Chương 3
"Bao năm nay đối xử với em thế nào? Tiền đưa về nhà, lễ Tết quà cáp thiếu. Thỉnh thoảng ngoài thư giãn chút, em kéo cả nhóm bắt gian?"
"Chẳng lẽ cũng mang em theo? Thế mặt mũi để ?"
Lão Lưu đẩy gọng kính.
" . thật mấy rảnh quá . Ai cũng tưởng là Sherlock Holmes điều tra chồng ?."
"Không nghĩ thử xem… chuyện mà để các phát hiện thì còn gọi là bí mật ?"
Tôn Khiết c.h.ử.i ầm lên.
"Anh đ.á.n.h rắm! Đừng giả vờ vô tội! Ai mấy hèn quá nên rút lui !"
Nước mắt Vương Oánh lập tức rơi xuống.
"Đang Tết mà đem chuyện đùa giỡn? Anh bệnh ?!"
Chỉ Lâm Hạo gì.
Cúi đầu xếp bài trong tay.
Lý Vy từ đầu đến cuối cũng một câu.
dường như hiểu điều gì đó.
…
Chu Bân dập tắt điếu t.h.u.ố.c.
"Thôi . Chuyện tối nay coi như xảy ."
"Mọi về nhà sống cho t.ử tế , đừng nghi thần nghi quỷ nữa."
Anh đưa tay định kéo .
lùi một bước.
Thật nực .
Bày cả một vở kịch lớn.
Chỉ để chứng minh giữ mồm giữ miệng?
Rõ ràng bọn họ sai .
Lại còn sang trách chúng vô lý gây chuyện.
Chu Bân thậm chí còn đó đắc ý.
Như một vị tướng thắng trận.
Chờ xám mặt nhận thua.
Đáng tiếc…
Càng càng lộ sơ hở.
Diễn dở đến mức giống một đám hề.
tự giễu một tiếng, quanh.
Tôn Khiết mặt đầy phẫn nộ.
Vương Oánh thì bối rối.
Lý Vy vô cảm.
"Lý Vy."
gọi tên cô .
"Tối qua với Lâm Hạo ?"
Cô cúi đầu.
Không gì.
Lâm Hạo thong thả lên tiếng:
"Hạ Thanh, thôi đủ ."
"Đang Tết mà nhất định ầm ĩ lên ?"
"Làm phụ nữ thì nên tầm rộng tí. Chuyện nhỏ mà cứ so đo, cuối cùng sẽ lệch hướng lớn."
để ý đến .
Chỉ Chu Bân.
"Anh cũng nghĩ đây là chuyện nhỏ ?"
Chu Bân đầy chính nghĩa:
"Vốn dĩ là chuyện nhỏ. Chỉ em là quá lên."
"Vương Oánh còn đang mang thai, lỡ kích động ảnh hưởng đến cái t.h.a.i thì ai chịu trách nhiệm?"
"Cho dù em bất mãn với thế nào, vợ chồng đóng cửa chuyện là . Sao em giống mấy bà nhiều chuyện , giữ miệng gì hết?"
Mùi t.h.u.ố.c lá trong phòng mắt cay xè.
Tim từng chút từng chút lạnh .
cầm đĩa dưa hấu đặt ngay ngắn bàn.
"Chu Bân."
"Ngày cưới sẽ đối với cả đời."
"Cái gọi là đối của … là đem trò đùa ?"
ném miếng dưa hấu mặt .
Nước dưa chảy xuống.
Đỏ như m.á.u.
"Nói giữ miệng đúng ?"
"Trước hết quản cho nửa của ."
"Một lũ rác rưởi."
…
Mặt Chu Bân dính đầy nước dưa.
Trông chật vật như con ch.ó rơi xuống nước.
ánh mắt đó như xé xác .
Mọi c.h.ế.t lặng.
Tiểu Bàn vội gượng hòa giải.
"Chị dâu, bớt giận, bớt giận… thật nghiêm trọng . Bọn chỉ đùa chút thôi..."
"Đùa?"
sang .
"Tiểu Bàn, vợ đang m.a.n.g t.h.a.i năm tháng mà ở đây giữa đêm."
"Anh thấy đùa ở chỗ nào?"
Lão Lưu cứng cổ gào lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chong-toi-voi-dam-anh-em-cua-anh-ta-cau-ket-lai-bay-muu-lua-bon-toi/chuong-3.html.]
"Hạ Thanh, đừng quá đáng!"
"Ném cũng ném , mắng cũng mắng , cô còn loạn thế nào?"
"Làm loạn?"
giơ điện thoại lên lắc mặt họ.
"Tài khoản WeChat Giải Ngữ Hoa lưu ."
"Toàn bộ tin nhắn chụp màn hình."
"Nếu các khăng khăng tất cả chỉ là trò đùa, chỉ là diễn kịch…"
" chỉ còn cách báo cảnh sát."
"Để cảnh sát phán đoán xem đây là diễn kịch… là mua dâm thành."
"... Cô!"
Mặt Lão Lưu lập tức biến sắc.
Trước đó Tôn Khiết từng đang xét giáo viên xuất sắc cấp thành phố.
lúc mà lớn chuyện.
Người thiệt chỉ
Tiểu Bàn lập tức .
"Chị dâu, đều là của ."
" từng thấy mấy chuyện , uống rượu tò mò nên mới xúi Bân ca hỏi giá."
" bọn chỉ hỏi thôi! Không định thật!"
"Chúng đều là những đàn ông yêu vợ, sợ vợ."
"Nói đùa thì , chuyện với gia đình tuyệt đối dám!"
Nói xong thẳng đến ôm Vương Oánh.
"Oánh Oánh, đừng giận. Anh thật mà."
"Về nhà , sẽ quỳ bàn giặt cả đêm cũng , đảm bảo ."
"Anh thề, nếu còn tò mò về chuyện thì sẽ sét đ.á.n.h!"
Chu Bân là công chức.
Lão Lưu là giáo viên.
Lâm Hạo là ông chủ lớn.
Chỉ Tiểu Bàn việc ở công ty họ hàng.
Hắn gánh tội là hợp lý nhất.
Hơn nữa…
Tính Vương Oánh hiền lành, dễ mềm lòng.
Mỗi cãi dỗ vài câu là xong.
Kế hoạch chuẩn cũng thật chu đáo.
nhịn vỗ tay.
"Tình em thật cảm động."
"Cùng mua dâm."
"Cùng đê tiện."
"Cùng mục ruỗng trong hôn nhân."
Lý Vy một cái.
Rồi với Chu Bân:
"Đáng tiếc."
"Những gì các …"
" còn tin một chữ nào nữa."
Nói xong.
mở cửa bước ngoài.
…
"Đợi tớ!"
Tôn Khiết đuổi theo.
"Chửi thật! Lão Lưu cái đồ hèn đó, mặt xanh luôn !"
gì.
Trong lòng nghẹn .
Không hề thấy hả giận.
Chỉ thấy mệt.
Rất mệt.
Đi đến cửa thang máy.
Sau lưng tiếng bước chân.
"Hạ Thanh!"
Lý Vy đuổi theo.
Thở hổn hển kéo tay .
"Tớ trách tớ báo tin cho Lâm Hạo."
" tớ nghĩ ngăn chuyện mới là kết cục nhất."
"Đàn ông nào mà ham chơi?"
"Nhắc nhở một , họ sẽ kiềm chế."
"Như chẳng đều vui ?"
cô .
Như một xa lạ.
"Cậu cái gì?"
Cô hạ giọng.
"Ý tớ là… chuyện bản chất khác gì massage, rửa chân ?"
"Còn hơn là họ tình nhân bên ngoài."
Tôn Khiết kinh ngạc.
"Mua dâm còn hơn ngoại tình?"
"Cậu thấy bẩn ? Không sợ bệnh ?"
"Lý Vy, đàn ông phạm dễ dàng như chính là do loại vợ hiền hiểu chuyện như chiều hư!"