Việc các nhà thiết kế nước ngoài tu nghiệp định kỳ là điều vô cùng cần thiết. Những năm qua, hầu như năm nào cũng đến Paris một chuyến.
Vài tiếng , giáo sư hồi âm, rằng thể sang đó bất cứ lúc nào.
Chạy trốn tuy hèn nhưng hữu dụng.
Sau khi quyết định đến Paris, cơ thể dường như còn dính c.h.ặ.t lấy chiếc giường nữa.
Đầu tiên là ăn một bữa đàng hoàng, đó về biệt thự dọn dẹp đồ đạc. Đêm dọn đến đây mang theo quá nhiều đồ, giờ cần gom một ít để gửi sang Paris.
điều khiến mơ cũng ngờ tới là lúc về đến biệt thự, bên trong .
10
Một con mèo đang cuộn tròn trong phòng khách, cào cấu điên cuồng lên chiếc sofa da thật.
Từ trong bếp vọng tiếng trò chuyện.
“Đàn , ước mơ từ bé của em là lớn lên thể mua một căn nhà như thế đấy.”
“Em thích nơi ?”
“Tất nhiên là thích , chỉ là... chẳng căn nhà thuộc về chị ?”
“Nếu em thích, sẽ bàn bạc với A Nhã.”
“Có ?”
“Yên tâm, cứ để lo.”
Một kẻ thì mừng rỡ mặt, một tên thì dịu dàng, lịch thiệp.
Rầm! tung cước đá văng cánh cửa bếp.
Sau khi Lâm Tuyết Oánh cùng con mèo của cô đuổi thẳng cổ ngoài, Thẩm Thanh Ngôn vẫn cố chấp ở , nằng nặc đòi chuyện với .
“Gần đây Tuyết Oánh mấy fan cuồng bám đuôi, để đảm bảo an nên mới để cô tạm thời dọn đến đây.”
“Anh xem camera thấy em dọn , cứ tưởng em sẽ sống ở đây nữa.”
cúi đầu, hờ hững ngắm nghía móng tay .
“Ra tay trắng, đó là do tự đấy.”
Thẩm Thanh Ngôn nhạt: “Đương nhiên. mà Tuyết Oánh thích căn nhà , là em bán cho ?”
Nghe , ngẩng phắt đầu lên.
Gia cảnh nhà Thẩm Thanh Ngôn hết sức bình thường, bao năm nay, khoản tiền tiết kiệm đều để chỗ , cộng thêm chút đỉnh kiếm từ cổ phiếu, giỏi lắm cũng chỉ độ trăm vạn.
Lấy tiền mua nhà?
“Lúc xuyên về, còn mang theo cả tiền tiết kiệm nữa cơ ?” khỏi tò mò.
Anh mỉm , vắt chéo chân.
“Chưa cho em nhỉ, chuyển việc , hiện đang Phó Tổng giám đốc của Dược phẩm Khang Đức.”
Dược phẩm Khang Đức là công ty y d.ư.ợ.c lớn nhất trong ngành, từ lúc nghiệp đến chiêu mộ. Thẩm Thanh Ngôn của thuở từng dõng dạc rằng chữa bệnh cứu là ước mơ từ nhỏ của , tuyệt đối vì tiền tài mà vứt bỏ tín ngưỡng cao cả .
Bây giờ thì ha hả.
gật gù cho lệ: “Thế thì chúc mừng nhé.”
“Căn nhà , thể trả thêm tiền cho em.”
“Không bán.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chong-toi-xuyen-khong-tu-20-nam-sau-tro-ve/chuong-5.html.]
cầm điện thoại lên, gọi thẳng cho ban quản lý tòa nhà, báo rằng tự ý đột nhập gia cư bất hợp pháp.
Lần thì Thẩm Thanh Ngôn tỏ thái độ vui thật .
Ngay khi cúp máy, phắt dậy, giật phăng chiếc điện thoại tay .
“Anh cái trò gì ?”
“A Nhã, chúng vẫn ly hôn !”
“Anh gọi cả phóng viên tới đây ?”
đ.á.n.h mắt ngoài cửa sổ. Lâm Tuyết Oánh đang ôm mèo ở cửa, đang sụt sùi lau nước mắt.
Thẩm Thanh Ngôn phản bác nữa, khi còn tỏ vẻ ân cần dặn dò: tuy chúng ly hôn nhưng kẻ cạn tình cạn nghĩa, cần giúp đỡ gì, cứ việc tìm .
11
dọn dẹp thứ với tốc độ ánh sáng, tốn thêm vài ngày để xử lý đống nội thất. Sau đó gọi điện chào chú bất động sản xây khu , nhờ đến đập bỏ căn biệt thự.
Chú là bạn chí cốt của bố , từ nhỏ xem như con gái nuôi. Hồi kết hôn, chú đặc biệt giữ căn vị trí nhất cho .
Nghe kể tội xong, chú hai lời liền đồng ý ngay tắp lự, còn hứa sẽ giữ bí mật chuyện với bố .
Xong xuôi việc, bay sang Paris.
Một một nơi đất khách quê , thiếu san sẻ, nhiều thêm phần cô độc, thời gian trôi qua bỗng trở nên rề rà, đằng đẵng.
Thế là đành biến nhắn tin cho thành một cái “hốc cây” để xả rác tâm sự.
hỏi mấy câu kỳ cục, mà vẫn kiên nhẫn trả lời từng câu một.
Khi hỏi về chuyện tương lai.
Anh bảo từ đầu, chuyện đều sẽ khớp y chang như kiếp .
Chẳng hạn như một t.h.ả.m họa thiên tai nhân họa nào đó. Anh từng cố gắng ngăn chặn nhưng rốt cuộc chuyện đó chẳng hề xảy cũng tương lai xảy nữa .
Nghe cũng đầy khí khái hùng và tình yêu nước đấy chứ. Là .
rốt cuộc là ai?
Ngày nào cũng chìm trong sự tò mò.
“Anh thể cho là ai ? Chúng gặp một chứ?”
Cũng chẳng , lúc gõ những dòng , mặt bỗng nóng ran.
Thế nhưng cuộn tròn trong chăn, ôm khư khư điện thoại đợi mãi, đợi mãi...
Cuối cùng chỉ nhận hai chữ: “Không .”
Vẫn lạnh lùng như khi.
cũng ngại chẳng dám ép hỏi thêm.
trớ trêu , ngay hôm , bắt gặp một quen khác.
Giang Mục đến Paris công tác.
“Đủ lông đủ cánh đúng ! Không rằng chạy tới cái xó , chú đấy?”
hồ nghi : “Chuyện ở Paris, là do bố cho ?”
Ngay ngày hạ cánh, thú nhận chuyện ly hôn với bố .
----