp chờ báo cáo công việc.
Anh chen lời , cũng chẳng thể bước văn phòng chủ tịch.
Thế là bắt đầu điên cuồng gọi điện, nhắn tin.
“Trì Minh Trăn, em ý gì ! Em gạt rìa !”
“Em tưởng chỉ cần ký một dự án lớn là thể nắm chắc công ty ? Đừng ngây thơ nữa! Thương trường đơn giản nhẹ nhàng như em nghĩ !”
“Minh Trăn, sai ở khiến em hiểu lầm, chúng gặp chuyện ?”
“Sao trả lời tin nhắn? Bận đến ?”
“Vợ , để ý đến một chút .”
còn hứng thú diễn tiếp màn vợ chồng bề ngoài với nữa, nên chặn sạch cách liên lạc của .
Thế nên ngày nào Phó Hành cũng cau ủ rũ, thậm chí bắt đầu ăn mặc luộm thuộm tới công ty.
lúc đó, Tô Đào tới đòi danh phận với .
Lần ở tiệc ăn mừng, cô Phó Hành cho leo cây suốt ba tiếng.
Bây giờ mạng khắp nơi ca ngợi hôn nhân giữa và Phó Hành.
Tô Đào, kẻ đặt tình yêu lên hết, rốt cuộc cũng sốt ruột.
Cô nũng, loạn, đủ kiểu lóc ép Phó Hành ly hôn.
Người từng vô hạn dung túng cho cô , giờ cáu gắt cãi với cô .
Hai trong phòng nước mà chuyện cũng chẳng buồn tránh ai.
Tô Đào nức nở.