Chưa Tường Nhân Quả - Chương 38: Phụ bản Giáo phái Phản Thiên mở rồi đây!
Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:12:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Cuộc đời luôn đầy rẫy những bất ngờ, và hiện tại cửa phân bộ của giáo phái Phản Thiên, Phong Vạn Lý cảm nhận điều đó sâu sắc từng thấy.
Vài tháng phát hiện cái giáo phái , còn mõm mõm chê bai, nào là tà đạo trá hình, nào là vớ vẩn hết sức. Ai ngờ mấy tháng , Hà Minh nghiêm túc bảo rằng: “Không, nó đúng là tà giáo đấy. Và khả năng cao dính dáng đến quân phản loạn.”
Kết quả là giờ cả hai đang ở cửa phân bộ, mà do Hà Minh từng c.h.é.m g.i.ế.c quá hăng trong trận chiến năm xưa, cơ bản tên quân phản loạn nào còn sống chắc chắn đều nhớ mặt , thế nên đành đeo cái mặt nạ đồng xanh đau đớn ngày xưa.
Còn vì là hai họ ? Nghe cũng thấy mắc .
Vụ là do Huyền Hồng quăng xuống cho họ , thế giao tùy tiện, mà còn gọi tên chỉ định , bảo Hà Minh và Phong Vạn Lý đến dò xét tình hình , manh mối gì mới kéo cả đội trinh thám bắt .
Cả đám đều cảm thấy khó hiểu, Hà Minh là đại thần đ.á.n.h quân phản loạn nức tiếng năm xưa, giờ bắt điều tra một cái giáo phái liên quan đến bọn chúng, chắc đang cố ý khiêu khích ?!
Hà Minh thì tám chín phần đoán ai là kẻ bày cái trò ngu ngốc . chẳng buồn cãi, vì cãi cũng vô ích, ai bảo hai yêu sâu đậm quá gì?
Thế là cảnh tượng ngày hôm nay, Hà Minh bao lâu đeo mặt nạ, còn Phong Vạn Lý bên cạnh, một cái, hiểu cứ thấy khó ở trong . cũng chẳng gì, chỉ lẳng lặng bước theo Hà Minh trong căn nhà mặt.
Vừa nhà, cả hai lập tức hiểu thế nào gọi là ch.ói lóa đến tổn thương thẩm mỹ, cái phong cách trang trí đúng là khó mà khen nổi.
Toàn bộ căn nhà vàng ch.óe từ đầu đến cuối, cửa còn đặt hai con sư t.ử ngậm cầu trông chẳng sư t.ử mà giống như... hai cục vàng ròng thì đúng hơn.
Phong Vạn Lý nhịn nổi nữa, b.ắ.n một câu truyền âm bí mật sang Hà Minh: “Lần đầu tiên thấy một cái giáo phái tà ma ghi rõ bốn chữ ‘tôn giáo trục lợi’ ngay mặt tiền. Ngày xưa đ.á.n.h với mấy thứ gì ghê trời?”
“…Im .”
Hà Minh quanh, mặt thì bình thản, nhưng trong lòng bắt đầu tự hỏi, lẽ từ đầu thẩm mỹ của quân phản loạn cứu nữa? Ngày xưa rốt cuộc đ.á.n.h với thể loại gì thế ?
Cuối cùng cũng một đến tiếp đón họ, là một bà lão mặt đầy nếp nhăn nhưng dáng nhanh nhẹn, mạnh khỏe, kiểu thôi là thể sống thọ trăm năm bệnh.
Bà nở một nụ hiền hậu, kiểu mà xả giận cũng tự thấy dịu xuống vài phần. Hà Minh chằm chằm chân mày mắt mũi bà, đang nghĩ gì. Còn Phong Vạn Lý thì chỉ thấy bà quen quen.
Bà lão mở lời, giọng ôn tồn: “Không hai đến đây việc gì? À… xin , nhưng mặt chuyện gì ?”
Cả hai liền thuận miệng bịa đại một câu chuyện: t.a.i n.ạ.n xe, hủy dung, tinh thần bất , vô tình thấy đạo giáo nên tìm chút an ủi cho tâm hồn.
“À, thế. Mời hai theo .”
Bà lão dắt hai thăm quan, quên giới thiệu về giáo phái Phản Thiên với vẻ hào hứng như đang giới thiệu resort năm .
Phong Vạn Lý ngoài mặt thì xã giao với bà lão, trong khi Hà Minh vẫn lặng thinh, chăm chú quan sát thứ.
“Thấy gì ?” Phong Vạn Lý hỏi bằng truyền âm trong khi trò chuyện với bà lão .
Hà Minh nheo mắt đám tín đồ đang quỳ rạp bái lạy: “Lễ nghi đó là của Thiên giới… từ ba ngàn năm .”
“Vậy là chắc chắn dính đến quân phản loạn đúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-38-phu-ban-giao-phai-phan-thien-mo-roi-day.html.]
“Giáo phái Phản Thiên xuất hiện từ ba năm , nhưng chỉ trong mấy tháng gần đây mới mở rộng nhanh ch.óng. Có vẻ như cái động từng nhốt bọn đúng là phong ấn ai đó quan trọng.”
“Giờ thả cọp về rừng . Mà bà già , nãy giờ cứ thấy quen quen, giờ nhớ , hình như là trưởng bối của tộc , còn là tộc trưởng luôn, đúng ? Chuyển thế ?” Phong Vạn Lý vẫn tươi roi rói, nhưng ánh mắt thì lạnh lẽo như băng, sâu như vực, chứa đầy tính toán.
Hà Minh liếc qua bà lão Phong Vạn Lý. Từ lúc bà lão xuất hiện, để ý . chắc chắn tộc trưởng nhà chuyển thế, vì hoa bỉ ngạn vẫn còn đen, chuyển thế là điều thể.
Vậy chỉ còn một khả năng…
Ngay khi bà lão sang , Hà Minh kịp rút ánh mắt về, tiếp tục tỏ vẻ tò mò với mấy bức tượng và phù điêu xung quanh.
“Bà đang thử , xem nhớ .” Cũng chính vì khả năng , Hà Minh cố tình tránh và tuyệt đối mở lời, sợ sơ sẩy sẽ điều gì.
Bị thử là chuyện hết sức bình thường, thử mới là lạ. Nếu kẻ địch chẳng thèm đề phòng , chẳng buồn thử thăm dò, thì mới cần lo… khéo rơi đầm rồng hang hổ .
Người đúng: “G.i.ế.c , g.i.ế.c .” Đã kẻ thử , thử cũng là lẽ đương nhiên. Vấn đề là ai nhịn lâu hơn, ai giữ mặt nạ kỹ hơn.
Hà Minh chằm chằm pho tượng mà đám tín đồ đang dập đầu thờ lạy, mí mắt cụp xuống. Trong đầu như thứ gì đó phong kín từ lâu, giờ đang trồi lên từng chút một, khiến đầu đau như b.úa bổ. lúc thời gian để bận tâm tới cơn đau đó nữa.
Còn bà lão , cũng đang chằm chằm.
Thế là buổi tham quan giáo phái kết thúc trong bầu khí gươm tuốt vỏ mà ai thấy.
.
“Chắc chắn họ nhận .” Trên xe, Phong Vạn Lý lái , mắt thẳng, tay vững vàng vô-lăng.
Hà Minh ở ghế phụ, mắt nhắm , “Ừ.”
“Đầu còn đau ?”
Bình thường Hà Minh bao giờ để Phong Vạn Lý lái xe, nhưng thì ngoại lệ. Từ lúc rời khỏi giáo phái Phản Thiên, cơn đau đầu càng lúc càng dữ dội. Anh rõ mà cầm lái thì cần địch tay, tự cũng đủ tiễn cả hai lên trời.
“Còn, nhưng đỡ .” Anh mở mắt , tiếp tục , “Giờ chủ yếu là ký ức rối loạn quá. Thật giả lẫn lộn, … mơ hồ.”
Phong Vạn Lý cũng gì thêm, chỉ im lặng để Hà Minh thời gian tự gỡ rối mớ ký ức lộn xộn đó.
Đang chạy, bỗng nhiên một bà cụ lao thẳng giữa đường. Phong Vạn Lý giật , phanh kít một cái, suýt nữa bay khỏi ghế. Còn bà cụ thì dừng , chạy biến mất tăm thấy nữa.
“Má ơi! Giờ còn kiểu giả vờ tông liều mạng thế ?!” Phong Vạn Lý thấy đúng là với cái xe hợp. Cứ hễ lên là y như rằng chuyện.
“Không giả vờ , là thiếu hồn vía đó.” Hà Minh chỉ liếc qua một cái, như nghĩ chuyện gì thú vị, khẽ nhếch môi : “ mà vận xui khi lái xe thì đúng là thật. nhớ nạn nhân đầu tiên hình như là thì .”
Phong Vạn Lý: “…”
Chương cho lật qua trang khác đúng ?!