lảo đảo dậy thì thấy Phan Cảnh Trì hấp tấp chạy đến.
“Liễu Mỹ Khinh! Em đủ đấy hả?”
còn kịp vững, thì con gái lao tới, húc thẳng một cú nữa.
“Không ai bắt nạt dì Bạch! Mẹ là !”
Khuôn mặt trắng bệch của Bạch Hinh dựa n.g.ự.c Phan Cảnh Trì, giọng cô nghẹn ngào: “Anh Cảnh Trì, đầu em đau quá, còn buồn nôn từng cơn… Làm phiền đưa em đến bệnh viện . Không chị Mỹ Khinh, em trách chị… chỉ là… mượn Cảnh Trì một lát nhé.”
Tận mắt thấy Phan Cảnh Trì ôm c.h.ặ.t Bạch Hinh trong lòng, dù cố chấp nhận việc còn yêu nữa, tim vẫn đau như ai dùng d-a-o cùn xé toạc.
Rõ ràng… rõ ràng chân sưng đỏ thấy rõ, mà trong mắt , trong lòng , chỉ Bạch Hinh – vầng trăng sáng ôm ấp bao năm.
Hồi đó chính , cho dù cả thế giới lưng với , vẫn sẽ ở bên, bảo vệ và yêu thương đến cùng…
gượng dậy, ôm lấy chút hy vọng cuối cùng, cất giọng khẩn cầu:
“Cảnh Trì, chân em trật , đau lắm… thể…”
Phan Cảnh Trì mỉm dịu dàng với , nhẹ nhàng đặt Bạch Hinh từ trong lòng xuống.
“Nhìn thế chắc chắn là đau lắm .”
Nhìn nụ ấm áp của , nước mắt rốt cuộc nhịn nữa, lã chã rơi đầy mặt, tràn ngập tủi .
“Cảnh Trì… hu hu…”
còn kịp gì thêm, lời tiếp theo là nhát d-a-o đ-â-m thẳng tim .
“Mỹ Khinh ngoan, em từng sống ở Thanh Hải bao năm, mấy vết thương kiểu em chịu đựng bao , giờ chịu nổi chứ.”
“Thôi đừng ghen nữa, để đưa Hinh Hinh về xong sẽ đích bôi t.h.u.ố.c cho em, …”
Nói xong bỏ , một ngoái đầu.
“ mà…”
Cảnh Trì , chịu đựng … nghĩa là đau ?
Anh điều kiện trong trại nhà lao cải tạo khắc nghiệt đến mức nào, em từng chi chít vết thương, giờ chỉ cần một chút đau thôi cũng thể chịu nổi nữa .
chỉ thể c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau dữ dội, lết từng bước đến bệnh viện.
tiền mang theo chẳng bao nhiêu, chỉ đủ mua một lọ t.h.u.ố.c giảm đau rẻ nhất lặng lẽ về nhà nghỉ ngơi.
Lúc ngang qua khu phòng bệnh cao cấp, tình cờ thấy giọng con gái vang lên, ngọt lịm như mật.
“Dì Bạch yên tâm nha, đợi con về nhà nhất định sẽ dạy dỗ cái bà xa đó giùm dì. Bà chỉ ghen vì dì xinh hơn bà thôi, con thích bà , con chỉ dì Bạch của con thôi.”
Con gái – đứa bé nuôi lớn bằng tất cả tình yêu thương – gọi một phụ nữ khác là .
thể chấp nhận nổi… nhưng cũng chỉ im lặng rơi nước mắt.
Bạch Hinh xoa đầu con bé, ánh mắt đầy vẻ xót xa: “Cảnh Trì, năm đó nếu vì em, cần hy sinh bản tố cáo chị Mỹ Khinh… Nếu thì… em chẳng cần gì cả, trả hết cho chị , ở bên …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chong-vu-oan-toi-de-tra-xanh-duoc-lam-cong-chuc/c3.html.]
Phan Cảnh Trì mỉm , dịu dàng lau ch.óp mũi Bạch Hinh: “Ngốc , em chịu từng năm khổ sở chứ? Vì em, hy sinh bao nhiêu cũng xứng đáng. Em yên tâm, tuyệt đối sẽ chạm Mỹ Khinh nữa. Trong lòng , chỉ em thôi…”
Bạch Hinh c.ắ.n môi, vẻ mặt khó xử: “ em thật sự sợ… Sợ chuyện năm xưa lộ … Anh Cảnh Trì, , em thường xuyên mơ thấy ác mộng… thấy chị Mỹ Khinh tố cáo bọn …”
“Hu hu… em nhà lao cải tạo một thì thôi , nhưng nếu cũng lôi theo thì… hu hu…”
“Hay là… để chị Mỹ Khinh thật sự mất sạch danh dự gả cho khác sớm một chút… cũng coi như bù đắp việc chị từng hôn nhân trọn vẹn… thấy …?”
Phan Cảnh Trì lập tức khựng .
“Để … để nghĩ .”
Khoảnh khắc , vẫn còn ảo tưởng – vẫn còn ngốc nghếch hy vọng sẽ nhớ đến tất cả những gì cho , sẽ cự tuyệt Bạch Hinh.
“Anh Cảnh Trì, thực sự nỡ lòng để em lộ chuyện nhà lao cải tạo ? Hu hu…”
Một lúc , Phan Cảnh Trì c.ắ.n răng nhận lấy lọ t.h.u.ố.c trong tay Bạch Hinh.
“Em yên tâm… sẽ để các em thất vọng. Anh sẽ đích tìm một đàn ông phù hợp gả Mỹ Khinh cho, để cô dám linh tinh ngoài nữa!”
Vừa , hai họ ôm chầm lấy , môi chạm môi chút do dự.
ngoài cửa, ngơ ngẩn cảnh tượng mắt, nước mắt từ lúc nào thấm đẫm cả khuôn mặt.
“Mỹ Khinh, em yên tâm… dù tin em, vẫn tin em là cô gái trong sạch nhất.”
“Mỹ Khinh, lấy nhé… sẽ khiến em trở thành hạnh phúc nhất đời, để em chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.”
“Mỹ Khinh, yêu nhất chỉ em…”
“Mỹ Khinh…”
Thì tất cả… đều là giả dối.
khổ một tiếng, chút hy vọng cuối cùng cũng bóp nát.
Phan Cảnh Trì – thực sự vì Bạch Hinh mà sẵn sàng hủy hoại tương lai của , đẩy đến bờ vực phát điên.
tuyệt vọng, từ tay áo lặng lẽ rút một phong thư tố cáo giấu kỹ nhiều năm.
Những năm qua, vẫn lén điều tra chuyện năm xưa.
Mỗi khi theo chút manh mối, đều liên quan đến Phan Cảnh Trì.
tin, cũng dám tin.
thuyết phục bản rằng chỉ cần sống yên hiện tại là .
điều đó nghĩa là từng chuẩn gì.
Lá thư – chỉ cần gửi đến thầy cũ của năm – chỉ thể rõ nỗi oan của , mà còn thể kéo cả Phan Cảnh Trì và Bạch Hinh xuống vực sâu.
kìm nén nỗi đau, lau sạch nước mắt mặt.
Khi định rời , tiếng chuyện trong phòng bỗng im bặt.