Chưa Tường Nhân Quả - Chương 13: Âm thanh của kẻ chết, người sống chớ nên nghe

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:12:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Tần Dương nở một nụ rạng rỡ với Ngụy Hằng: "Lâu quá gặp , ! mời uống sữa!"

Ngụy Hằng , trong mắt hiện lên một tầng cảm xúc phức tạp: "Tần Dương... hận ?" Cậu sợ Tần Dương sẽ " hận", nhưng cũng mong thật sự hận . Bởi vì đến chính còn thấy đáng ghét, thì Tần Dương thể ghét ?

"A Ngụy, thật thì, từng hận." Tần Dương thở dài. " nghĩ, Tiểu Liễu chắc chắn hận . Năm đó... cũng coi như tai nạn. thể để con bé thất vọng thêm nữa."

Nói xong, nghiêm túc thẳng mắt Ngụy Hằng: "Sau thời gian, cũng nên đến thăm con bé... Lâu lắm , chắc Tiểu Liễu cũng nhớ lắm."

Ngụy Hằng đến đây, hòn đá đè nặng trong lòng bấy lâu như nhấc . Cậu nở nụ nhẹ nhõm, khẽ gật đầu đáp lời: "Nhất định . Chúng cùng thăm em ."

"Nhớ đó nha!" Tần Dương bá vai Ngụy Hằng, "Được ! Bạn yêu quý của , chịu nể mặt uống ly sữa với ?"

"Đi thì ! , lương phát, đang nghiên cứu nên cháy túi đó, ly mời nha!" Ngụy Hằng cũng bật đáp .

"Cậu y như xưa, đổi gì hết!" Tần Dương bật bất lực. "Được , thôi!"

Hai bạn cứ thế bá vai bá cổ kéo khỏi bệnh viện mua sữa.

Ngụy Hằng hề , ngay khi họ xoay rời , một làn khí u ám màu đỏ sẫm từ lặng lẽ luồn căn phòng bệnh đang đóng kín.

Một tiếng nổ lớn vang lên, kèm theo tiếng hét t.h.ả.m thiết xé tai. Ngay đó là tiếng bước chân hỗn loạn của bác sĩ và y tá chạy tới.

"Nhanh! Tim ngừng đập, ngưng thở ! Chuẩn cấp cứu!"

"Cái điện thoại rõ ràng đang dùng mà, tự dưng phát nổ trời?!"

.

Tại con hẻm mà Vương Trành nhắc đến đó, Phong Vạn Lý cau mày cảm nhận luồng ma khí vẫn còn sót : "Lần chắc chắn là Ma tộc tay. Nghe miêu tả của , vẻ là... hóa ma ?"

"Khả năng cao là ." Cố Tình Thâm thở dài, xoa trán tỏ vẻ nhức đầu. " rắc rối đấy... cảm giác như vụ là để dụ chúng mặt. Giờ mục tiêu đạt , chắc sắp màn thủ tiêu nhân chứng đấy."

lúc đó, điện thoại của Hà Minh vang lên. Anh liếc Phong Vạn Lý và Cố Tình Thâm một cái, hiệu im lặng. Cả hai lập tức hiểu ý, đây chắc là cuộc gọi từ bệnh viện hoặc từ chính Vương Trành.

Hà Minh máy: "Alo, xin hỏi chuyện gì xảy với đương sự của ?"

Nghe xong, khẽ nhíu mày, rõ ràng là tin mấy lành. giọng vẫn bình tĩnh đến đáng sợ: "Được. hiểu ."

Cúp máy, Hà Minh sang hai : "Điện thoại nổ. Không cứu kịp."

"Điện thoại tự nhiên nổ ?" Phong Vạn Lý sững sờ, cảm thấy thật nực , "Định g.i.ế.c bịt miệng chứ gì? Người thì nổ cái điện thoại, thì thành gà rán luôn ? Rõ ràng là diệt khẩu còn gì!"

"Chuẩn luôn. Có vẻ mục tiêu là chúng thật." Cố Tình Thâm nhíu mày Hà Minh: "Anh cho Ngụy Hằng ở đó, liệu an ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-13-am-thanh-cua-ke-chet-nguoi-song-cho-nen-nghe.html.]

Hà Minh nhắm mắt, im lặng một lúc mới đáp: "Không . Không thương, cũng nguy hiểm đến tính mạng."

Phong Vạn Lý liếc mắt sang, đoán chắc Hà Minh để một vòng năng lượng Ngụy Hằng để theo dõi an từ xa.

"Vậy bây giờ còn đương sự nữa, chúng gì tiếp đây?" Cậu hỏi xong còn chọc thêm một câu: "Với thấy bạn của Tiểu Ngụy ... gì đó là lạ nha. Anh cho Tiểu Ngụy ở bên , là để theo dõi ?"

Hà Minh trả lời thẳng câu hỏi đó. Anh chỉ thản nhiên buông một câu đầy ẩn ý: "Duyên phận giữa với , vốn chẳng thoát khỏi chữ 'nhân quả'. Nhân quả càng nặng, duyên phận càng sâu..."

Nói đến đây, ánh mắt Hà Minh chợt về phía Phong Vạn Lý, đang mặc áo khoác đen, bên trong là áo thun trắng đơn giản, đầu tóc bảnh bao, ngũ quan sáng sủa đến mức trong bóng tối vẫn như phát sáng. Có gì đó trong khiến liên tưởng đến ánh nắng đầu xuân, ấm áp, rực rỡ và tràn đầy sức sống.

Rõ ràng từng gặp Phong Vạn Lý, thế nhưng cái thứ gọi là "duyên phận quá sâu, nhân quả quá lớn" giữa hai , cứ như khắc sâu trong mệnh. Một mối nhân quả mà ngay cả Hà Minh cũng thể thấu gốc rễ.

"Ấy da, sếp ~ bảnh tỏn , nhưng cứ chằm chằm thế, rợn da gà quá !" Phong Vạn Lý mở miệng mấy câu đắn, mức độ tự luyến của đủ Cố Tình Thâm và Hà Minh sốc óc.

Chưa dừng ở đó, , chiều gian tà: "Anh nhân quả càng sâu thì duyên phận càng nặng. Vậy với chẳng là... nhân quả thành tinh ?"

"Nói với, đầu gặp là 'gặp gỡ', là 'gặp ' ? Có quen ?" Phong Vạn Lý tỏ vẻ mặt như nắm đằng chuôi của , nhưng Hà Minh vẫn thản nhiên như tờ.

Hà Minh im lặng một lúc lâu, cuối cùng cũng chậm rãi : "... quen ông nội của ."

Phong Vạn Lý: "???" Hình như giống như tưởng tượng lắm thì ?

Mặc dù trong lòng Hà Minh thật, nhưng câu cứ như đang mắng .

Ngay cả Cố Tình Thâm, quen thuộc với xì-tai lạnh lùng của Hà Minh cũng sửng sốt đến nhíu mày, mãi mới tiêu hóa hàm ý thật sự của câu .

"Thật quen . cũng mất trí nhớ, càng chuyện đầu t.h.a.i chuyển kiếp gì hết. Nên cái gọi là duyên từ kiếp kéo sang kiếp ." Hà Minh gương mặt ngơ ngác của Phong Vạn Lý, chẳng hiểu thấy buồn .

Anh nở nụ hiếm , tiếp: "Hồi nãy còn tính hỏi riêng chuyện . giờ thì cần nữa."

Cố Tình Thâm hết tới , trong lòng dâng lên một cảm giác khó diễn tả thành lời, hình như giữa đội trưởng nhà và tên lính mới gì đó là lạ. Như thể, chút... mờ ám.

" nếu c.h.ế.t , chắc sẽ về đây, ?" Cô đột ngột hỏi. Không chờ ai trả lời, cô lôi từ túi áo một cái chuông đồng cổ.

Chiếc chuông đồng hoa văn mộc mạc, nhưng mặt là một cái mặt quỷ trông đáng sợ, bề mặt còn lấm chấm vết rỉ sét pha m.á.u, như thể tích tụ hàng ngàn năm thể tẩy sạch.

Thấy , Hà Minh kéo Phong Vạn Lý lùi một bước, thuận tiện giải thích: "Chuông gọi hồn đấy. Đừng gần quá, là xảy chuyện."

mà cũng lý do cả.

Người đời truyền tai câu: Âm thanh của c.h.ế.t, sống chớ nên . Thật câu hẳn đúng . Những âm thanh thể , mà là nếu c.h.ế.t mang theo oán khí, lời họ sẽ tràn ngập đau thương, bi ai và thù hận. Người sống thể hiểu , còn hồn ma thì thể kéo về ký ức đau đớn, từ đó oán khí chiếm lấy, kết cục là trở thành đồng loại.

Thế nên, truyền mãi biến thành một điều cấm kỵ: Đừng âm thanh của c.h.ế.t.

 

Loading...