Chưa Tường Nhân Quả - Chương 37: Còn có thể là gì nữa? Không phải người yêu thì là gì?!

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:12:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Không hiểu , mặc dù trí nhớ của cũng sửa đổi như hai , nhưng thể giữ một mẩu ký ức vô cùng nhỏ bé ở tầng sâu nhất trong tiềm thức. Dù thể giải mã hết bí ẩn, nhưng trong tình huống hiện tại, bấy nhiêu là đủ .

Hà Minh rời khỏi Ma cung, trong đầu vẫn còn đang cuồng với những suy nghĩ đầu đuôi. Thật lòng mà , cảm thấy mai mốt nếu ch.ết, chắc chắn vì đ.á.n.h vướng kiếp nạn gì, mà là ch.ết vì nghĩ quá nhiều.

“Đội trưởng Hà!” Một tiếng gọi kéo về thực tại, Hà Minh đầu , nhận gọi là một “gương mặt quen sơ sơ”.

Anh đối phương một lát, lục cái tên từ ngăn ký ức mờ mịt: “Tần Dương. Xem Ma Tôn lừa , bây giờ đúng là sống đấy.”

Tần Dương ngại ngùng: “Hôm đó thật sự cảm ơn đội trưởng Hà, nếu chắc chắn thể buông bỏ những chuyện mà tìm lối .”

Câu khiến Hà Minh bất ngờ. Với , lý do giúp đỡ lúc đơn giản: một là để giải kiếp nạn cho Ngụy Hằng, hai là để bảo vệ Ngụy Hằng.

đó để Ngụy Hằng tự lựa chọn, nhưng thừa nhận, khi thấy Ngụy Hằng chọn tự s.át, một khoảnh khắc đập cho Tần Dương một trận. cuối cùng vẫn nhịn . Không vì gì khác, chỉ vì những lời từng với Phong Vạn Lý rằng Ngụy Hằng loại dễ dàng từ bỏ, nên hơn hết là giữ bên cạnh , ít còn cơ hội cứu sống.

Hà Minh là kiểu bao che cho nhà đến cùng, cho nên cảm thấy xứng đáng nhận lời cảm ơn đó. Vì buông bỏ thật sự là Tần Dương, còn “ kiếp” là cái bẫy mà tự giam trong đó. Thế gian giống như một cái l.ồ.ng to đùng, ai cũng vướng , nhốt , tự nhốt .

Ngay cả kiếp của bản , Hà Minh còn phá , thì tư cách gì mà giúp khác?

.

Ở trong phòng việc, Phong Vạn Lý đang xem hình mạng, tay cầm một miếng ngọc đỏ và con d.a.o khắc, chăm chú thể hiện tay nghề đục đẽo của .

Thật khiếu với mấy món thủ công như . Hồi còn trong tộc, đủ loại diều giấy, chuồn chuồn tre của tụi nhỏ đều là cả. Đến cả thầy Lâm khó tính cũng công nhận là Phong Vạn Lý thừa hưởng khả năng đồ thủ công từ Phong Bắc Thần. Tuy là đó ông cũng quên thêm một câu độc mồm: “Nếu mà học hành cũng năng khiếu như thì chắc đến nỗi ‘một dòng nước chảy về đông’ thành ‘một đám thái giám lên lầu xanh’ !”

Mà cũng chẳng thể trách Phong Vạn Lý, thông minh thì , nhưng bao giờ hứng thú với mấy thứ “thi, thư, lễ, nhạc, xuân thu”. Pháp thuật thì còn ráng , chứ cái đám sách vở khô khan chẳng buồn nhớ. Người đời bảo đó là lời của thánh hiền, nhưng mà đó là thánh hiền của Nhân tộc, liên quan gì tới một Yêu tộc như ?

Cậu sống thế nào, xử lý chuyện , quy tắc riêng. Cần gì ép học thuộc lời của mấy ông “thánh nhân” mục xương từ ngàn năm , chỉ để đổi lấy một cái danh “quân t.ử”?

Nói chứ, thiên hạ học lời thánh nhân nhiều như , mấy thật sự sống như quân t.ử ?

Tất nhiên, những lời Phong Vạn Lý chỉ dám nghĩ trong đầu. Cậu còn lâu mới dám với thầy Lâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-37-con-co-the-la-gi-nua-khong-phai-nguoi-yeu-thi-la-gi.html.]

Sau một hồi chạm khắc, viên ngọc đỏ cuối cùng cũng hình hoa bỉ ngạn. Phần cánh hoa khá mảnh, tỉa khéo là gãy ngay, gán cho cái danh “bàn tay hủy hoa” nữa.

Phong Vạn Lý cẩn thận xâu dây trắng mặt ngọc, ngắm nghía một lúc, vẽ thêm một bùa chú ẩn giấu ở mặt . Cậu hài lòng với sản phẩm của , gật gù khen bản như nghệ nhân thứ thiệt: “Trình độ tay nghề vẫn đỉnh thật!”

Sau khi đóng gói kỹ chuỗi ngọc hộp, định tắt luôn tab hình mẫu tra cứu hoa bỉ ngạn, thì bất ngờ thấy trong danh sách kết quả tìm kiếm một tin tức khiến thể nhấp : Một giáo phái mới nổi tên “Phản Thiên”.

Giáo phái chẳng liên quan gì tới hoa bỉ ngạn, mà cái tên thì… thôi thấy mùi phản .

Đạo giáo nào ở thế gian mà chẳng thờ một vị cứu thế? Mà cái đạo dám đặt tên “Phản Thiên”, phản bội, tạo phản với trời hả?

Tò mò quá mức, Phong Vạn Lý nhấp bài báo. Nội dung bên trong giới thiệu khá chi tiết về giáo phái : từ giáo lý, cách tu luyện, thần linh tôn thờ đến cả nguồn gốc thành lập. Hệ thống chỉnh chu tới mức suýt tưởng đây là một nhánh tôn giáo cổ xưa thật sự.

Cậu trố mắt lẩm bẩm: “Tôn thờ một vị Tân Đế… tên làKhuông Chính*? Ủa ai ? Tu chỉnh còn vị vua mới nữa, định lật trời đấy hả?!”

*nghĩa là tu chỉnh, chỉnh sửa, sửa đổi cho đúng.

Định tắt tab mà hiểu chuột nhấn dấu “x” mà lưu hẳn dấu trang.

Lý do ? Là vì đúng lúc định tắt, Phong Vạn Lý đột nhiên nhớ đến cuộc nổi dậy của quân phản loạn ba ngàn năm . Dù dẹp yên ngàn năm , nhưng ai dám chắc họ ?

Hơn nữa… hiện tại Hà Minh, Chu Minh Diệp và Huyền Hồng, cả ba đều mất một đoạn trí nhớ. Không kẻ giở trò lưng thì sẵn sàng c.h.ặ.t đ.ầ.u ghế !

thì, phòng còn hơn chống. Nếu liên quan tới quân phản loạn thì thôi, vô thưởng vô phạt. nếu liên quan thì đó sẽ là tai họa trở và đe dọa cả nhân gian lẫn Tam giới. Nếu chuẩn từ , đến khi xảy chuyện, tất cả chỉ thể động mà chịu trận, mà chuyện nào cũng như Hà Minh xuất hiện đúng lúc?

Giờ đây, Thiên giới và Ma giới… trong thời đại khoa học kỹ thuật , yếu nhiều so với thời viễn cổ. Nếu chiến đấu với kẻ thù cũ… chắc kết cục còn như xưa.

Phong Vạn Lý khẽ một cách bất lực: “Mấy chuyện kiểu , chẳng thèm bận tâm… Hà Minh ơi Hà Minh, đúng là khắc tinh đời .”

Nói , liếc hộp quà tinh xảo. Đến giờ, chính cũng chẳng thích Hà Minh kiểu gì. Không chịu nổi khi thấy buồn, thấy thương, thấy chịu ấm ức… thấy là đau lòng.

Phong Vạn Lý rõ, cảm xúc đó đơn giản chỉ là đồng nghiệp bạn bè.

mà… ngoài những thứ đó … họ còn thể là gì?

 

Loading...