Chưa Tường Nhân Quả - Chương 35: Đội trinh thám công khai cá cược
Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:12:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Tại văn phòng đội trinh thám, đám tin ngày mai sếp và nhân viên họ Phong nào đó cùng xin nghỉ phép, lập tức hồ hởi ùa khỏi phòng việc, hăng hái bắt đầu buôn chuyện.
Cố Tình Thâm hớp ngụm nhỏ giọng như đang bật mí chuyện động trời: “Lời của Ma Tôn hôm nọ các đều cả ha?”
Ý của Cố Tình Thâm là cái câu “tiến triển nhanh dữ thần” mà Chu Minh Diệp từng buột miệng hôm . Còn cái màn im như thóc suốt bao lâu mặt trong cuộc, chính là để giữ mạng đấy. Chứ thì giờ Hà Minh chắc kéo quân sang Ma giới bịt miệng từ lâu .
“ ngờ thật đấy.” Vẻ mặt Lý Trường Xuyên như nuốt nhầm hạt dẻ: “Hồi đ.â.m xe húc sếp, đó là mấy màn chọc ngoáy qua … cứ tưởng họ sẽ thành cặp oan gia ngõ hẹp cơ, ai dè…”
Ngụm suýt sặc luôn. Ngay cả từng trải như Ngụy Hằng, từng chứng kiến Chu Minh Diệp và Huyền Hồng suốt ngày cũng thừa nhận khác. khi đổi sang Hà Minh với Phong Vạn Lý, kiềm sự ngạc nhiên: “ càng ngờ là từ đầu gặp đến giờ chỉ mới đầy ba tháng thôi đó?”
“Chính là tình yêu sét đ.á.n.h trong truyền thuyết chứ còn gì!” Cố Tình Thâm gật gù với bộ mặt chi là từng trải.
“Căn cứ theo cảnh của sếp với Phong, nghi đây là ‘hiệu ứng lẫn lộn kích thích’.” Ngụy Hằng lập tức phản bác.
Lý Trường Xuyên tuy là tay công t.ử nhà giàu học đủ thứ nhưng chẳng thứ nào tới nơi, đến đây thì tịt ngòi luôn: “Là gì cơ?”
“Hiệu ứng cầu treo* đó.”
*Hiệu ứng tâm lý khi hai cùng trải qua khoảnh khắc lo lắng, sợ hãi sẽ dễ dàng đồng cảm, nảy sinh tình cảm với .
Cố Tình Thâm đồng tình: “ thấy . Hay là cá cược ? Xem bao giờ hai họ công khai chuyện tình cảm?”
Ngụy Hằng vốn tin trực giác của , lập tức gật đầu nhận kèo, kéo luôn cả Lý Trường Xuyên nhập cuộc.
Thế là ba nhân viên to gan của đội trinh thám thản nhiên lấy chuyện yêu đương của sếp với đồng nghiệp kèo cá cược, quên mất rằng bất kỳ ai trong hai đó đều đủ sức tiễn họ gặp ông bà tổ tiên trong vòng một nốt nhạc.
Cá cược xong, Lý Trường Xuyên chợt nhớ : “Khoan , là coi như tụi giải Bí ẩn 9 hả?”
Hai còn ngớ , chợt nhớ Bí ẩn 9 là: Tại thành phố nhiều hiện tượng kỳ dị đến ?
Cố Tình Thâm lắc đầu: “Không tính. Hiện tại chúng mới chỉ vùng ngoại ô thành phố từng phong ấn một vật gì đó của cuộc nổi loạn năm xưa thôi, nhưng vẫn đủ để giải thích tại nơi là cái ổ chứa chuyện quái gở.”
“Hay là… gọi hỏi sếp thử?” Ngụy Hằng suy nghĩ một chút đưa gợi ý. “ cứ cảm giác Bí ẩn 9 giống như nhét cho đủ thôi. Sếp rõ ràng là chọn đúng chỗ mà xuống tay, chứ tình cờ . Thầy là sếp lựa chọn kỹ lắm mới đặt trụ sở phái Vô Niệm ở đây… , là tiền của đội trinh thám Kiếp bây giờ á.”
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Lý Trường Xuyên quyết định gọi điện hỏi thẳng cho rõ. ai là gọi thì là một vấn đề lớn.
Cố Tình Thâm khoanh tay, ngẩng mặt trời như đang xem mây trôi, mặt tỉnh bơ như thể: thấy gì hết.
Ngụy Hằng thì nhún vai: “Điện thoại bể từ hôm thứ Bảy , mua cái mới.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-35-doi-trinh-tham-cong-khai-ca-cuoc.html.]
Lý Trường Xuyên: “…” Nếu nhớ nhầm thì hồi nãy còn dùng điện thoại gọi thầy tới mà?
Cuối cùng, cả ba quyết định dùng phương pháp khoa học nhất để chọn gọi là oẳn tù tì.
Và thần may mắn lựa chọn… chính là Lý Trường Xuyên. Đối mặt với định mệnh, chỉ câm nín: “….”
.
Bên , Hà Minh đặt điện thoại xuống cuộc trò chuyện với Chu Minh Diệp, thì màn hình sáng lên, gọi: Lý Trường Xuyên.
Bình thường ai nấy đều vui vẻ đùa là thế, nhưng Hà Minh rõ, thật giữa họ với vẫn cách. Nếu chuyện gì quan trọng thì họ sẽ tránh liên lạc với . Dù tất cả đều điện thoại của Hà Minh, nhưng ngoại trừ nhắn tin, gần như chẳng ai gọi điện cả.
Có thời gian Hà Minh còn tưởng điện thoại của hỏng chức năng gọi đến, còn sửa mất mấy .
Thế nên thấy cái tên hiện lên, Hà Minh đoán là bọn họ họp hội kín xong.
“Trường Xuyên, chuyện gì thế?” Hà Minh bắt máy, bật luôn loa ngoài khi thấy ánh mắt của Phong Vạn Lý qua.
Lý Trường Xuyên im lặng một chút, hít sâu như lấy dũng khí: “Sếp, em hỏi về chuyện chọn địa điểm đặt trụ sở đội trinh thám.”
“Sao chọn lập đội ở thành phố Cổ Trủng ? Đất nơi hề rẻ, cũng thuận tiện bằng mấy đô thị lớn. Thật nếu gần mấy thành phố lớn, chắc chả ai đến cái chỗ . chỗ một điểm đặc biệt, là nó sát mấy khu của dị nhân, Yêu tộc sống đầy rẫy, còn gần cả ranh giới giữa Thiên giới và Ma giới. Thậm chí dân ở đây cũng dễ ‘nhập ma’, như Tần Dương .”
“Nên em hỏi sếp, thành phố rốt cuộc gì đặc biệt?”
Lời của Lý Trường Xuyên khiến Phong Vạn Lý nhớ một chuyện vẫn luôn bỏ qua, chính là chuyện Tần Dương nhập ma. Công bằng mà , trừ chuyện em gái thì cuộc đời Tần Dương đến nỗi tệ hại. Vậy mà nhập ma nhanh như ? Nếu ai cũng dễ nhập như , thì thế giới gì còn tự t.ử? Người thường chắc thành sinh vật quý hiếm mất.
Nghĩ đến đó, Phong Vạn Lý cũng bắt đầu tò mò về câu trả lời của Hà Minh.
“ đúng là cố tình chọn nơi . Vì đúng như , nó những điểm thuận lợi. ngoài , còn một lý do nữa.” Hà Minh ngừng một chút, chậm rãi tiếp: “Cậu từng nghĩ, tại thành phố tên là ‘Cổ Trủng’ ?”
Lý Trường Xuyên ngẩn . Người tiếp lời là Phong Vạn Lý.
“‘Trủng’ nghĩa là mồ mả. ‘Cổ Trủng’… là mồ cổ…” Vừa , đầu Phong Vạn Lý như ai tháo gỡ hết mớ dây rối: “Quân phản loạn lúc đầu chiếm thế thượng phong, đương nhiên sẽ chọn địa điểm dễ thủ dễ công. Cổ Trủng cột mốc biên giới của Thiên giới và Ma giới, việc tiếp viện thuận tiện, giữa nhân gian, hành động đều thể giấu kín.”
“Cổ Trủng từng là lãnh địa của quân phản loạn. Anh chọn nơi là để phòng ngừa chuyện bọn chúng nổi dậy nữa.”
Lý Trường Xuyên như cuối cùng cũng hiểu , khàn giọng hỏi: “Vậy… lý do thành phố nhiều chuyện kỳ lạ như là vì… đây từng là chiến trường cổ, còn là tổng bộ của quân phản loạn ?”
Hà Minh thở dài: “Vùng đất gánh quá nhiều oán khí thuộc về nó, còn phong ấn quá nhiều tâm niệm độc ác. Bởi thế mà thành như .”
“Nơi là lãnh địa của quân phản loạn, cũng nơi diễn trận cuối cùng… nhưng là nơi chứng kiến trận chiến đẫm m.á.u nhất.” Hà Minh khẽ nhếch môi, nở nụ khổ: “Hồi đó… gọi nó là biển m.á.u cũng chẳng ngoa chút nào.”