Chú Trông Thật Giống Ba Cháu - Chương 65
Cập nhật lúc: 2026-03-27 20:37:56
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quách Thanh vẻ mặt kỳ lạ trong chốc lát, nhưng gì bước thang máy.
Cửa kim loại đóng , im lặng lên.
Phong Thừa liếc Quách Thanh.
Cô từ chối bình tĩnh tiếp nhận, điều đó ngoài dự liệu của .
Một ngày mệt c.h.ế.t , Quách Tiểu Khải về đến nhà liền nhào lên giường, Quách Thanh bắt lấy:
"Tắm rửa !"
Quách Tiểu Khải nhắm mắt giả vờ ngủ.
Quách Thanh lạnh:
"Ngủ ? Vậy để lấy nước tắm cho con."
Quách Tiểu Khải vội vàng mở mắt:
"Vậy con sẽ tắm!"
Quách Thanh nhấc bé từ giường xuống, để tiết kiệm thời gian, ném cho Phong Thừa: "Anh giúp nó tắm ."
Phong Thừa và Quách Tiểu Khải liếc .
Cả hai đều thấy sự từ chối trong mắt đối phương.
Khi Quách Thanh gội đầu cho Sữa Chua, liền thấy tiếng động ầm ĩ từ phòng bên cạnh.
Chỉ Quách Tiểu Khải gào thét như một phụ nữ trinh tiết:
"Đáng ghét! Không đụng cơ thể cháu!"
Giọng Phong Thừa rõ ràng đang cố gắng chịu đựng:
"Con là đang lãng phí thời gian của . Ngoan một chút, tắm xong nhanh lên, cho cả con và ."
Sữa Chua với một đầu đầy bọt, vẻ mặt lo lắng:
"Ba ba và trai ạ?"
Dưới gầm trời hiếm một khắc tinh nhỏ thể trị Phong Thừa, Quách Thanh để ý:
"Đánh là thương, mắng là yêu, tình cảm đúng chỗ dùng chân đạp."
"Ừm..."
Sữa Chua giữ nguyên ý kiến về cách nhưng dám .
Nếu tắm cho Sữa Chua là một sự hưởng thụ vui vẻ, thì tắm cho Quách Tiểu Khải là một hành trình tu luyện nhân tính.
Có lẽ da của con trai đều khắc cặp nhiễm sắc thể thứ hai mươi ba, Quách Tiểu Khải cũng ngoại lệ - thằng nhóc thích chơi nước.
Khi Quách Thanh từ phòng Sữa Chua , thấy Phong Thừa, chút nào bất ngờ.
Áo sơ mi của gần như ướt hết, đùi của quần cũng một vệt nước đậm.
Quách Thanh liếc phòng, Quách Tiểu Khải đang trần truồng giường lắp ráp s.ú.n.g đồ chơi.
"Cho một chiếc khăn mặt."
Trên mặt bất kỳ biểu cảm nào, nhưng từng sợi tóc của Phong Thừa đều tỏa sự tức giận đang cố gắng kìm nén.
Quách Thanh ném cho một chiếc khăn mặt sạch.
Sau đó hiệu cho :
"Anh qua đây. Chúng chuyện."
Khi Quách Thanh giúp Sữa Chua đồ ngủ xong, Quách Tiểu Khải và Phong Thừa kết thúc cuộc chiến.
Trên giường, một thằng nhóc trần truồng đang lắp ráp khẩu s.ú.n.g đồ chơi của .
Một khác bồn tắm, dùng khăn lau quần áo ướt sũng.
Quách Thanh vẻ mặt thể là nghiêm túc, nhưng giọng điệu của cô thì nghiêm túc:
"Đừng vi phạm mặt bọn trẻ. Tuy chúng còn nhỏ nhưng hiểu nhiều chuyện , mối quan hệ hiện tại của chúng đừng để chúng hiểu lầm."
Hóa việc gì lầu là ngầm thừa nhận.
Quách Thanh vẫy tay gọi :
"Lại đây, chúng chuyện."
Phong Thừa cúi đầu dùng khăn lau vết nước quần áo và quần tây:
"Nói chuyện gì?"
Phong Thừa thể là một thương nhân xuất sắc, một trường hợp thành công thể ghi sách giáo khoa, nhưng trong việc giáo d.ụ.c con cái kinh nghiệm gì cả.
Quách Thanh quyết định chuyện với , cô ngay ngắn ghế sofa, khoanh tay và với vẻ mặt nghiêm túc:
"Vấn đề giáo d.ụ.c."
Phong Thừa liếc cô, tới xuống.
ý định chuyện sâu sắc với cô, chỉ nhẹ nhàng nhíu mày, từ từ lau quần áo.
Quách Thanh hắng giọng.
"Hôm nay sữa chua và Tiểu Giai đều vui, cảm ơn ."
"Không gì."
Phong Thừa mà ngẩng đầu.
Cái dáng vẻ lạnh lùng khiến khó chịu nhất.
Quách Thanh cũng vòng vo, thẳng:
" về nhà của , thể ở đây."
"Tại ?"
Phong Thừa vẫn ngẩng đầu.
Quách Thanh khẽ hừ một tiếng:
"Anh gì về giáo d.ụ.c trẻ em. Để ngủ đây một đêm, vấn đề gì, nhưng sẽ khiến hai đứa hiểu lầm."
"Hiểu lầm gì?"
"Sữa chua và Tiểu Khải chúng ly , chúng thể hiểu , nếu ngủ đây sẽ khiến chúng nghĩ rằng, ngủ ở nhà khác là chuyện bình thường."
Phong Thừa ngước mắt Quách Thanh.
Vẻ mặt của cô chân thành, viện cớ qua loa, cũng nhảm với .
Phong Thừa gấp khăn , đặt lên bàn .
"Vừa tại lầu."
"Những lời như thể mặt bọn trẻ."
Quách Thanh với vẻ mặt của một kinh nghiệm khinh thường mới.
Những từng nuôi con, thậm chí một phụ sơ suất, cũng thế giới tinh thần của trẻ nhỏ thể phức tạp đến mức nào.
Họ đương nhiên nghĩ rằng trẻ nhỏ hiểu gì cả, nhưng thực trẻ nhỏ hiểu nhiều hơn nhiều so với những gì lớn tưởng tượng.
"Khi chúng ở Tô Thành, sữa chua và Tiểu Khải học ở trường mẫu giáo công lập nhất trong vùng. Một ngày nọ khi tan học, gặp một bé gái, đến đón bé là dì của bé. Bé gái đó lúc đó cũng chênh lệch nhiều so với sữa chua, khi thấy dì thì buột miệng : 'Ba con tìm tiểu tam .'"
Mặc dù Quách Thanh là một nhạy cảm và tỉ mỉ như , nhưng khi mang thai, cô tham gia các lớp học nuôi dạy con cái và nhiều sách giáo d.ụ.c trẻ em. Những lý thuyết ngoại lệ đó, xa xa bằng cảm nhận của bản mang sự rung động.
Câu đó khắc sâu tâm trí cô, vì cô luôn chú ý, cố gắng những điều nên để bọn trẻ thấy.
Khả năng phân biệt của trẻ nhỏ đủ mạnh, dễ một lời , một thông tin, một chuyện lừa dối.
Hậu quả của việc lừa dối như là thể lường .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chu-trong-that-giong-ba-chau/chuong-65.html.]
"Chúng thể hiểu nhiều lời nhưng nhiều chuyện hiểu. Ba ly nhưng ngủ chung một chỗ, điều thể khiến chúng hoang mang."
Khi đến chuyện nghiêm túc, vẻ mặt của Quách Thanh khác so với bình thường.
Sắc mặt cô quá nghiêm nghị nhưng trong ánh mắt toát sự nghiêm túc.
Phong Thừa im lặng quan sát cô một lát, đột nhiên khóe môi cong lên:
" ngủ chung với em."
". . ."
Không khí nghiêm túc bỗng chốc phá vỡ, Quách Thanh nghẹn lời một chút, kịp phản ứng rằng dùng từ đúng.
"Ý của là, hai chúng mặt hai đứa nên giữ vững ranh giới . Ly chính là ly , ba là ba, là ."
"Nếu gì."
Phong Thừa .
Quách Thanh nhíu mày.
Cô chân thành, nhưng Phong Thừa như đang đùa với cô.
Phong Thừa cô, :
"Nếu giữ ranh giới thì ."
Quách Thanh ánh mắt sâu thẳm của nóng một chút, theo phản xạ cảm thấy chột .
tại chột , ngay cả bản cô cũng rõ.
Một tiếng rung đột ngột vang lên.
Không khí đang lưu chuyển như đột nhiên tìm thấy lối thoát, nhanh ch.óng tan biến.
Phong Thừa lấy điện thoại , thoáng qua, dậy ban công.
Cuộc điện thoại ngắn, một phút , thẳng đến cửa cởi áo khoác. Anh đầu cô một chút, vẻ gì là vui vẻ:
" đây."
--
"Đã muộn , ngài cứ ngủ . Sáng mai gặp nó cũng như ."
Giang Tùng Nguyệt khuyên nhủ.
"Dù cũng đang đường , kém một lát."
Bà Phong quả thực buồn ngủ, đôi mắt mệt mỏi trĩu nặng.
Có lẽ cảm thấy thời gian chờ đợi quá nhàm chán, bà liếc Giang Tùng Nguyệt,
"Nếu con gọi điện thoại cho nó sớm hơn thì bây giờ nó về muộn như . Bình thường thì thôi , gần Tết nhà mà về, thể thống gì."
Với kiểu gây chuyện , Giang Tùng Nguyệt quen .
bà còn là cô dâu mới gả nhà họ Phong, chỉ thể nén giận và từ tốn phản bác .
"Mẹ, như , giống như con cho Phong Thừa về nhà . Nó ba mươi , trẻ con, việc gì cũng nên chừng mực, thời gian quan trọng như dù về nhà, cũng nên gọi điện thoại dặn dò một tiếng."
Bà Phong hừ lạnh một tiếng:
"Nếu vì con, nó thể về ?"
"Phong Thừa cận với con, nhờ ơn ?"
"Được ."
Cha Phong, nãy giờ im lặng, cau mày vui, Giang Tùng Nguyệt mím môi .
Bà Phong thắng một ván dừng , :
"Phong Thừa tuổi cũng nhỏ , sớm nên kết hôn, bảo con tìm cho nó một đối tượng thích hợp, bao lâu mà chút tiến triển nào. Ta tin một Yến thành lớn như , một đất nước lớn như , hơn một tỷ tìm một phụ nữ thể cưới?"
Nói đến đây, Giang Tùng Nguyệt càng tâm trạng .
"Một Yến Thành lớn như , bao nhiêu cô gái , nó mắt một ai. E rằng theo , nó còn kén chọn hơn cả hoàng đế chọn phi tần."
"Ta thấy con chính là tận tâm!"
Bà Phong mặt lạnh răn dạy.
Giang Tùng Nguyệt mặt biểu lộ cảm xúc, cũng buồn bực, cũng cãi , lấy điện thoại tìm ảnh đưa tới.
"Cái xem thử."
Bà Phong ném ánh mắt kén chọn sang, đầu tiên là liếc , mắt sáng lên một chút, nhận lấy điện thoại.
Xem xét nửa ngày, tiếp tục lướt xuống.
"Trông cũng duyên dáng. Gia thế thế nào?"
"Không hào môn danh tiếng, nhưng cũng là gia đình trí thức. Ba cô đây quan chức, trong nhà chút mối quan hệ, biển kinh doanh, mấy năm nay ăn khá. Mẹ cô là phó giáo sư đại học, gia giáo . Quan trọng là cô điểm chung trong sự nghiệp với Phong Thừa, tiếng chung. Dù là xem mắt, trẻ tuổi vẫn chủ đề chung mới thể đường dài."
"Cô cũng tự lập nghiệp ?"
Bà Phong hỏi.
"Cũng . Cô nghiệp Học viện Điện ảnh, là diễn viên."
"Làm diễn viên thì gì , bây giờ các cô gái trẻ tuổi dồn hết tâm sức đó."
Bà Phong dường như chút ý kiến, đặt điện thoại xuống,
"Tuy nhiên cũng vấn đề gì lớn, khi kết hôn thì cần đóng phim gì nữa. Con hỏi thăm thêm tình hình gia đình cô , cần giống nhà chúng , cũng thể quá kém. Đừng chỉ cho xem, sắp xếp cho bọn chúng gặp mặt mới là chuyện nghiêm chỉnh. Ngày càng rõ ràng."
-
Người già cuối cùng cũng chịu nổi, bà Phong cuối cùng đợi Phong Thừa về, tiên lên lầu nghỉ ngơi.
Khi Phong Thừa cửa, Giang Tùng Nguyệt cũng đang định lên lầu, bà bậc thang:
"Về ?"
Giọng nhàn nhạt, bao nhiêu tình cảm.
Phong Thừa cởi áo khoác, đưa cho giúp việc đang đón:
"Bà nội ."
"Bà đợi , ngủ ."
Giọng Giang Tùng Nguyệt một chút trách móc rõ ràng,
"Hôm nay là giao thừa, con dù chuyện gì quan trọng đến mức thời gian về nhà ăn bữa cơm tất niên, nên gọi điện thoại về ?"
"Đã ăn ở bên ngoài."
Phong Thừa hỏi một đằng, trả lời một nẻo.
Giang Tùng Nguyệt ngừng vài giây, tiếp:
"Vài ngày nữa sẽ sắp xếp buổi xem mắt cho con. Bà nội trách đủ quan tâm đến chuyện hôn sự của con, đây cũng là để bà hài lòng. Mẹ cho bà xem ảnh , bà cũng thấy tệ. Con chuẩn sớm một chút, dành thời gian ."
"Không cần."
Phong Thừa từ chối thẳng thừng.
"Chuyện riêng của con, phiền bận tâm. Con tự sẽ xử lý."
"Mẹ cũng bận tâm chuyện cho con. Lúc trẻ tuổi thích chơi thì còn , qua ba mươi, là lúc lập gia đình. Xung quanh những cùng tuổi với con, đều yên bề gia thất, cưới vợ sinh con . . ."
Phong Thừa cắt ngang lời lải nhải của cô.
"Một thời gian nữa sẽ dẫn về."
"Người nào?"
Lông mày Giang Tùng Nguyệt nhíu hỏi theo, Phong Thừa cho bà thời gian chuyện, trực tiếp qua bên cạnh bà, dừng .
--
Hết chương 65.