Cánh cửa bất ngờ kéo mạnh .
Phan Cảnh Trì cuống cuồng lao tới, siết c.h.ặ.t lấy tay , hoảng hốt hỏi: “Mỹ Khinh? Em… em ở đây? Em… em những gì ?”
bật lạnh lùng, ánh mắt xa lạ: “Phan Cảnh Trì, ngần năm… lừa thật t.h.ả.m mà…”
Sắc mặt Phan Cảnh Trì bao giờ khó coi đến thế, nhưng giọng với cố ý dịu vài phần.
“Vợ , em hiểu lầm . Anh với Bạch Hinh trong sáng, giữa tụi từng xảy chuyện gì cả. Em thấy hết những gì cho em mà, thể oan uổng như thế chứ?”
“Chân em còn đau ? Anh đang định mua t.h.u.ố.c cho em đây. Anh dám chở em là vì sợ xóc nảy chân em nặng hơn. Nào, xuống , để xoa cho.”
Con gái cũng ló đầu lưng , chớp chớp mắt: “Mẹ ơi, chứ? Con thổi cho nè, thổi một cái là hết đau liền .”
Nếu là đó, khi hết những lời họ , lẽ vẫn sẽ vì chút dịu dàng mà ngu ngốc diễn tiếp cái vở kịch gia đình hạnh phúc.
bây giờ, tổn thương đến tận cùng, chẳng còn sức để duy trì chút mặt mũi nào nữa.
“Đủ ! rõ mồn một mấy chuyện với trong ! Phan Cảnh Trì, chẳng yêu Bạch Hinh đến ch-ếc sống ? Vậy thì thành cho hai , từ giờ sẽ bao giờ can dự cuộc sống của nữa!”
“Phan Tư Kỳ, con nhận Bạch Hinh ? Vậy thì con cắt đứt quan hệ m-á-u mủ, thế là chứ gì?”
Phan Cảnh Trì bóp trán, tỏ bất lực, như thể phiền đến phát chán.
“Thôi nào vợ, năm đó còn trẻ dại mới phạm sai lầm. ít nhất, bao nhiêu năm sống với , từng bạc đãi em ngày nào ? Em còn ầm lên chuyện gì nữa?”
“Ngoan nào, về nhà với , coi như chuyện từng xảy ? Dù em cũng chẳng đổi gì , thì ai cần em nữa?”
“Anh hứa sẽ đăng ký kết hôn với em, cũng cắt đứt với Bạch Hinh, là em yên tâm chứ?”
Bạch Hinh bên c.ắ.n môi, vẻ áy náy, cất giọng xin : “Xin chị Mỹ Khinh nha, vì em mượn Cảnh Trì nên chị giận ? Em với ý gì khác , bọn em là bạn từ nhỏ, chỉ đùa vài câu thôi mà, chị đừng nghĩ nhiều nha.”
“Thôi em ở nữa, khỏi phiền hai . Anh Cảnh Trì ở chăm sóc chị , em thật sự ý phá hoại tình cảm của hai mà…”
Cô che miệng, bộ tủi .
Xung quanh, y bác sĩ bắt đầu xì xào bàn tán: “Phan Cảnh Trì với Bạch Hinh chẳng một cặp ? thấy họ cùng đến bệnh viện, tình cảm lắm mà. Còn cái là ai ? Ăn mặc rách rưới, chẳng lẽ là tiểu tam đến phá đám khiến Bạch Hinh ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chong-vu-oan-toi-de-tra-xanh-duoc-lam-cong-chuc/c4.html.]
“Cái mặt thế mà đòi tiểu tam á? Nhìn giống giúp việc nhà Phan Cảnh Trì hơn đấy chứ, gì cửa để mắt tới.”
Bị bao dòm ngó, sắc mặt Phan Cảnh Trì càng lúc càng tệ, giọng cũng bắt đầu gắt gỏng hơn: “Đủ đấy, Liễu Mỹ Khinh! Em mất mặt đủ ! Vừa nãy xin em là thật lòng đấy. Về nhà , chuyện kết thúc tại đây!”
Phan Cảnh Trì quen tay kéo cổ tay , định lôi về như khi, nhưng dứt khoát hất tay .
Nếu chịu đưa một chút bồi thường, ít nhất là nghiêm túc xuống thương lượng, sẽ đến mức x.é to.ạc mặt mũi thế .
ngay cả khi sự thật bại lộ, vẫn nghĩ sẽ dễ dàng tha thứ, chỉ cần vài lời ngon ngọt là thể phủi sạch tổn thương chịu.
ngẩng đầu thẳng , ánh mắt chỉ còn tàn tro lạnh lẽo.
“Chuyện sẽ dừng ở đây. sẽ tha cho , cũng sẽ tha cho Bạch Hinh. Cả hai … đừng hòng chạy thoát!”
kéo lê cái chân đang thương, tập tễnh bước ngoài.
Khuôn mặt Bạch Hinh tái nhợt vì lo lắng.
“Làm bây giờ, Cảnh Trì? Cô tố cáo bọn ? Công việc em vất vả lắm mới , nếu chuyện vỡ lở… sẽ em bằng ánh mắt thế nào? Không … tuyệt đối thể để xảy chuyện đó!”
Phan Cảnh Trì hờ hững nhướng mí mắt, giọng điệu khôi phục sự lạnh lùng vốn : “Cô gì bản lĩnh đến thế. Bây giờ em là cán bộ thôn , ai dám dễ dàng đắc tội với em? Cô chỉ đang dọa chúng thôi, trắng thì vẫn sợ bỏ cô mà .”
“Nếu mấy năm nay cô thật sự tìm bằng chứng gì, thì em tới vị trí hôm nay. Em đừng lo, chuyện năm đó xử lý sạch sẽ, để chút dấu vết nào.”
“Biết Liễu Mỹ Khinh chỉ thấy mất mặt, ngại em nên mới gượng gạo bỏ một . Chờ chút nữa về, chắc chắn cô đang ở nhà nấu cơm chờ . Dù giận đến thì cũng chẳng dám để con gái đói.”
Con gái toe, gật đầu lia lịa, còn níu lấy tay Bạch Hinh lắc lắc: “Mẹ con bỏ con . Con sai chuyện gì cũng tha hết, cũng thế thôi. Dì Bạch đừng lo nha.”
Hai họ cứ thế lạnh lùng khập khiễng rời , một ai ý định đỡ một tay.
giờ đây chẳng còn để tâm nữa.
Thứ , là đòi tất cả những gì từng cướp mất.
nuốt vội hai viên t.h.u.ố.c giảm đau, đó dùng tiền cuối cùng trong để mua một tấm vé tàu đến tỉnh thành.
Suốt chuyến , cố gắng chịu đựng cơn đau nơi đầu gối, nhưng đến khi gõ cửa căn nhà quen thuộc, trông thấy thầy từng yêu thương như con ruột, thể nào kiềm chế nổi cảm xúc nữa.
“Cô… cô giáo Tần… em đến tìm cô đây.”