Chủ Nợ Trăm Triệu Của Văn Võ Bá Quan Không Thể Chết - Chương 163

Cập nhật lúc: 2025-12-16 08:16:26
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn thầm nghĩ, rõ ràng Phúc Lộc Hiên kiếm nhiều tiền như , vì ở lầu bốn ăn bữa cơm còn dựa ăn chực Ngũ hoàng tử?

 

Mà quá đáng nhất chính là Ngũ hoàng t.ử cho ăn chực!

 

Hắn hôm nay tích cực như chính là ăn chực bữa cơm, nghĩ tới chỉ thể đói bụng hồi phủ.

 

Nhạc vương nổi giận đùng đùng rời .

 

Về phần xuống lầu ba ăn cơm?

 

Căn bản là đặt bàn , thể ăn mới là lạ!

 

Hơn nữa, Nhạc vương phủ gần đây tiền bạc đủ, sáu mươi lượng bạc ăn bữa cơm cũng thoáng chần chờ một chút...

 

Quên , vẫn là hồi phủ ăn .

 

Tuy quý phủ gần đây đang tiết kiệm tiền, đồ ăn chỉ bình thường, nhưng cũng thể để đói bụng chứ?

 

Nhạc vương , trong phòng chỉ còn Dung Chiêu và Bùi Khâm.

 

Ánh mắt Dung Chiêu trầm xuống.

 

Bùi Khâm hài lòng tới bên cạnh Dung Chiêu xuống, lúc bất chấp Nhạc vương tức giận, Dung Chiêu chiếm hết bộ tâm thần.

 

Đột nhiên khuôn mặt của Dung Chiêu tập kích, Bùi Khâm choáng váng đầu óc.

 

Hắn ghế gần Dung Chiêu nhất, còn xê sát : "Dung thế tử, Khâm ngươi phong thái như thế..."

 

Ánh mắt của chút mê ly, cũng càng ngày càng tới gần Dung Chiêu.

 

Dung Chiêu tránh né, vẻ mặt đột nhiên nghiêm túc: "Ngũ hoàng t.ử mời đến đây chính là đãi khách như ?”

 

Lời chút nghiêm trọng, nếu là một vị hoàng t.ử đầu óc tỉnh táo khác, ý định lớn hơn nữa cũng đè xuống.

 

Bùi Khâm còn trẻ, vả hiện tại choáng váng, nắm lấy tay Dung Chiêu, thanh âm kích động giải thích: "Sao thích?”

 

Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y Dung Chiêu, giọng khàn khàn: "A Chiêu cần giới thiệu cho rốt cuộc Phúc Lộc Hiên món gì ngon?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chu-no-tram-trieu-cua-van-vo-ba-quan-khong-the-chet/chuong-163.html.]

 

Trên bàn chỉ một tờ giấy thật dài, mặt là tất cả đồ ăn của Phúc Lộc Hiên cùng với đồ ăn kèm, còn một cây bút lông ngỗng, thể chọn đồ ăn ăn, chờ đưa lên.

 

Vẻ mặt Dung Chiêu càng lãnh đạm, "Nếu giới thiệu, Ngũ hoàng t.ử thể buông ? Hoặc là Ngũ hoàng t.ử tự ăn , còn mời của Tam hoàng tử.”

 

Đầu óc cho dù choáng váng, chung quy vẫn là hoàng tử, là đoạt đích, "Tam hoàng tử" khả năng sẽ thờ ơ, Dung Chiêu đây là hạ mãnh dược.

 

Bùi Khâm dừng , đầu óc thoáng tỉnh táo, đôi mắt vốn mê ly nhíu , "A Chiêu đang uy h.i.ế.p ?”

 

Trong lúc chuyện, tay rốt cuộc vẫn chậm rãi buông , chỉ là trong nháy mắt buông , ngón tay vuốt ve, lẩm bẩm: "Tay A Chiêu tinh tế như nữ tử, giống nam t.ử chút nào..."

 

Nói xong, về phía n.g.ự.c Dung Chiêu.

 

“Xoảng…”

 

Dung Chiêu trực tiếp ném chén lên, sắc mặt vô cùng khó coi, gân xanh trán nhô lên, dường như cực kỳ giận dữ.

 

Bùi Khâm sửng sốt.

 

Dung Chiêu lớn tiếng quát: "Ngũ hoàng t.ử mời, Dung Chiêu vui vẻ tới hẹn, ngờ Ngũ hoàng t.ử động tay động chân, ngươi xem là gì? Dung Chiêu mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng cốt khí nam nhi, chịu vũ nhục như thế!”

 

“Ta…”

 

Dung Chiêu mặt trầm như nước, thẹn quá hóa giận: "Đạo bất đồng bất tương vi mưu, An Khánh Vương phủ cho dù thế yếu, thế t.ử cũng thể coi thường, càng thể để Ngũ hoàng t.ử giẫm nát thể diện của An Khánh Vương phủ mặt đất!"

 

Cô vung ống tay áo, giẫm lên mảnh sứ rời , để một câu: "Từ biệt!”

 

Nói xong nổi giận đùng đùng biến mất thấy .

 

Bùi Khâm theo bản năng lên đuổi theo, hô to: "Dung thế tử, chờ một chút!”

 

Dung Chiêu bước chân ngừng, bóng lưng nhanh biến mất trong hành lang.

 

Bùi Khâm sững sờ bóng lưng cô, một lúc lâu mới ôm n.g.ự.c lẩm bẩm: "Cho dù nổi giận cũng như …”

 

Dung Chiêu rời khỏi lầu bốn, "thẹn quá hóa giận" mặt cô rút , nhưng vẫn nhíu mày, sắc mặt trầm xuống.

Loading...