Chú Cún Con Nóng Nảy, Nhưng Siêu Mê Người Yêu - Chương: 04
Cập nhật lúc: 2026-03-21 10:43:51
Lượt xem: 117
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ vui mừng chuyển sang thất vọng, cố gượng ép bản trấn tĩnh.
"... Ồ," gượng một cái, "Trò chơi thôi mà."
" cứ tưởng là thật cơ đấy."
Anh cúi đầu xuống, "Không cả, chơi tiếp ."
Kể từ lúc đó, thêm câu nào nữa.
muộn màng cảm thấy hối hận.
Lẽ nên giải thích như .
Thời Việt trông vẻ thất vọng, nhưng cũng nếu giải thích thì chuyện gì sẽ xảy .
Anh sẽ hiểu lầm ?
Hiểu lầm rằng thích ?
Thế nhưng... chuyện hình như cũng chẳng là hiểu lầm.
Ngày thứ ba khi cắm trại về, cuối cùng cũng xác định một việc:
Thời Việt đang tránh mặt .
Không kiểu né tránh lộ liễu, mà là... nhạt dần .
Trước đây mỗi khi đến câu lạc bộ, luôn là đầu tiên ngẩng đầu , đôi mắt sáng rực như một chú ch.ó lớn thấy xương, đó sẽ rảo bước tiến gần, líu lo hỏi đói , mệt , hôm nay thế nào.
Bây giờ đến câu lạc bộ, chỉ ngước mắt liếc qua một cái như thể thấy, tiếp tục bận rộn việc của .
Trước đây ngày nào cũng gửi tin nhắn cho , hôm thì gặp một chú mèo hoang giống , hôm thì bảo ăn ở một nhà hàng ngon sẽ dẫn .
Bây giờ điện thoại của im lìm như thể hỏng .
Trước đây luôn thích bên cạnh , giúp ngăn dòng qua , thỉnh thoảng cúi đầu một cái để xác nhận xem theo kịp .
Bây giờ phía , bước chân nhanh, chạy bộ nhỏ mới đuổi kịp, cũng chẳng thèm đầu nữa.
tự hỏi, liệu sai điều gì ?
nghĩ mãi, nghĩ mãi cũng chẳng hiểu nổi.
Chiều thứ Năm, ôm máy ảnh đến phòng hoạt động.
Thời Việt đang bên cửa sổ chỉnh ảnh, ánh nắng rơi , phác họa nên những đường nét tuyệt .
bước tới, cạnh .
"Thời Việt."
Anh ngước mắt , ánh mắt nhạt, như thể đang một thành viên bình thường trong hội.
"Có chuyện gì?"
"Cái ..." đưa máy ảnh qua, "thông chỉnh ."
Anh đón lấy máy ảnh, cúi đầu màn hình.
"Khẩu độ quá lớn, màn trập quá chậm."
"Ồ."
"Tự chỉnh ."
Anh trả máy ảnh cho , tiếp tục màn hình máy tính.
chôn chân tại chỗ, chút luống cuống.
Trước đây nhất định sẽ "để dạy em", đó lưng , bàn tay bao lấy tay , điều chỉnh từng chút một.
Hơi thở của sẽ vương bên tai , tiếng nhịp tim sẽ rõ mồn một.
Bây giờ chỉ thản nhiên buông một câu "tự chỉnh ".
ôm máy ảnh, chậm chạp về chỗ .
Trong lòng cảm thấy chút trống trải.
Chu Mục nổi nữa.
"Thời Việt, cái gì thế?"
Thời Việt ngẩng đầu: "Làm cái gì là cái gì?"
"Ôn Dư ," Chu Mục hạ thấp giọng, "chẳng đây hận thể dính c.h.ặ.t lấy ? Giờ là thế nào đây?"
Ngón tay Thời Việt khựng bàn phím.
"Cô thích tớ."
"Sao ?"
"Cái hôm chơi Thách ," giọng Thời Việt thấp, "cô bảo 'trò chơi thôi mà'."
"Thì vốn dĩ nó là trò chơi..."
"Cô giải thích nhanh như ," Thời Việt , "cứ như sợ tớ hiểu lầm lắm bằng."
Chu Mục: "..."
"Cô căn bản chẳng tớ hiểu lầm chút nào," áp suất quanh Thời Việt càng thấp hơn, giọng điệu đầy vẻ chán nản, "Cô căn bản là hề thích tớ."
Chu Mục há miệng định gì đó, nuốt ngược trong, bởi vì đây là đầu tiên thấy hốc mắt Thời Việt đỏ hoe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chu-cun-con-nong-nay-nhung-sieu-me-nguoi-yeu/chuong-04.html.]
"Thôi , tùy ."
Chu Mục thở dài một tiếng.
Thời Việt bắt đầu vùi đầu công việc, nhận nhiều nhiệm vụ chụp, ngày nào cũng sớm về trễ.
Chúng thực sự trở thành mối quan hệ chủ nhiệm và thành viên đơn thuần, chỉ gật đầu chào hỏi, khách sáo và xa cách.
thấy buồn, nhưng chẳng .
Phản ứng của chậm chạp, miệng lưỡi vụng về, giải thích thế nào, cứu vãn .
chỉ thể ngày ngày đến câu lạc bộ, thu trong góc, lén lút .
Anh gầy , mắt hiện lên quầng thâm nhàn nhạt.
Anh còn , còn đỏ tai, cũng còn lóng ngóng chân nọ đá chân nữa.
Anh trở dáng vẻ như đầu tiên chúng gặp mặt: lông mày sắc lẹm, trông dữ dằn, giống như một chú ch.ó săn cỡ lớn c.ắ.n , dựng lên lớp phòng với tất cả .
Chỉ điều, đối với thì khác xưa.
Trước đây khi ở bên , rõ ràng là một chú ch.ó Golden lúc nào cũng vẫy tít đuôi cơ mà.
Chu Mục thực sự chịu nổi nữa.
Trạng thái của Thời Việt ở ký túc xá chẳng khác nào một bóng ma: năng, ăn uống, cả ngày thẫn thờ máy tính.
Trên màn hình là ảnh của Ôn Dư, cứ xem từng tấm một, xem xong tắt , mở .
"Cậu đến mức đó ?"
Chu Mục gắt lên, "Thích thì mà theo đuổi!"
"Cô thích tớ."
"Cậu hỏi ?"
"Không cần hỏi," Thời Việt đáp, "tớ là ."
"Cậu cái thá gì!"
Chu Mục mắng xối xả, "Cậu cô ngày nào cũng đến câu lạc bộ là vì ai ? Cậu thấy cô trong góc lén ? Cậu thấy mấy ngày nay cô cũng chẳng ăn uống gì ?"
Thời Việt sững sờ giây lát.
"Cái gì cơ?"
" là," Chu Mục nhấn mạnh từng chữ, "Ôn Dư cũng đang buồn. Thấy đối xử với cô như thế, cô cũng chẳng . Hai các , đứa còn ngốc hơn đứa !"
Thời Việt im lặng.
"Đi tìm cô ," Chu Mục , "Cứ thế mãi thì cả hai đứa đều hỏng bét hết đấy."
Thời Việt vẫn nhúc nhích.
"Tớ dám."
"Sợ cái gì?"
"Sợ cô thực sự rằng... thích tớ."
Chu Mục đảo mắt một cái: "Được thôi, dám thì để tớ ."
Khi Chu Mục tìm thấy , đang thẫn thờ trong thư viện.
Trước mặt mở sẵn một cuốn sách, mười phút trôi qua mà một trang cũng chẳng thèm lật.
"Ôn Dư."
ngẩng đầu lên.
Cậu kéo ghế xuống, vẻ mặt nghiêm trọng.
"Tớ đến để Thời Việt 'trần tình' đây."
ngơ ngác: "Trần tình?"
"Cái tên đó ở ký túc xá sắp héo mòn đến nơi ," Chu Mục , "Không ăn, ngủ, cả ngày chỉ dán mắt ảnh của mà thẫn thờ."
sững sờ.
"Cậu cứ đinh ninh là thích . Cái hôm chơi Thách , bảo là 'trò chơi thôi mà', nghĩ đang vạch rõ giới hạn."
"Tớ ..."
"Tớ là ," Chu Mục , " lúc đó giải thích nhanh quá, cái não của thì chẳng kịp nhảy ."
小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện
cúi đầu.
"Tớ nữa," chậm chạp lên tiếng, "Anh bỗng nhiên để ý đến tớ nữa, tớ sai điều gì."
"Cậu chẳng gì sai cả," Chu Mục khẳng định, "Cậu đúng là một tên ngốc. Thích đến phát điên mà dám hỏi, cứ tự suy diễn linh tinh sinh bệnh đấy."
Chu Mục kể rằng Thời Việt cả đời từng kiên nhẫn với ai như thế.
"Trước đây dạy tân binh chụp ảnh, giảng một mà hiểu là đuổi thẳng cổ luôn," Chu Mục , "Còn với , giảng tận bốn mà vẫn tự trách giảng đủ rõ ràng."
ngẫm , hình như đúng là như thật.
"Với ," Chu Mục hạ thấp giọng, "Cậu tại chủ nhiệm ?"
"Tại ?"