Hứa Tri Châu đang uống rượu với khác, thuận miệng :
“Kiều An, em bóc giúp Tô Lăng , em bóc nhanh.”
Trước đây, chỉ cần Hứa Tri Châu ở đó, chuyện bóc tôm đều do hết.
Vì , luyện kỹ năng bóc tôm cực nhanh.
Mọi đều quen với việc đó, đồng loạt .
Ngay cả Tô Lăng cũng đẩy đĩa về phía , ngây thơ:
“Vậy phiền chị Kiều An nhé.”
động.
Trong tay xoay ly rượu, lớp vỏ tôm đỏ au, đột nhiên thấy chút buồn nôn.
“Kiều An.”
Hứa Tri Châu nhíu mày thúc giục:
“Còn ngây đó gì?”
“ bóc.”
đặt ly rượu xuống, tiếng thủy tinh chạm mặt bàn đá vang lên.
“ nhân viên phục vụ, ăn thì tự bóc, tay thì đừng ăn.”
Cả phòng xôn xao.
Hứa Tri Châu mất mặt, sắc mặt .
“Thẩm Kiều An, em phát đ.i.ê.n gì thế? Chuyện nhỏ thôi mà, em nhất thiết mất vui ?”
“Chuyện nhỏ?”
dậy, bật .
“Đã là chuyện nhỏ, bóc cho cô ? Hay cũng cụt tay ?”
“Em…”
Hứa Tri Châu định nổi giận.
Trong góc bỗng vang lên một tiếng “cạch”.
Chiếc bật lửa ném xuống bàn.
Giang Kinh Từ lười biếng dậy, bước dài mấy bước tới bàn.
Anh Hứa Tri Châu, trực tiếp bưng đĩa tôm lên.
Rồi ánh mắt kinh ngạc của …
Cả đĩa tôm, cùng nước sốt, đổ thẳng thùng rác.
“Ào…”
Nước dầu b.ắ.n tung tóe.
“Nếu ai bóc, thì khỏi ăn nữa.”
Anh rút khăn giấy lau tay, ánh mắt u ám quét một vòng:
“Ồn c.h.ế.t .”
Những dòng chữ trôi điên cuồng lướt qua:
[Trời ơi ngầu quá!]
[Bảo vệ vợ cuồng ma mặt .]
[ mất trí nhớ ? Sao giờ thấy nam chính yếu thế, ngược phản diện hấp dẫn hơn.]
Hứa Tri Châu tức đến mặt đỏ bừng:
“Giang Kinh Từ, ý gì?”
“Ý là…” Giang Kinh Từ ném cục giấy dính dầu lòng Hứa Tri Châu: “ ngứa mắt lâu .”
8
Cả phòng ai dám lên tiếng.
Hứa Tri Châu sững một lúc, chằm chằm Giang Kinh Từ.
“Không em nữa, ?”
“Giang Kinh Từ, mấy ngày nay hết đến khác đối đầu với , đừng là thật sự thích Thẩm Kiều An đấy nhé?”
Giang Kinh Từ cong môi, nhưng ánh mắt khẽ d.a.o động.
“Không liên quan đến .”
Những dòng chữ trôi lướt qua đầu.
[Không liên quan? Liên quan quá chứ. Giang Kinh Từ chính là vì nữ phụ mới bạn với nam chính đấy ha ha ha…]
[Hứa Tri Châu đúng kiểu đầu óc một chiều, cũng nghĩ xem từ nhỏ Giang Kinh Từ lạnh nhạt với , lên cấp ba đột nhiên bạn?]
[Vì thấy nữ phụ, tiếp cận thế nào nên mới đường vòng… tiếc là quá kiềm chế, chắc là sợ một khi buông cảm xúc thì sẽ mất kiểm soát.]
những dòng chữ , ngây về phía Giang Kinh Từ… đang tỏ như chuyện gì.
Anh thật sự…
Tô Lăng thấy tình hình , vội dậy hòa giải:
“Không Tri Châu, cũng Kinh Từ vốn thẳng tính mà, đừng giận nữa nhé.”
Dưới sự dỗ dành liên tục của cô , sắc mặt Hứa Tri Châu dần dịu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chua-tung-noi-tu-biet-kieu-an/chuong-3.html.]
Trong phòng cũng vang lên tiếng trò chuyện, khí trở nên náo nhiệt như cũ.
Qua vài vòng rượu, Tô Lăng đề nghị chơi trò.
Cũ kỹ nhất nhưng cũng nhắc đến nhất: Thật lòng Thử thách.
Vài lượt , miệng chai về phía .
Trong mắt Tô Lăng lóe lên một tia tinh ranh:
“Chị Kiều An chọn Thử thách ? Thật lòng chán lắm.”
như cô : “Được.”
“Vậy thì…”
Tô Lăng bộ suy nghĩ, ánh mắt lướt một vòng quanh phòng.
Cuối cùng dừng Hứa Tri Châu, nhanh ch.óng dời .
“Chọn một khác giới mặt ở đây, hôn kiểu Pháp trong một phút.”
Tiếng hò reo lập tức bùng lên.
Ai ở đây cũng từng thích Hứa Tri Châu.
Tô Lăng đang cược.
Cược rằng dám hôn Hứa Tri Châu, hoặc nếu hôn thì cũng sẽ đẩy , khiến mất mặt .
Dù , Hứa Tri Châu còn đang bênh cô .
Hứa Tri Châu nhíu mày:
“Quá đáng , đổi cái khác .”
“Chơi nổi ?”
Tô Lăng nũng nịu: Chị Kiều An còn gì mà.”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía .
Chờ xem trò .
nâng ly rượu, uống cạn một .
Rượu mạnh thiêu đốt cổ họng, lá gan cũng theo đó mà lớn lên.
Những dòng chữ trôi lướt qua:
[Hôn phản diện . Hôn c.h.ế.t luôn.]
[Kiều An đừng sợ, xông lên cho .]
dậy.
Giày cao gót dẫm lên t.h.ả.m mềm, chao đảo.
lướt qua Hứa Tri Châu đang bộ tịch.
Đi thẳng về phía Giang Kinh Từ trong góc phòng.
9
Giang Kinh Từ dường như cũng ngờ chọn .
Cả cứng đờ sofa.
Đôi mắt luôn mang ý trào phúng , lúc khẽ mở to, phản chiếu bóng dáng .
“Giang Kinh Từ.”
gọi tên .
Yết hầu chuyển động dữ dội, giọng khàn đến hình dạng:
Rùa
“Thẩm Kiều An, đừng lấy đùa.”
“Không đùa .”
cúi xuống, hai tay chống lên thành ghế hai bên .
Vây trong phạm vi của .
Rồi cúi đầu, hôn lên đôi môi mỏng .
Hơi lạnh, mang theo mùi t.h.u.ố.c lá.
Xung quanh lập tức yên tĩnh đến đáng sợ.
Giang Kinh Từ cứng như đá.
Ngay khi tưởng sẽ đẩy …
Một bàn tay lớn đột ngột giữ lấy đầu , lập tức đảo khách thành chủ.
Nụ hôn còn là sự chạm nhẹ ban nãy.
Nó mang theo khát vọng và sự kìm nén tích tụ suốt nhiều năm.
Anh cạy mở môi , chiếm lĩnh từng nhịp thở.
Như thể nuốt trọn lòng.
Thiếu dưỡng khí.
Ngạt thở.
“Choang…”
Một tiếng vỡ vang lên.