Chưa Tường Nhân Quả - Chương 27: Hoá ra kẻ chủ mưu mắc bệnh tuổi teen?!

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:12:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Phong Vạn Lý mở mắt thấy Hà Minh cũng tỉnh dậy, liền buông tay: “Sếp, thấy thế nào ?”

Hà Minh lắc đầu: “Không .”

“Sếp, nghĩ ai giật dây vụ đó!” Phong Vạn Lý lên tươi: “Đoán xem là ai nào?”

“Ai?” Hà Minh rút điện thoại xem thời gian thì thầm: “Bốn ngày …”

Lúc Phong Vạn Lý tò mò để ý đến thời gian , mà Hà Minh cũng chủ động giải thích: “Trước khi , lo xử lý nên gửi thư cho Thiên Đế. Nếu năm ngày thấy hồi âm, chắc ngài sẽ trực tiếp xuống can thiệp. Lúc đó dù thế nào, cũng coi như chuyện khép .”

Phong Vạn Lý thán phục: “Anh đúng là cánh tay đắc lực của Thiên Đế đến giây phút cuối luôn ha?”

trung thành, chỉ… ghét quân phản loạn mà thôi.” Hà Minh phủi bụi áo, “Thế ai là kẻ giật dây vụ ?”

“Ấy, đố mà! cho gợi ý nhé! Là quân phản loạn, từng đấu với nhiều , hận .”

Gợi ý lập lờ nước đôi khiến Hà Minh thấy câm nín. Đám quân phản loạn ai mà chả từng cùng giao chiến vô , ghét là ghét chắc đó, như .

“Nói tiếng .”

Phong Vạn Lý khoát tay: “Gương linh Vạn Hoa đó! Ba ngàn năm cao thủ chui như nấm, pháp khí tiện tay chế còn dùng đến tận giờ, mà còn thành tinh luôn!”

“Gương linh Vạn Hoa thành tinh ?” Hà Minh tìm điểm mấu chốt từ mấy lời nhảm của , suy nghĩ một lúc gật đầu: “Không rắc rối như nghĩ nhỉ. Đi thôi, ở đây gương , tức là chúng đang theo lộ trình của tên .”

Phong Vạn Lý nhướn mày, vẻ tin, “Anh chắc ? mà là cái gương thì chắc chạy té khói .”

Hà Minh gật gù: “Cậu mà, tên ghét còn gì.”

“Nếu ai đó cực kỳ căm ghét , bây giờ gặp , tên sẽ gì?”

Phong Vạn Lý nghĩ lâu, giơ đ.ấ.m về phía : “Đương nhiên là đ.ấ.m cho một trận !”

Sau đó cũng hiểu , “Cho nên bây giờ tên đó chiến với để chứng minh năm đó thua chỉ là do sai lầm hoặc xui xẻo đúng !”

Hà Minh gật đầu, hai tiếp tục sâu trong hang. Lúc Phong Vạn Lý vẫn nhịn, tiếp tục mở lời: “Anh với trong tộc , đó …” Cậu suy nghĩ một hồi, bỏ hai chữ ‘diệt tộc’, “Xảy biến cố ?”

Hà Minh thở dài: “Ba ngàn năm , quân phản loạn ùa sông Vong Xuyên, tộc chống cự kịch liệt. ”

Hà Minh luôn nhớ rõ cảnh quân phản loạn tràn sông Vong Xuyên như một làn sóng cuồn cuộn, đạp nát đất đai, để xác chất đống. Người trong tộc từ xưa rời xa thế tục và Tam giới Thiên – Ma – Nhân, nên chẳng ai học võ thuật. Dù tộc trưởng kêu gọi chiến đấu ngay lập tức, quân phản loạn vẫn dễ dàng c.h.é.m g.i.ế.c quá nửa quân của họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-27-hoa-ra-ke-chu-muu-mac-benh-tuoi-teen.html.]

biến trường thương, nhưng trời sinh chiến đấu.” Hà Minh , “Lúc đó chỉ vung đại thôi, g.i.ế.c ai là do may mắn.”

Anh lớn lên ngay bên bờ Vong Xuyên, trăm năm tuổi đời so với các sinh linh chẳng khác gì trẻ con, cũng từng rời khỏi nơi . Giống tộc , hầu như võ công gì.

“Sao dùng pháp thuật? Là linh do sông Vong Xuyên sinh , đầy năng lượng mà?”

“Dùng .” Hà Minh lắc đầu thở dài: “ kiểm soát năng lượng nên bộc phát, giặc thì quét sạch, nhưng… tộc cũng thành tro.”

“Đó là quyết định… hối hận nhất cuộc đời .” Hà Minh cay đắng.

Phong Vạn Lý xong nhíu mày, chẳng ai sinh điều khiển năng lượng mạnh như dễ dàng, thứ đều cần chỉ dẫn. Nếu , giống như đưa cho trẻ con cái nút của hạt nhân, nguy hiểm.

Hà Minh là sinh linh duy nhất của sông Vong Xuyên, trong tộc chăm nuôi phép thuật, đành tự mò mẫm, cuối cùng còn phong ấn năng lượng của .

Phong Vạn Lý nhớ đến thế hệ trẻ trong tộc cũng từng mất kiểm soát năng lượng, nó như bão cắt ngang, thời gian kéo dài, lúc nào sẽ ập đến.

Vậy nên, việc Hà Minh kiểm soát năng lượng trăm năm cũng gọi là thiên phú . Nếu t.h.ả.m họa quân phản loạn, khi trăm năm dùng pháp thuật bình thường, tiếc là trời lòng .

Phong Vạn Lý Hà Minh, mặc chiếc sơ mi trắng giờ nhuốm bụi, trong đầu chợt loé lên suy nghĩ: “Mà mặc màu trắng ? Anh từng đổi sang màu khác ? Có đang để tang ?”

“Bị phát hiện .” Hà Minh tiếp tục giải thích: “ thấy loài truyền thống mặc màu trắng để tang, thể hiện sự tưởng nhớ và kính trọng với mất.”

vẫn ngoài, mặc đồ tang suốt thì kỳ, nên đổi sang quần áo màu trắng thôi.”

"Còn mấy tin đồn … khi nào rảnh thì tìm thời gian dẫn giải quyết hết, hoặc để thêm ông lên tiếng, trong đội chắc cũng sẵn lòng đó.” Phong Vạn Lý vỗ vai Hà Minh: “Anh mặc đen trông lắm, đừng lúc nào cũng mặc đồ trắng nữa.”

Hà Minh nghẹn: “Vậy chịu trả tiền mua cho chứ, lương còn bằng đấy.”

Phong Vạn Lý toe toét, thật đùa: “Ok, để xì-tai-lít riêng cho luôn nhá!”

Hà Minh bất đắc dĩ: “Lắm lời.”

Hai một hồi mới đến vùng rộng hơn. Trước mặt là một mặc áo dài màu đen, rõ ràng đó chính là hình dạng con của Gương linh Vạn Hoa.

“Cuối cùng thì hai cũng đến.” Nó nở nụ khiến thấy ghét, Phong Vạn Lý chợt nhận tên giỏi ở mảng ghẹo gan, hết dùng mặt Hà Minh xong giờ đổi sang mặt , thế mà vẫn là kiểu ngứa mắt như .

“Cứ đó chờ hả?” Phong Vạn Lý phá lên : “Mày chơi RPG nhiều quá ? Sao, tưởng là boss xong im luôn? Một cái gương ba ngàn tuổi còn chẳng di chuyển, mắc bệnh “tuổi teen” dữ !”

“Với , mày vẽ hoa sen đỏ trán ? Cosplay Hoa Mộc Lan hả? Tiếp theo định soi gương trang điểm trải tóc bên cửa sổ ?” Không hôm nay Phong Vạn Lý như ăn thùng t.h.u.ố.c nổ, oanh tạc một , đến Gương linh Vạn Hoa cũng kịp phản kháng.

“Vạn Lý, đừng lung tung.” Hà Minh chặn , đó biến thương đen: “Để đối phó với tên đó, cứ đ.á.n.h luôn là .”

 

Loading...