Cô khẽ nắm lấy tay Mạc Dịch Thần, mỉm dịu dàng với : "Dịch Thần, đừng chỉ em mãi thế, mau bế Bảo Bảo .”
"Phải , để bế con một chút." Nãy giờ trong lòng Mạc Dịch Thần chỉ mỗi Hạ Phồn Tinh, đến giờ mới nhận dường như lỡ ngó lơ thiên thần nhỏ của hai .
Anh vội bước đến bên cạnh đứa trẻ, mang theo tâm trạng kích động, cẩn thận từng li từng tí bế con lòng: "Tinh Tinh, thằng bé nhẹ quá, cảm giác chẳng chút trọng lượng nào cả, cứ mềm mại như một đám mây .”
"Dịch Thần, nhanh lên, để ông nội bế một cái nào." Mạc Chấn Đông thấy thế liền vội vàng đưa tay , giành lấy phần bế cháu.
Diệu Diệu Thần Kỳ
Những còn cũng bên cạnh với ánh mắt thèm thuồng, thi xếp hàng chờ đến lượt bế tiểu bảo bối. Thế là tranh bế em bé, ai nấy đều bế cho bằng một vòng mới thôi.
Đến lượt Sở Dục bế, bỗng reo lên vui sướng: "Mọi kìa, Bảo Bảo đang thổi bong bóng kìa, đáng yêu quá mất! Nhìn mềm xèo thế thật là tan chảy mà!”
Mọi vội vây xem như xem vật báu: " , Bảo Bảo thổi bong bóng kìa, thật là đáng yêu quá.
"Các ông các bà xem, thằng bé giống Dịch Thần như đúc, cứ như từ một khuôn đúc , khôi ngô quá." Mạc Chấn Đông phấn khích , trong lòng ông sớm xem đứa cháu đích tôn duy nhất như bảo vật vô giá.
"Cái miệng thì giống Tinh Tinh, đôi mắt cũng giống Tinh Tinh nữa, đúng là kết hợp hết ưu điểm của cả ba và mà." Thẩm Vãn Ý hài lòng ngắm nghía cháu trai, cứ như đang thưởng thức một bức danh họa thế giới .
"Đứa trẻ đáng yêu thế , cũng sinh một đứa đây." Sở Trạm tiểu bảo bối, gương mặt giấu nổi vẻ ngưỡng mộ.
Sở Nam trêu chọc: "Anh cả, tuổi cũng còn nhỏ nữa . Để ba sớm cháu bế, cũng nên học tập em gái và em rể , mau cưới chớp nhoáng một cô vợ về đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chop-nhoang-thanh-phu-nhan-tong-tai-than-phan-thuc-su-khong-the-che-giau/chuong-469-cai-ket-vien-man-toan-my-2.html.]
" đấy, nhất là cùng chị dâu tương lai diễn một vở kịch m.a.n.g t.h.a.i bỏ trốn như trong tiểu thuyết . Chị m.a.n.g t.h.a.i con của chạy mất, lặn lội tìm, diễn một màn tình yêu lãng mạn kinh điển luôn." Sở Dục bịt miệng trộm.
Diệp Giai Văn liền gõ nhẹ đầu con trai út một cái: "Sở Dục, cái thằng nhóc , con đừng mà bày mưu tính kế bậy bạ. Cháu nội cháu ngoại của nhà họ Sở thể để lưu lạc bên ngoài . Có sinh thì cũng đưa về nhà mà sinh.”
"Mẹ, mấy chuyện còn mà! Mẹ đừng tin lời mấy đứa nó." Sở Trạm khổ.
Lời của cứ như thể con rơi con vãi ở bằng. Trong khi đó, Diệp Giai Văn thật lòng mong những điều đó thành sự thật, vì bà cũng đang nôn nóng bế cháu lắm .
Thấy đều vui vẻ quây quần bên Bảo Bảo, bế rôm rả, Mạc Dịch Thần và Hạ Phồn Tinh dịu dàng . Nhân lúc chú ý, lén lút cúi xuống, đặt một nụ hôn thật sâu lên môi Hạ Phồn Tinh.
Hạ Phồn Tinh ngượng ngùng liếc , khẽ lườm đầy duyên dáng. Cái tên thật là, dám hôn cô ngay giữa chốn đông , sợ thấy . Thế nhưng, tận sâu trong tim cô là một dòng cảm xúc ấm áp lan tỏa.
Mạc Dịch Thần dịu dàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Hạ Phồn Tinh, ánh mắt tràn đầy sự nâng niu xót thương. Hai cùng về phía đứa trẻ sơ sinh đang bế tay , đôi mắt họ giao , đong đầy tình yêu và sự ấm áp của gia đình.
Mạc Dịch Thần thầm nghĩ, và Hạ Phồn Tinh nhất định sẽ hạnh phúc trọn đời. Kiếp , nguyện mãi mãi bên cô.
Hạnh phúc suốt một đời.
(TOÀN VĂN HOÀN)