Khóa chúng , cùng với chính của ngày xưa từng ôm mộng, trong một góc tối thấy ánh mặt trời.
“Lâu vẽ nữa.”
rũ mắt xuống, che cảm xúc chua xót đang cuộn trào.
Ba ngày , sân bay.
tự theo xe đưa họ.
“Được , tiễn đến đây thôi.”
Phó Dữ , giọng bình thường.
Phó Thời An qua loa vẫy tay.
“Mẹ tạm biệt!”
tại chỗ, họ xoay , hòa dòng tấp nập.
Phó Dữ vài bước, chẳng vì ngoái đầu một cái.
bình tĩnh vẫy tay, mặt thậm chí còn một nụ nhạt nhòa, lịch sự đủ.
Đến khi bóng họ biến mất trong biển , về bãi đỗ xe, mở cốp —
Bên trong, chiếc vali cũ của đặt ngay ngắn, yên lặng.
“Thưa phu nhân, đây là…?”
Quản gia lộ vẻ khó hiểu.
“Đi du lịch, giải khuây một thời gian.”
kéo vali, bước sảnh nhà ga ồn ào.
Trên màn hình điện t.ử khổng lồ, thông tin chuyến bay liên tục cập nhật.
ngẩng lên, ánh mắt lướt qua hiệu chuyến bay mà Phó Dữ và Phó Thời An sắp lên.
Chuyến bay sẽ bay đến phương Nam ấm áp, chở theo chuyến “gia đình ba ” của họ với Lâm Vy.
Còn , bình thản về phía cổng lên máy bay ở hướng ngược .
Khi máy bay tăng tốc đường băng, cuối cùng thoát khỏi lực hút của mặt đất lao v.út lên tầng mây.
thành phố quen thuộc phía dần thu nhỏ, trong lòng lưu luyến, chỉ một trong trẻo như gột rửa.
Tạm biệt, Phó Dữ.
Máy bay điều chỉnh tư thế, chở .
Kiên định bay về phía chân trời chỉ thuộc về riêng , rẽ lối ngược hẳn với hạnh phúc của họ.
5
Máy bay lao lên tầng mây.
Phó Dữ tựa lưng chiếc ghế rộng trong khoang hạng nhất, nhắm mắt dưỡng thần.
Thế nhưng, hình ảnh Tô Vãn ngoài cổng an ninh mỉm vẫy tay cứ lặp lặp mắt .
Anh đột ngột mở mắt, giữa mày khẽ nhíu.
Anh chợt nhận , lâu thấy Tô Vãn thật sự .
Không kiểu xã giao, dè dặt nơi tiệc tùng.
Mà là nụ ngày xưa, khi thấy cô cuộn ở góc sofa vẽ bản thiết kế, khóe môi vô thức cong lên.
Khi đó đôi lúc ngang qua, sẽ thấy cảnh chút… thuận mắt.
từng dừng chân kỹ.
Vậy mà nãy, ở sân bay, cô rõ ràng đang .
“Ba! Ba nè, dì Lâm ảo thuật cho con!”
Giọng hào hứng của Phó Thời An cắt ngang suy nghĩ của .
Lâm Vy đang , dùng chiếc khăn lụa biến cho Phó Thời An một trò nhỏ, đứa trẻ chọc khanh khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chong-va-con-trai-toi-coi-toi-nhu-mot-ke-tham-tien/4.html.]
Phó Dữ dáng vẻ vui vẻ của con trai, tia bất thường trong lòng tạm thời đè xuống.
Anh qua loa gật đầu với Lâm Vy, dồn tinh lực tập tài liệu điện t.ử còn dang dở tay.
Công việc mới là lĩnh vực quen thuộc, khiến cảm thấy kiểm soát và yên .
Anh qua loa gật đầu, ánh mắt rơi về màn hình điện thoại.
Mấy ngày ở nước ngoài xem triển lãm thiết kế, lịch trình sắp kín mít.
Ban ngày tham quan, xã giao, tối về khách sạn, Phó Thời An vì chơi quá hăng nên ho.
Phó Dữ xử lý xong email, tới bên giường con trai, kéo chăn cho nó.
Theo bản năng buột miệng.
“Tối ngủ nhớ đắp chăn kỹ, đừng để lạnh.”
Nói , chính cũng khựng một chút.
Loại dặn dò lặt vặt , giờ luôn là “đặc quyền” của Tô Vãn.
Phó Thời An mơ màng lẩm bẩm.
“Ba cũng giống , lắm lời thế… nhắn tin cho ba ?”
Câu như một viên sỏi rơi mặt hồ vốn yên ả trong lòng Phó Dữ, gợn lên một vòng sóng.
Gần như lập tức, cầm điện thoại lên, mở khung chat với Tô Vãn.
Tin nhắn cuối cùng dừng ở ngày sảy thai, cô gọi cho hơn chục cuộc nhỡ.
Anh nhớ hôm đó đang bàn một thương vụ mua bán sáp nhập quan trọng, thấy hiện cuộc gọi liền bấm im lặng.
Kéo lên nữa, là những dặn dò tỉ mỉ của cô đó.
Về con, về nhà, về …
Còn trả lời, thường chỉ là những chữ ngắn gọn.
“Ừ.”
“Biết .”
“Đang bận.”
Hóa cô lâu như nhắn tin nữa.
Một cảm giác trống rỗng khó diễn tả lặng lẽ lan .
Anh gần như lập tức gọi cho quản gia.
“Phu nhân ?”
Đầu dây bên ngập ngừng một thoáng.
“Phu nhân… bà du lịch một thời gian để giải khuây. Sau khi rời cùng ngày với ngài và chủ, thì vẫn .”
6
Du lịch? Giải khuây?
Phó Dữ nắm điện thoại, giữa mày giãn .
Có lẽ , đây cô nhắc nhiều chơi, đều lấy lý do bận việc mà từ chối.
Giờ cô ngoài dạo cũng , coi như giải tỏa.
Anh cố dùng lý do để thuyết phục bản .
Anh hỏi thêm.
Cúp máy, tựa cửa kính sát đất trong phòng khách sạn, ánh đèn thành phố xa lạ bên ngoài.
Dạo gần đây hiếm hoi rảnh rỗi, lịch công việc dày đặc.
Sự yên tĩnh bất ngờ khiến cảm nhận cực kỳ rõ ràng: trong cuộc sống thiếu mất thứ gì đó quan trọng.
Bóng dáng luôn lặng lẽ tồn tại, sắp xếp thứ, để thể tâm ý lao công việc… còn.
Cảm giác trống vắng , lên đến đỉnh điểm khi Phó Thời An nửa đêm sốt nhẹ.