Chưa Tường Nhân Quả - Chương 11: Hà Minh-Phong Vạn Lý, môt mối duyên trời định

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:12:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Phong Bắc Thần nhấp ngụm , thủng thẳng kể tiếp: "Còn cái vụ vì đeo mặt nạ á? Ông đây cũng chịu. Chả ."

Phong Vạn Lý gật gù, trong đầu vẫn đang nghiền ngẫm câu chuyện, đồng thời bất chợt cảm thấy cái chiêu "mặt dày đeo bám" mà quen quen... hình như cũng từng dùng thì ?

"Thế còn tin đồn?" Phong Vạn Lý đột nhiên bồi thêm một câu khiến ông nội sặc , ho sặc sụa như trút hết phổi ngoài. Phong Vạn Lý doạ cho hú tim, vội vàng vỗ lưng ông cho thuận khí.

"Cháu tính mưu sát ông đấy hả?!" Phong Bắc Thần cuối cùng cũng dừng ho, giọng khàn khàn, thở lườm cháu trai.

Phong Vạn Lý thì mặt dày chừa, giọng thản nhiên như nước lạnh: "Tin đồn gì đấy ông?"

Phong Bắc Thần: "..." Giờ mà đổi ý đuổi thằng cháu khỏi đội trinh thám ?

Tất nhiên là .

Phong Bắc Thần than thở, tự trách ngu ngốc đưa cháu ở đội trinh thám, giờ học học, học mỗi thói của bọn trong đó, ông đành thở dài kể: "Cháu còn nhớ vụ quân phản loạn ba ngàn năm chứ?"

"Nhớ ạ." Phong Vạn Lý gật đầu, nhăn nhở: "Ông đừng bảo sếp con là quân phản loạn nhé?"

"Ngược ." Phong Bắc Thần lắc đầu nghiêm túc, "Cậu của liên quân. ... khi gia nhập thì diệt luôn cả tộc ."

.

Lời đồn về độ m.á.u lạnh của Hà Minh thực tiện lợi, nhờ đó mà cũng độc chiếm thang máy, khỏi cần chen.

Thang máy từ từ lên, nếu mà lắp cái thang ở nhân gian, chắc bắt vì xây dựng trái phép , dù cũng là ba mươi ba tầng chứ ít gì! Bên Phật giáo mà chắc kiện là ăn cắp văn hóa cho xem.

Hà Minh thật sự hiểu nổi Thiên Đế nghĩ gì. Một cái trận pháp di chuyển dịch chuyển tức thời là xong, mà bày đặt bắt chước nhân gian xây thang máy, nó chậm, kém hiệu quả. Ưu điểm duy nhất là thể ngắm cảnh qua cửa kính.

Anh liếc xuống thành phố, ánh đèn lấp lánh như sa, chẳng khác gì ở nhân gian. Không ai thể tưởng tượng nổi nơi từng là một bãi hoang tàn đổ nát. Lần đầu Hà Minh đến Thiên giới, nơi như chiến tranh càn quét, sụp đổ tan hoang. Giờ đây, cũng phồn hoa.

Trận chiến kéo dài ròng rã hai nghìn năm, san bằng cả Tam giới. Ấy mà chỉ một nghìn năm, đau thương, tàn phá che phủ, chỉ còn sót vài trang mỏng manh trong sách vở mấy câu chuyện răn trẻ nhỏ.

Tất cả thật đến rợn , hư ảo như giấc mộng kê vàng. Đôi khi Hà Minh cũng tự hỏi: "Chuyện năm xưa, rốt cuộc thật sự trải qua ?" hiện thực là hiện thực, thể chối cãi .

Anh bất giác bật nhẹ, lẽ là nghĩ đến chuyện vật lộn ngàn năm, cuối cùng để một cái danh: vô tình vô nghĩa, kẻ g.i.ế.c tộc, kẻ m.á.u lạnh. Còn cả tộc trưởng và hậu bối, những từng kính yêu mãi mãi chỉ còn trong ký ức. Mà trong truyền thuyết của đời , họ chỉ tồn tại như những nạn nhân tay .

Hai chữ "nạn nhân", đủ để xóa sạch bao nhiêu tên tuổi, bao nhiêu kiếp , bao nhiêu ký ức. Khi cái kết định sẵn, quá khứ đều lược bỏ thương tiếc.

Ting! Thang máy dừng ở tầng ba mươi ba. Hà Minh thu ánh mắt, bước ngoài.

Tầng chẳng giống văn phòng nhân gian, mà giống như thư phòng của một nho sinh thời cổ.

Thiên Đế mặc bộ Hán phục đơn giản, ch.ói lọi vàng ch.óe như tưởng tượng. Thật ghét mấy màu quá nổi, chỉ thích xanh nhạt, trắng, kiểu thanh nhã.

Hắn đang bên bàn, một tay cầm sách ngon lành. Nghe tiếng bước chân mới ngẩng lên tới.

"Cậu đến . Uống ." Hắn rót hai chén , một cho , một để bên bàn: "Đột nhiên tới đây, chắc chỉ để uống . Có chuyện liên quan đến đội trinh thám ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-11-ha-minh-phong-van-ly-mot-moi-duyen-troi-dinh.html.]

Giọng của Thiên Đế đúng chuẩn "quân t.ử ôn nhu", dịu dàng như gió xuân. Ai mà cũng tưởng là thư sinh tay trói gà c.h.ặ.t, chứ chiến thần m.á.u lửa từng tung hoành ba ngàn năm .

Hà Minh xuống đối diện, bưng lên uống cạn: "Không gì. Muốn hỏi về một thôi."

Thiên Đế nhẹ: "Là ai mà khiến để tâm đến mức đích tới hỏi thế?"

Hà Minh lắc đầu, phản bác cách dùng từ "để tâm" của Thiên Đế: "Chưa đến mức gọi là để tâm. Chỉ là mệnh cách của cấp điều bất thường, cần hiểu rõ đôi chút."

"Cậu đúng là một ông sếp tận tâm đấy." Thiên Đế lắc đầu , "Nói , là ai?"

"Phong Vạn Lý. Người của Hồ tộc."

Thiên Đế tên xong thì im lặng, chỉ chăm chú Hà Minh. Đối phương lên tiếng: "Cậu nhân quả. Chuyện quá bất thường. Ngài lý do chứ?"

"Không ." Thiên Đế đáp, thêm một câu khó hiểu: "Nói đúng thì... với duyên."

Nói xong, Thiên Đế nở một nụ ôn hoà như nước suối: "Cậu vốn thích ở đây, những lời đồn chẳng cảm thấy gì, chứ thì phiền lắm. Thôi, về , đừng chịu khổ thêm nữa. Ta tiễn."

Lời dứt, kịp phản ứng gì thì Hà Minh thấy trở nhân gian, giống như tất cả chỉ là mộng cảnh.

Anh lắc đầu, đuổi những suy nghĩ linh tinh.

Thiên Đế luôn là nhã nhặn, khi năm đó từ chối nhận chức, cũng chỉ hiền như cha đứa con ương bướng. hôm nay đột ngột đuổi khách thế , chắc chắn ẩn tình.

"Cậu với duyên."

Hà Minh nghiền ngẫm câu đó, nghĩ mãi . "Duyên" kiểu gì? Là cái kiểu đ.â.m đ.â.m hả? Tự nghĩ xong mà cũng thấy buồn , rõ ràng ý của Thiên Đế nhã nhặn .

Nghĩ thì thôi, Hà Minh cũng dứt khoát nghĩ nhiều nữa. Anh xoay , bước về phía căn hộ của .

.

"Sếp ơi!" Một giọng quen thuộc vang lên. Không cần cũng là cái tên " duyên" với .

Hà Minh: "..." thật là duyên đấy.

Lúc trời tạnh mưa, đất còn đọng mấy vũng nước nhỏ phản chiếu đủ loại bóng . Phong Vạn Lý thì tay cầm dù gập , dáng nhẹ nhàng, tươi như hoa nở, định giở trò gì.

"Sếp cũng về nhà hả? Hay quá, chung luôn nha!"

Hà Minh với ánh mắt kiểu: Cậu vấn đề ? bộ quen , lưng tiếp, nghĩ bụng chắc tên lên cơn . Và... đúng là theo thiệt!

Tới tận cửa khu căn hộ, Hà Minh nhịn nổi nữa, hỏi: "Cậu theo gì đấy?"

"Ơ, ở đây mà." Phong Vạn Lý nham hiểm, giơ cái chìa khóa lên lắc lắc, "Sáng nay còn thấy sếp ngoài mang dù, mà mưa chẳng chạm . Sếp đúng là cao thủ!"

Hà Minh cái chìa khóa quen thuộc, nhớ cảm giác theo dõi đó, đột nhiên thấu hiểu lời của Thiên Đế: "Hai duyên."

Quả thật là duyên đến mức rợn .

 

Loading...